đến vì quyển này?
Sách tra cứu địa chất ở lầu một, cũng không nhiều lắm.
Tuy rằng sách đã bị người của Bạch Sùng Quang quấy rầy trình tự, Linh Tố vẫn
rất nhanh liền tìm được quyển sách bìa cứng dày này.
Trong trang đăng ký có viết ngày mượn sách. Xem ra
quyển sách này rất ít được lưu ý, đã ba năm không có người mượn đọc qua. Chính
là kỳ quái, Lâm Lang mượn quyển sách tràn đầy học thuật chuyên nghiệp thâm ảo
này để làm cái gì?
Đợi chút!
Linh Tố nhẹ nhàng vuốt ve trang mục lục kia, mặt trên
có nhiều vết ố, nhìn kỹ, dĩ nhiên là dấu vết của bút máy.
Là trang tên sách, có người viết gì đó lên trang tên
sách của quyển này. Bởi vì nét chữ cứng cáp, hơn nữa trang giấy ẩm ướt, nét mực
nhòe vào phần mục lục. Mà trang tên sách sau khi viết xong đã bị xé xuống.
Linh Tố vừa hơi lưu ý, liền phát hiện huyền bí trong
đó. Quyển sách tổng cộng có bốn chương và tiết, trong từng tiêu đề đều có một
dấu bút máy nhợt nhạt vòng quanh.
Đó là mấy chữ “Thế giới tầng dưới cùng”.
Thế giới tầng dưới cùng? Là tâm, hay là địa ngục?
Linh Tố bừng tỉnh đại ngộ.
Cô chạy đến lầu hai, hỏi quản lý còn đang bận rộn:
“Trong đây có mô hình địa cầu hay không?”
Quản lý đáp: “Vốn trước đó ở trên này có mô hình địa
cầu cao bằng nửa người, năm trước được chuyển đến bên dưới, bày ở cầu thang.”
Linh Tố quả thực ở thang lầu tìm được mô hình địa cầu
bị che kín bởi tro bụi và mạng nhện kia. Cái giá đã rỉ sắt, địa cầu cũng không
thể chuyển động, tang thương lại chật vật.
Linh Tố ngồi xổm xuống, cẩn thận nâng lên cái bệ của
mô hình địa cầu, vươn tay sờ soạng.
Bỗng nhiên cô ngừng lại.
Bên tai cô tựa hồ vang lên thanh âm của Bạch Sùng
Quang: “Tôi hoài nghi em ấy viết di chúc.”
Bạch Sùng Quang hoài nghi không sai.
Linh Tố hơi tốn một chút khí lực, hé ra tờ giấy được
gấp lại bị cô nhẹ nhàng rút ra.
Mặt
trên có hai nét chữ xinh đẹp: “Di chúc” .
Mưa to giàn giụa, trắng xoá một mảnh, ngoài cửa sổ
cảnh phố mơ hồ, như là tranh màu nước bị nước tẩy trắng xóa.
Linh Tố theo xe nhẹ nhàng lắc lư, không biết vì sao
nhớ tới một câu đồng dao.
Bay a bay, bay a bay, bay đến chỗ bà ngoại.
Bà ngoại của cô ở nơi nào đây?
Mỗi khi hát đến chỗ này, liền cảm thấy đặc biệt cô
tịch.
Tựa hồ luôn nghe thấy một người con gái đang khóc?
Linh Tố nhìn xung quanh mọi nơi, trong xe hành khách
rất thưa thớt, lộ ra vẻ chết lặng đặc hữu của người đô thị. Không hề nhìn thấy
người con gái nào đang khóc.
Cũng thế, không nhìn thấy chính là không nhìn thấy.
Lâu cũng thành thói quen.
Nhắm mắt lại, Linh Tố có thể rõ ràng thấy một cảnh
kia.
Một thiếu nữ còn mặc trang phục bệnh nhân đi vào thư
viện, tái nhợt tiều tụy, giống như tim đã tan nát hết.
Cô lấy ra một quyển sách, đề bút viết xuống di chúc,
sau đó kéo xuống trang giấy kia, gập lại. Lặp lại châm chước suy tư, rốt cục
nhét vào bệ của mô hình địa cầu, rồi để lại ký hiệu trên sách.
Cô được ăn cả ngã về không, cuối cùng đánh bạc một
phen. Hy vọng di chúc này có thể thay đổi hiện trạng bi thương.
Cô đã dùng hết toàn lực. Hơn nữa cô cũng không ý thức
được sinh mạng của mình không lâu sau đó cũng đi tới hồi kết.
Quan Lâm Lang, ba ngàn sủng ái cho một người, nhìn như
phong quang vô hạn, kỳ thật nhân sinh cũng là một hồi bi kịch.
Khi xuống xe, mưa lớn đến tột đỉnh. Linh Tố ôm túi
tiền nơi ngực trái, một tiếng trống làm tinh thần hăng hái đi vào bên trong
nhà.
Hàng hiên nhỏ hẹp yên tĩnh u ám, một giọng nam bỗng
nhiên vang lên, Linh Tố sợ tới mức trong lòng cả kinh.
“Là tôi.” Bạch Sùng Quang từ một góc đi ra.
Linh Tố lạnh run, ánh mắt đề phòng lui một bước.
Bạch Sùng Quang bật cười: “Bạch Khôn Nguyên rốt cuộc
đã làm pháp thuật gì với em, mà em coi tôi là ngưu quỷ xà thần vậy?”
Linh Tố mím miệng không nói lời nào, vẻ mặt âm u. Trên
người cô có thể nói đều là ẩm ướt, chỉ có túi tiền trước ngực vẫn khô ráo. Tờ
giấy mỏng manh ở nơi đó giờ phút này như là lửa nóng, thiêu đốt ngực cô phát
đau.
Bạch Sùng Quang thấy cô không đáp, cao thấp đánh giá
cô, có vài phần thương tiếc hỏi: “Đi đâu vậy? Sao lại ướt sũng như vậy?”
Linh Tố gục đầu xuống: “Đi đến nhà bạn học …”
“Có phải đến thư viện không?”
Linh Tố nhẹ nhàng run rẩy một chút.
Bạch Sùng Quang thở dài một hơi: “Em thích Bạch Khôn
Nguyên đến vậy sao?”
Mặt Linh Tố nóng lên, không hề hé răng.
“Tôi cuối cùng vẫn là làm người ác. Theo lý thuyết, em
và Lâm Lang đều đã trưởng thành, tự mình phải chịu trách nhiệm, gánh vác mọi
hậu quả.”
Linh Tố mạnh mẽ ngẩng đầu, cứng rắn đáp trả: “Không
cần phải uy hiếp tôi!”
Bạch Sùng Quang cả giận nói: “Tôi uy hiếp em làm cái gì?
Chính em cũng đã nói, đây là ân oán của Bạch gia chúng tôi. Tôi chính là không
muốn em bị lôi kéo vào đó, em không cảm kích thì thôi!”
“Anh hai lần ba lượt chuyển đề tới tới nguyên nhân cái
chết của Lâm Lang. Bạch Sùng Quang, nếu anh thật sự cho rằng cái chết của cô ấy
có điều kỳ quái, anh có thể đi báo án mà.”
“Không phải tôi không dám tin, mà là không muốn tin!”
Linh Tố muốn nói lại thôi một lát, nhẹ nhàng tiếp lời:
“Sùng Quang, anh và Khôn Nguyên… Kỳ thật là anh