Đoàn Trưởng Ở Trên Cao

Đoàn Trưởng Ở Trên Cao

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325214

Bình chọn: 10.00/10/521 lượt.

au sạch sẽ tay nhỏ bé của cậu, lúc này mới nói: “Chờ mẹ có thời gian sẽ dẫn con đi.”

Cô vừa nói xong chỉ thấy Hoàn Tử ngước mắt nhìn cô, con ngươi nhỏ dài

đen nhánh mang theo chút cầu khấn “Mẹ, ông ngoại cho… mua cho con quả

bóng đá.”

“Hả?” Diệp Chi không hiểu ý tứ của cậu, chỉ cười nói: “Thật, thì ra hôm nay Hoàn Tử còn có quà nữa.”

Hoàn Tử mấp máy môi, khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn nhó, khó khăn mở miệng nói

“Mẹ, con...con không biết đá bóng. . . . . .” Khuôn mặt nhỏ đã đỏ ửng

lên.

Diệp Chi ngẩn ra, sau đó đã hiểu ý tứ của Hoàn Tử, con trai muốn mình đá banh với cậu. Nhưng. . . . . . Mình không biết.

Nếu không thì cùng với cậu mò mẫm. Diệp Chi hơi khó xử, vừa nghĩ tới vận động đã cảm thấy trong lòng bỡ ngỡ.

Vừa lúc đó, Kỷ Lâm cầm một chùm nho đi tới, nhìn Diệp Chi và Hoàn Tử nói “Nói cái gì vậy, sao vẫn chưa ra?”

“Đá banh.” Hoàn Tử bối rối lắc lắc ngón tay, nhưng trên mặt lại là tràn

đầy mong đợi, trong lòng Kỷ Lâm mềm nhũn quên mẹ cậu vẫn còn ở trước

mắt, lập tức vỗ ngực nói “Hoàn Tử muốn đá banh? Tốt, huấn luyện viên dẫn cháu đi.”

“Thật?” Hoàn Tử vui mừng tròn xoe hai mắt.

“Dĩ nhiên. Huấn luyện viên có lừa gạt cháu bao giờ đâu.” Kỷ Lâm cầm chùm nho kín đáo đưa cho Diệp Chi, rồi ôm Hoàn Tử lên “Đi, đi đến sân đá

banh của đại học C.”

Hoàn Tử dùng sức gật đầu, nghiêng thân thể ôm quả bóng đang đặt ở trên

máy giặt vào trong lòng, mong đợi nhìn Diệp Chi “Mẹ có đi không?”

Kỷ Lâm nhìn Diệp Chi nháy nháy mắt, Diệp Chi sao lại không hiểu ý tứ của anh, vội vàng gật đầu “Đi, mẹ cũng đi.”

Lúc này Hoàn Tử mới hài lòng vùi vào trong ngực Kỷ Lâm, hưng phấn bày ra món đồ chơi mới của cậu.

Đã sắp tối nên trên trận bóng đá cũng không có ai, chỉ có mấy nam sinh ở lại luyện tập sút gôn, Kỷ Lâm cởi quần áo ra làm một cái cầu môn đơn

sơ, Hoàn Tử lấy ra quả bóng từ trong ngực “Hoàn Tử muốn làm thủ môn hay

cầu thủ?”

“Cầu thủ.” Đứa bé trả lời vô cùng cao giọng.

“Được.”Kỷ Lâm nhẹ nhàng ném bóng cho Hoàn Tử “Vậy huấn luyện viên giữ cầu môn, mẹ làm trọng tài.”

Nói xong liền bày ra tư thế giữ môn, nhìn Hoàn Tử cười ha hả “Cục cưng.”

Hoàn Tử học Taekwondo hơn một tháng, sức lực so với ngày xưa cao hơn

nhiều, nghe được Kỷ Lâm nói xong thì tranh thủ thả bóng ngày chân trước. Khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn nhó, chọn một góc độ thật tốt, nâng chân ngắn

lên, dùng hết toàn lực đá bóng về phía Kỷ Lâm.

Một chút sức kia Kỷ Lâm không để trong mắt, dễ dàng nhấc chân cản lại lăn lộn lên chụp lại quả bóng rồi vứt cho Hoàn Tử.

