ong chăn đã bắt đầu ngủ, Kỷ Lâm cố ý
làm ồn cô cũng không nghe.
Đoàn trưởng Kỷ uất ức cắn góc chăn, nơi bụng còn có một ngọn lửa cháy
hừng hực, nhưng đành phải chịu đựng, sắc mặt đã đen nay còn đen hơn.
Thật khó khăn mới ngủ được.
Vừa rạng sáng ngày hôm sau, Kỷ Lâm mơ mơ màng màng tỉnh lại, đã cảm thấy trong ngực mình có một thứ mềm mại giống như một cái gối ấm áp.
Anh nhếch khóe môi lên, cười trộm giống như hồ ly. Nhìn đi, anh đã nói
Diệp Chi rất thích anh mà, thừa dịp anh ngủ thiếp đi chui vào ngực anh
ngủ.
Cánh tay của anh ôm chặt thêm một chút, nâng người trong ngực lên, vừa
định hôn một cái chào buổi sáng thì trong lòng cảm thấy có gì không ổn.
Nếu như người trong ngực là Diệp Chi thì sao lại nhỏ như vậy, anh chỉ ôm một tay đã đủ, nghĩ tới đây thì Kỷ Lâm vội vàng mở mắt, cúi đầu nhìn
lại, người trong ngực không phải là Diệp Chi mà chính là Hoàn Tử.
Đứa trẻ đang chui ở trong lòng anh ngủ say sưa, khuôn mặt nhỏ bé hồng
hồng phác phác, cặp mắt giống anh như đúc đang khép thật chặt, lông mi
vừa đen lại cong lên, nhìn giống trẻ con hơn, khác hẳn với sự lạnh lùng
lúc tỉnh táo.
Hoàn Tử sao lại chạy đến ngủ trong ngực anh rồi? Kỷ Lâm lục lọi lại trí
nhớ nhưng cũng không làm trở ngại tâm tình của anh, thừa dịp con trai
còn chưa tỉnh, hôn tới tấp lên khuôn mặt nhỏ nhắn non nớt của cậu.
Ngày hôm qua sau khi Kỷ Lâm nói cho Hoàn Tử biết mình là ba ruột của
cậu, Hoàn Tử mặc dù biểu hiện lạnh lùng, nhưng kỳ thật trong lòng đứa
trẻ cũng không giữ được bình tĩnh.
Ba ruột, huấn luyện viên Kỷ là ba ruột của cậu. Cậu cũng có ba. Không phải là tự cậu đi tìm, mà cậu vốn có ba rồi.
Hoàn Tử vừa về tới phòng của mình cứ vui vẻ lăn lộn ở trên giường, làm
thế nào cũng không ngủ được. Cậu từ nhỏ tâm tư đã nặng trĩu, không như
những đứa bé khác. Nằm trên giường thật lâu cũng không ngủ được, dứt
khoát ôm gối nhỏ bằng bông của mình len lén đi đến phòng của mẹ.
Nhẹ nhàng bò lên giường, chui vào trong ngực Kỷ Lâm, lồng ngực này với
của mẹ hoàn toàn khác nhau, cậu lấy tay lặng lẽ sờ lên người của Kỷ Lâm, tất cả bắp thịt đều cứng rắn không có mềm mại như mẹ nhưng trong lòng
của Hoàn Tử lại hết sức vui mừng.
Từ nay về sau, cậu cũng có thể cưỡi trên cổ ba rồi, ba còn có thể dẫn anh đi xem bóng đá, chơi điện tử. . . . . .
Hoàn Tử rúc vào trong ngực Kỷ Lâm, nghĩ tới có ba cũng có chỗ tốt rồi vui vẻ ngủ.
“Gọi Hoàn Tử dậy đi, một lát nữa cậu còn phải học.” Diệp Chi đẩy cửa đi vào, chỉ thấy Kỷ Lâm đang cẩn thận ôm con trai mình nhìn tới nhìn lui,
không nhịn được trêu nói: “Con trai đẹp như vậy sao?”
