o thuật gia nổi tiếng rất kiên nhẫn nghe Giai Ninh kể cô và đứa
bé này hâm mộ họ thế nào, không quản ngàn dặm xa xôi tới nơi này xem bọn họ biểu diễn ra sao, đoạn vui vẻ đưa tấm ảnh xin chữ ký, Siegfried vừa
xoay cổ tay, cái lá trên tay Giai Ninh đã biến thành một bông cúc, ông
gài lên vành tai con bé, lúc này con bé mới hơi mỉm cười.
Cô bảo mẫu ôm con bé cảm ơn Giai Ninh rồi vội vàng ra ngoài, bên
ngoài nhà hàng có hai vệ sĩ đi theo, Giai Ninh nhìn theo bóng bọn họ,
nghĩ bụng, đứa bé xuất thân từ gia đình giàu có mới bé tí đã có tiền bạc và quyền lực, nhưng lại không biết cười, thật đáng thương.
Cô về chỗ, Tiểu Sơn vừa ngắt điện thoại, nhìn cô bảo: “Anh thấy em sang đó xin chữ ký.”
“Giúp một đứa bé thôi.” Cô đáp.
Tiểu Sơn nhìn đồng hồ đeo tay: “Vẫn còn sớm.”
“Còn có chuyện gì khác sao?”
Anh không đáp, kéo tay phải cô qua, mân mê đốt đầu tiên của ngón cái Giai Ninh.
“Đốt này của em rất dài, lại rất mềm, người như thế này…”
“Giàu sang phú quý?”
Anh phì cười: “Hợp làm dân cờ bạc.”
“Còn tưởng anh nghĩ ra cái gì hay ho chứ.”
“Đi chơi không?”
“Sao lại không?”
Hai người ra khỏi nhà hàng, Tiểu Sơn lái ô tô dọc vùng duyên hải về
phía Bắc khoảng mười phút, rời xa khu dân cư đông đúc, xuyên qua khu cây cảnh âm u thì bỗng một nơi cực tráng lệ hiện ra: Phía sau đài phun nước là một tòa thành cổ kính, cửa lớn chạm trổ, cột trụ chạm thành hình
binh lính cổ đại khổng lồ với cánh tay giơ cao, họ bị ánh đèn màu xanh
chiếu vào, bị các loại xe hơi đắt giá lượn quanh, dòng người ăn mặc
chỉnh tề vào ra như nước.
Trước khi xuống xe, Tiểu Sơn cài cúc sơ mi lại.
“Đây là đâu?” Giai Ninh hỏi.
“Sòng bạc.”
Anh nhìn cô: “Tòa thành này kéo dài tới tận biên giới, phía bên kia chính là đất nước của em.”
“…”
“Tên sòng bạc này, có thể em có ấn tượng đấy.”
“…”
“Petersburg.”
z
Đương nhiên là cô nhớ cái tên này, vụ án kinh thiên động địa của Tần
Bân, vì ảnh của một quan chức hiển hách bị anh chụp lại nên anh mới gặp
nguy hiểm, lúc ấy người cứu anh đang ngồi trước mặt cô đây.
Cô kinh ngạc nhìn anh, bỗng thấy đầu óc mình thật trì trệ, Châu Tiểu
Sơn, cậu ta bày ra trò này chỉ để cô và Tần Bân sa vào lưới? Vì sao giờ
lại mang cô tới đây?
“Em đang nghĩ gì vậy?” Anh nhìn cô trong bóng tối âm u, đôi mắt lóe sáng dưới ánh trăng.
“Tôi đang nghĩ, Châu Tiểu Sơn, một mũi tên của cậu trúng mấy đích?”
Anh tắt máy xe, nhìn Giai Ninh qua chiếc gương chiếu hậu: “Xin em hãy dùng cái đầu thông minh của mình nghĩ đi, nếu anh muốn có ảnh của tên
đó còn phải làm ầm ĩ như vậy sao? Với anh mà nói, chẳng phải lấy mấy thứ đó quá dễ dàng?”
“…”
“Chiếc USB lưu ảnh được Tần Bân lấy băng dính quấn lại, đặt trong
chai rượu vang hãng Great Wall, màu sậm, còn chừa khoảng một phần ba
bình. Chai rượu đặt trong phòng bếp của em, ngăn thứ hai ở tủ âm tường.
Em không thích nấu ăn lắm nên phòng bếp rất sạch sẽ, phần lớn đồ dùng
nhà bếp còn nguyên như mới…”
“Cậu từng đến nhà tôi?”
“Anh nói rồi, ngạc nhiên lắm hả?” Tiểu Sơn nhìn cô, thong thả nói,
“Chắc chắn là rất ngạc nhiên rồi. Lúc hai người không có nhà, anh vào
thăm quan, ăn mấy thứ, xem đĩa CD của em, còn nghĩ rằng hai người này
thật xui xẻo, động phải người không nên động.”
“Đồ biến thái.” Cô nghiến răng nghiến lợi rít lên ba chữ.
Châu Tiểu Sơn khẽ cười: “Nhưng anh nói đúng, không phải sao?”
“…”
“Anh không liên quan gì đến nơi này. Nếu anh không bắt anh ta, tự anh ta sẽ gặp phải nguy hiểm khác, anh làm vậy cũng là cứu hai người thôi.”
“Tôi nên cảm ơn cậu đúng không? Châu Tiểu Sơn.”
“Không dám.” Anh quay đầu nhìn cô, “Chúng ta đi chơi thôi.”
Cô không nhúc nhích, Tiểu Sơn nói: “Hôm nay không đi, sau này đừng hối hận.”
Tuy người này không nói nhiều, nhưng ý trong ý, đang lúc Giai Ninh còn lưỡng lự Châu Tiểu Sơn đã xuống xe.
Petersburg so với các sòng bạc ở Las Vegas, Macao hay Monaco không
tính là to, nhưng vị trí bí mật, trang hoàng lộng lẫy, đủ trò bài bạc
lại còn có các dịch vụ giải trí đi kèm hấp dẫn khác. Petersburg nằm ngay trên biên giới, thuộc vùng đất không ai quản lý, không có sự cố bất
ngờ, có thể chơi thỏa thích, bởi vậy nơi này rất được các con bạc vung
tiền như nước, không muốn để lộ thân phận ưa chuộng.
Tầng một là đại sảnh và trung tâm giải trí bình thường, mọi người đổi phỉnh poker là có thể chơi các trò truyền thống như máy đánh bạc, bàn
quay roulette hoặc bài baccarat. Tầng hai là các ghế lô, dân bài có thể
ngồi bốn người hoặc bắt cặp sát phạt nhau, dùng bài poker nạm vàng hoặc
những con xúc xắc và mạt chược tinh xảo được làm từ ngọc Myanmar, không
giới hạn tiền. Những kẻ thù hằn nhau muốn đánh bạc cược mạng cũng được,
sẽ có người chuyên nghiệp tới dọn dẹp hậu quả đâu vào đấy. Tầng ba là
hộp đêm, suối sâm banh phun mãi, biểu diễn nghệ thuật xen kẽ những trò
bạo dâm, còn có những cô gái trẻ xinh đẹp mỉm cười trong tủ kính chờ đợi những vị khách may mắn, còn cả thuốc kích dục, thế gian này đều biết
nơi có ma túy tốt nhất thế giới chính là đây.
Tiền bạc, mỹ nhân và chất kích thích: Đó chính là suối nguồn của sự sung sướng.
Trước năm 1989, n