cô lướt từ mái tóc xuống gò má anh, sau đó một cái tát giáng xuống: “Còn cắn? Vũ phu.”
Phía sau phòng ngủ nối liền với phòng tắm. Giai Ninh đứng trong chiếc bồn cực lớn, Tiểu Sơn lấy khăn thấm nước ấm lau người cho cô. Anh nhìn
làn nước dưới tay mình chảy thành dòng trên làn da mịn màng của cô, róc
rách chảy xuống, chảy qua bầu ngực, qua bụng và hai chân cô.
Bên sườn cô còn có sẹo nhỏ, anh bèn hôn lên đó.
Cô ôm lấy đầu anh.
“Em biết có mìn à?”
“Không.”
“Vậy trước lúc anh đến, sao em biết không thể đi lại trong khu rừng đó?”
“Ngoài con rắn kia thì nơi ấy đến một con vật cũng không thấy. Hơn nữa sao cô ta dễ dàng thả tôi đi?”
“…”
“Cô ta muốn tôi chết, nhưng không dễ như vậy đâu.”
“Là em cho cô ấy cơ hội.”
“Tôi muốn cứu chồng mình.” Một lúc lâu sau Giai Ninh mới đáp, giọng chắc nịch.
Tiểu Sơn nhìn lên phía cô: “Chỉ cần có tin từ bên mua, anh nhất định
sẽ thả hai người đi. Anh nói là giữ lời. Hà cớ gì em phải vội? Công thức em đưa anh là giả hay sao?”
“Là thật.”
“Vậy hãy kiên nhẫn thêm chút nữa. Em suýt mất cả mạng đấy. Em không
muốn ở bên anh thêm nữa đúng không? Anh muốn nhiều quá sao? Em nhớ ai
cũng được, trái tim của em ở đâu cũng được, anh chỉ muốn em ở lại bên
anh thêm chút nữa thôi. Chẳng lẽ vậy là quá nhiều?”
Anh bước vào bồn tắm, khuỵu gối xuống bên cạnh cô, hai tay vòng qua ôm lấy cả người và hai chân, áp mặt vào bụng cô.
Cô cúi xuống nhìn anh, nhủ thầm, một người kiệm lời như vậy mà có thể nói nhiều đến thế.
Anh không cần trái tim, mà chỉ cần cơ thể của cô, chỉ muốn cơ thể của cô trong chốc lát.
Anh sẽ phục tùng, chỉ cần cơ thể của cô cũng đủ thỏa mãn ư?
Nhưng còn cô thì sao? Bao âm mưu, cưỡng ép, xui xẻo và những thay đổi mà anh tạo ra cho cô ai sẽ tới bù đắp đây?
Cô nhìn lại mình, trong màn hơi nước, cơ thể vừa cùng anh truy hoan
bất tận đâu đâu cũng có dấu hôn màu đỏ, chỗ đau nhất là bả vai, như thể
đau tới tận xương tủy, còn có cả vết thương bên sườn nơi anh đang kề môi nữa, phải rồi, đó cũng là thứ anh ban tặng.
Vẻn vẹn chỉ trong vài tháng ngắn ngủi, cô đã không còn là mình trước
kia. Cơ thể phía dưới là của một ả gái điếm. Miệng cô nở nụ cười nhưng
lòng lại lạnh ngắt, đúng, cô đã làm được rồi.
Cô dồn sức vào cánh tay đặt trên vai Tiểu Sơn, muốn đẩy anh ra, nhưng anh lại ôm chặt hơn, siết cô vào vòng tay của mình, buồn bã nói: “Em
lại sao vậy? Em có hiểu anh nói gì không? Em không thể ngoan ngoãn hơn
sao?”
Nước mắt cô trào ra, chảy xuống môi, vừa đắng vừa chát, miệng lẩm
bẩm: “Cậu muốn tôi phải thế nào nữa? Cậu xem giờ tôi biến thành thế nào
rồi?”