“Dĩ nhiên.” Kỷ Lâm gật đầu, dương dương tự đắc “Con anh đương nhiên là đẹp trai.”
“Anh thật chảnh chọe.” Diệp Chi cười, đi tới vỗ nhè nhẹ khuôn mặt nhỏ bé của Hoàn Tử “Hoàn Tử, dậy thôi.”
“Hoàn Tử tối hôm qua ngủ rất muộn, hôm nay để cho cậu nghỉ học một bữa.
Dù sao năm nhất tiểu học có đi hay không cũng không sao.” Kỷ Lâm đau
lòng nhìn con trai, ôm đứa trẻ không buông tay.
Diệp Chi liếc mắt “Thật may là con trai không cho anh nuôi, nếu không
không biết biến thành cái dạng gì.” Cô nhìn lông mi khẽ run của Hoàn Tử, nhỏ nhẹ gọi: “Hoàn Tử, dậy nhanh nếu không sẽ bị muộn học đó.”
Những lời này cô vừa nói ra, chỉ thấy Hoàn Tử còn đang ngủ lập tức mở
mắt, cơn buồn ngủ trong khoảnh khắc đã chạy mất không còn bóng dáng, bò
dậy mặc quần áo, thực hiện động tác liên tiếp nhanh chóng mà lưu loát,
làm Kỷ Lâm nhìn mà trợn mắt há mồm.
Đợi đến khi Hoàn Tử đi vào toilet đánh răng, Kỷ Lâm mới tiến tới trước mặt Diệp Chi hỏi “Hoàn Tử rất thích đi học?”
“Không phải thích học, chủ yếu là chứng cưỡng chế.” Diệp Chi thở dài
“Một bữa cũng không được vắng mặt, lần trước chuyện kem đánh răng anh
còn không nhớ sao?”
Diệp Chi liếc anh một cái, sờ soạng cơ bụng trần truồng của anh cười híp mắt “Hôm nay em mà không gọi đứa nhỏ xuống giường, trong nhà đoán chừng lại như trời sập.”
Đứa nhỏ này thật sự là có bao nhiêu chứng bệnh lạ nữa chứ. Gì mà chứng
cưỡng chế, đứa con nhà mình quả nhiên khác biệt so với những đứa nhỏ
khác. Kỷ Lâm cười bắt được tay nhỏ của Diệp Chi đang làm loạn trên người của anh, cúi đầu hôn một cái rồi liếm liếm “Vừa sáng sớm đã trêu chọc
anh?”
“Ai bảo huấn luyện viên Kỷ thanh tú làm gì.” Mắt Diệp Chi hơi cong cong, mắt cô giống như gió bắt đầu thổi trên mặt hồ nhẹ nhàng lay động, Kỷ
Lâm nhìn thiếu chút nữa mất khống chế, nếu không phải Hoàn Tử lúc nào
cũng có thể đi vào thì đã sớm đè cô ra làm rồi.
Ăn điểm tâm xong Hoàn Tử và Diệp Chi nên đi học thì đi học, nên đi làm
thì đi làm, Kỷ Lâm đưa hai mẹ con đi xong thì đột nhiên cảm thấy trong
lòng trống trải.
Nhà anh một lớn một nhỏ ai cũng bận rộn, giống như chỉ co mình anh là vô công rỗi nghề, nhưng anh còn có mấy ngày nữa phải trở về bộ đội, đến
lúc đó sợ rằng cơ hội gặp mặt sẽ ít hơn. Không được phải suy nghĩ ra
biện pháp làm cho Diệp Chi mang theo Hoàn Tử dọn đến ở chung với anh.
Đoàn trưởng Kỷ nheo mắt lại, ngón tay nhẹ nhàng gõ lên mặt bàn, dần dần trong đầu nảy ra ý hay.
Sắp đến giờ tan tầm, Diệp Chi đang ngồi trước máy vi tính để làm nốt đơ