“Tiếp tục.”

Hoàn Tử rất quật cường, một lần không vào, không sao, đứa bé lần này đổi sang kiểu đá khác nhưng một lần cũng không qua được người, muốn dẫn

bóng ra phía sau Kỷ Lâm.

Cơ thể nhỏ lại cứ nhếch mày bày ra một bộ dáng nghiêm túc, mang theo quả bóng như trắng đen xen kẽ, gập ghềnh chạy về phía trước, trong nháy mắt đã tiếp cận Kỷ Lâm.

Hai mắt anh tỏa sáng quả thật hận không thể lập tức ôm đứa nhỏ vào trong ngực hôn một cái, nựng khuôn mặt hồng hào trắng trẻo nhỏ bé này một

cái.

Kỷ Lâm cười hắc hắc nhìn động tác chầm rì rì của Hoàn Tử, hay là mình

không nhường cho cậu đá vào khung thành? Dù sao đứa nhỏ này cũng rất sĩ

diện.

Nhưng nếu là mình nhường, Hoàn Tử có cảm giác mình rất bất tài thể hay không?

Lúc trong lòng đoàn trưởng Kỷ đang rối rắm thì Hoàn Tử ngừng lại ngay

trước mặt Kỷ Lâm, đưa ra ngón tay nhỏ chỉ về nơi xa “Xem kìa. Chú Mạnh.” Mỗi lần huấn luyện viên thấy chú Mạnh, mặc kệ đang làm gì cũng sẽ xông

tới đẩy chú Mạnh ra chỗ khác. Huấn luyện viên Kỷ nhất định sẽ chạy đi,

như vậy mình là có thể dẫn bóng vào rồi.

Quả nhiên hai chữ chú Mạnh này được cậu dùng rất tốt, Kỷ Lâm nghe xong

lời này lập tức nhìn theo ngón tay Hoàn Tử chỉ, giống như bình giấm chua “Ở nơi nào? Mạnh Trường Thụy ở đâu?”

Hoàn Tử nhanh chóng thu tay lại, trên mặt khuôn mặt nhỏ lộ ra một nụ

cười hả hê, thừa dịp Kỷ Lâm còn chưa lấy lại tinh thần, hì hục lách

người dẫn bóng tới trước cầu môn, nhấc chân đá một cái.

Kỷ Lâm nghe được động tĩnh xoay đầu lại, lúc này mới giật mình. Đứa nhỏ

này giống như đã thành tinh. Còn biết dùng chiêu này, Kỷ Lâm vỗ trán, từ nhỏ đã đen tối như vậy, không biết là giống người nào. Rõ ràng nhà Chi

Chi rất đơn thuần mà.

Nhưng làm xiếc như vậy trước mặt anh không đáng kể, Kỷ Lâm nhếch môi,

khẽ nhấc chân câu bóng đang bay đến “Hoàn Tử, cháu xem chú Kỷ. . . . .

.”

Còn chưa nói hết lời thì đã ngạc nhiên trợn to hai mắt, mắt không chớp

nhìn cầu môn, chuyện này. . . . . . Tại sao có thể như vậy?

Thì ra lúc Kỷ Lâm mới định giành bóng thì Hoàn Tử ngừng chân, nhưng nửa

người trên bởi vì quán tính nên không dừng lại, té ngã ở trên đất, cậu

thay thế quả bóng lăn thẳng vào cầu môn.

Sân đá banh của đại học C dùng tất cả đều là cỏ tự nhiên, Hoàn Tử lăn

một vòng trên mặt đất nên trên đầu dính mấy cọng cỏ, ở trên đầu nhỏ run

rẩy đung đưa.

Mà Hoàn Tử hình như còn chưa phản ứng kịp, trên khuôn mặt nhỏ nhắn tinh

sảo vẫn còn như mê sảng, cậu ngồi ở trên cỏ ngơ ngác nhìn huấn luyện

viên vô lương, quả thật đáng yêu đến chết.

Đoàn trưởng Kỷ bị hành động của cậu làm rung động đến tận tâm c


Polly po-cket