Anh đứng dậy, nhìn vào mắt cô, ánh mắt như nước.
Anh cúi đầu, liếm sạch từng giọt nước mắt của cô.
Đêm, cô ngủ thiếp đi trên khuỷu tay anh, có lúc anh ngủ, có khi lại
mở mắt nhìn cô để chắc chắn rằng cô vẫn còn sống. Cô ngủ rất ngon, anh
cố kìm nén mình không hôn cô, ngón tay bồi hồi lần trên gương mặt cô,
rồi đặt xuống những nụ hôn, cảm thấy lúc cô ngủ còn đẹp hơn cả lúc tỉnh.
Bình minh vừa ló rạng, tiếng chuông chùa vọng tới từ phía xa xa.
Ánh mặt trời xuyên qua song cửa sổ chạm hoa lặng lẽ chiếu sáng cả căn phòng. Hôm nay trời sẽ nắng.
Điện thoại của Tiểu Sơn rung.
Anh vỗ nhẹ lên vai Giai Ninh, dỗ cô sang giường bên cạnh ngủ, cô trở
mình quay lưng lại về phía anh. Anh hôn cô rồi mới ra khỏi phòng.
Là điện thoại của tùy tùng đi theo tướng quân Tra Tài.
Tướng quân kết thúc công việc sẽ về tới thành Tra Tài ngay trong tối nay.
Hương Lan cũng về cùng ông.
Anh giật mình, trước khi cúp điện thoại bèn nhờ người bên kia đầu dây gửi lời hỏi thăm tới tướng quân.
Anh múc nước giếng tắm rửa, thay quần áo, rồi quay lại phòng của Giai Ninh.
Cô vẫn nhắm mắt, nhưng đã tỉnh rồi.
Tiểu Sơn bước qua hôn lên trán cô, mãi cho tới khi cô chịu mở mắt, anh mới khẽ nói: “Anh là ai? Đừng gọi nhầm đấy.”
Giai Ninh cũng khẽ cười: “Châu Tiểu Sơn, tôi là ai? Cậu cũng đừng gọi nhầm.”
z
“Em thích gì nhất?”
“Thịt dê xiên, rượu hoa quả miền Nam California, tiếng kim loại bị ăn mòn khi đặt trong dung dịch axit mạnh và cả… thuốc lá.” Giai Ninh gối
lên tay mình, nheo mắt nhìn ra ngoài, thời tiết nóng nực, ánh mặt trời
bỏng cháy xuyên qua cửa chớp chiếu vào trong căn phòng u ám. Châu Tiểu
Sơn nằm ngửa, gối đầu lên vòng eo mềm mại mảnh khảnh của cô, bọn họ ở
trần lộ ra những đường cong nhấp nhô cùng những giọt mồ hôi, bóng lá cây và song cửa sổ giống như bài thơ đầy dục tình viết lên da hai người.
“Cậu thì sao?” Cô hỏi.
“Nước, đá phủ rêu, những quả mìn hiện đại và… Em ghét cái gì?”
“Cậu.” Cô đáp ngay.
Tiểu Sơn khoát tay lên trán, khẽ cười: “Cảm ơn.”
“Cậu thì sao? Cậu ghét thứ gì?”
Anh nghĩ một lát rồi nói: “Thuốc lá.”
Theo thời gian, tay nghề của Châu Tiểu Sơn ngày càng lão luyện, kinh
nghiệm phong phú. Cậu giúp tướng quân Tra Tài hoàn thành nhiều vụ làm ăn lớn, tiền tướng quân chuyển vào tài khoản của anh ngày càng nhiều. Cậu
muốn lấy ra một ít cho mẹ.
Ngày hôm đó Tiểu Sơn trốn từ trường về nhà. Lúc chạng vạng, cậu và mẹ ngồi ăn với nhau trên chiếc bàn thắp sáng bằng ngọn đèn dầu nhỏ như hạt đậu, cậu đi chân trần ng
