nh đã nhanh chóng sửa lại tên khác.
Song Mộc Vi Lâm: Cám ơn đã yêu mến, người con gái của tôi thật là nổi tiếng.
Kỷ Lâm giảo hoạt bình luận ngay ở đó, anh chẳng những bình luận ngay bên cạnh mà còn thuận tiện hạ bệ bình luận của Mạnh Trường Thụy.
Chỉ đơn giản mấy chữ nhưng lại giống như bỏ lửa vào đống củi, nhất thời kích thích tất cả độc giả theo dõi.
Ca ca bất cáp cáp: Mẹ nó. Cao triều đến rồi. Xin thớt hãy xưng tên.
Phiêu dao đáo tử: Cầu đại thần trở lại. Tình địch của anh xuất hiện rồi.
Phong Tiêu Tiêu Hề Dịch Thủy Hàn: Ngồi hóng kết quả, ngồi chờ Kỳ Lạc Vô Hối xuất hiện.
. . . . . . . . . . . .
Đến khi Diệp Chi lên thì xém bị mấy ngàn thông báo hù chết.
Vừa mở ra nhìn thì mặt đen thui. Vốn là đã rối loạn, Kỷ Lâm lại đá thêm một cái. Lần này làm thế nào kết thúc chuyện này đây?
Nhưng cô chưa kịp nghiêng đầu chất vấn Kỷ Lâm, thì điện thoại của Mạnh Trường Thụy đã gọi tới.
Giọng nói của anh hơi run rẩy, hiển nhiên là đè nén đến cực điểm, ngập
ngừng hồi lâu mới khó khăn nói một câu “Em và Kỷ Lâm đang ở cùng một
chỗ?”
Trong lòng Diệp Chi hơi khó chịu, nghĩ tới ba năm này Mạnh Trường Thụy
đối với mình rất tốt, cảm thấy thật có lỗi với anh. Anh theo đuổi ba năm cuối cùng vẫn không đồng ý, ngược lại đồng ý với người đàn ông khác,
nếu đổi lại là cô thì sợ rằng về sau sẽ không bao giờ liên lạc với người như vậy nữa.
“Vâng” Năm ngón tay của Diệp Chi nắm điện thoại thật chặt, đè nén chua
xót trong lỗ mũi, nhắm mắt lại rồi từ trong cổ họng nặn ra một chữ vô
cùng khó khăn.
Mạnh Trường Thụy ở bên trầm mặc hồi lâu, Diệp Chi cũng không nói chuyện, chỉ lẳng lặng nghe anh thở hổn hển, trong mắt dần dần ướt.
Mặc kệ là trên mạng hay là đời thực, Mạnh Trường Thụy đều là bạn bè tốt
nhất của cô, vậy mà hôm nay cô nói câu này, sợ rằng sau này làm bạn bè
bình thường cũng không được.
Diệp Chi hít vào một cái, vừa định mở miệng nói xin lỗi vơi Mạnh Trường
Thụy thì bên kia bỗng cúp điện thoại. Bên tai vang lên âm thanh ‘Tít
tít’, Diệp Chi ngơ ngác nhìn điện thoại, nước mắt rốt cuộc vẫn không
nhịn được rơi xuống.
“Đừng khóc.” Kỷ Lâm thở dài, ném điện thoại đi lau nước mắt cho Diệp
Chi. Hiện tại trong lòng anh đã không thấy vui sướng vì thắng lợi, chỉ
cảm thấy vừa chua vừa chát, vô cùng khó chịu.
Diệp Chi chưa từng vì anh mà rơi nước mắt, nhưng bây giờ ở trước mặt anh vì người đàn ông khác khóc, có thể biết ở trong lòng cô người đàn ông
này có địa vị vô cùng cao.
Cõi đời này thứ dễ
dàng đánh bại nhất là thời gian, không dễ dàng đánh bại cũng là thời
gian. Mạnh Trường Thụy so với anh gặp cô sớm hơn ba năm, anh ghen ghét,
không cam lòng, nhưng chỉ có thể yên lặng để ở trong lòng, cái gì cũng
không thể nói ra.
Nhưng không sao, ngày trước chậm ba năm vậy thìanh sẽ dùng ba mươi năm
sau đền bù. Đến khi anh già, tóc trắng bạc phơ, răng cô rụng hết, mặt
mũi nhăn nheo.
Nhưng anh là chồng của cô, sống cùng cô ngủ cùng một chăn với cô, chết
chôn cùng một huyệt. Mạnh Trường Thụy chỉ có thể là bạn bè, hơn nữa vĩnh viễn đều chỉ là bạn bè.
Anh không sợ, cô bây giờ là của anh, cho nên cả đời đều là của anh.
“Em khóc nữa anh sẽ ăn giấm chua đó.” Kỷ Lâm nhìn chằm chằm mặt của cô, giống như nghiêm túc lại như nói giỡn.
“Anh thật phiền.” Trong lòng Diệp Chi buồn bực hoảng loạn, nhớ tới anh
vừa bình luận tất cả mọi chuyện trên web thì cảm thấy tức giận, mang tất cả hỏa khí phát trên người anh.
“Anh đừng đứng trước mặt em nói nữa. Phiền chết được.”
Kỷ Lâm sững sờ, sau đó trong mắt lửa giận dâng trào mãnh liệt, anh nắm thật chặt bả vai của cô, sắc mặt âm trầm lạnh như băng.
“Anh phiền? Không phải là do Mạnh Trường Thụy cúp điện thoại trước nên
em không chịu nổi? Diệp Chi, anh mới phải bạn trai của em. Mạnh Trường
Thụy là cái gì chứ.”
“Anh im đi.” Diệp Chi bỗng nhiên từ trên giường đứng lên, lau hết nước
mắt trên mặt, hung dữ nhìn chằm chằm Kỷ Lâm “Vừa mở miệng đã nói ra toàn chữ thô tục.”
“Miệng bẩn cũng là bạn trai em.” Kỷ Lâm hừ lạnh một tiếng, đưa tay nắm
cằm của Diệp Chi, vẻ mặt lạnh lùng đen thui “Giờ sao? Muốn đổi ý? Đã
muộn.” Nói xong cúi đầu cắn xé môi Diệp Chi.
Mấy lần trước hôn môi với Kỷ Lâm cảm giác rất vui vẻ, anh rất dịu dàng
săn sóc, mỗi lần đều tỉ mỉ chăm sóc cảm giác của cô. Nhưng lần này anh
lại thô bạo như muốn gặm cắn cánh môi mềm mại của cô. Diệp Chi thương
lại vừa tức, làm thế nào cũng không tránh thoát được trói buộc của Kỷ
Lâm, bực mình nâng chân đạp thật mạnh vào chân của anh.
Kỷ Lâm đau nhíu chặt chân mày, tay ôm Diệp Chi hơi thả ra, Diệp Chi nhân cơ hội này tránh thoát khỏi ngực của anh, giơ tay lấy túi của mình muốn đi.
Tối nay trong lòng cô rất loạn, Kỷ Lâm lại náo loạn như vậy, cô không
rảnh gây gỗ với anh, cô bây giờ chỉ muốn yên lặng đi về nhà.
“Không cho đi.” Kỷ Lâm nhấc chân chạy đến trước mặt cô, chặn cô lại.
Anh không biết vì sao mọi chuyện lại thành như thế này, rõ ràng lúc mới
đầu bọn họ rất tốt nhưng sau cú điện thoại của Mạnh Trường Thụy thì tất
cả đều thay đổi.
“Anh tránh ra.” Diệp Chi dùng sức đẩy anh, tức giận mà nước mắt rơi từng giọt thẳng xuố