The Soda Pop
Động Cơ Tàn Khốc

Động Cơ Tàn Khốc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323282

Bình chọn: 7.5.00/10/328 lượt.

ữa sân khấu,

Siegfried và Roy đứng ở đó trong chiếc áo trắng và quần đen, con sư tử

trắng nằm sấp bên cạnh bọn họ, hổ trắng thì ngồi. Roy huơ tay, con hổ

trắng gầm lên một tiếng dài, vang dội cả khán phòng, dũng mãnh, thần kỳ. Khán phòng rộ lên tiếng vỗ tay như sấm, bọn họ vô cùng chờ mong buổi

biểu diễn đặc sắc hôm nay.

Nhưng những thứ Châu Tiểu Sơn nhìn thấy lại không chỉ có thế.

Trong giây phút ánh đèn lóe lên, anh đã nhìn thấy có mai phục ở bốn

lối đi nhỏ, bọn chúng có trên hai mươi người, đang lanh lẹ xuyên qua

khán đài, nhằm thẳng về phía anh.

Tối qua anh đã đến Petersburg, nhưng phải đến hôm nay Nguyễn Văn

Chiêu mới ra tay. Với hiệu suất như thế, thảo nào cố lắm bọn họ mới chỉ

sở hữu được một xó xỉnh ở vùng duyên hải phía Đông này, làm vài vụ buôn

bán vớ vẩn.

Bóng tối lại bao trùm, anh vỗ lên mu bàn tay của Giai Ninh.

“Chuyện gì vậy?”

“Xin lỗi đã làm phiền em, nhưng mong em hãy lánh khỏi nơi này. Ra ngoài đợi anh.”

Đó là lần đầu tiên bọn họ nói chuyện với nhau trong ngày hôm ấy.

Đột nhiên sân khấu lửa bùng cháy, Giai Ninh quay mặt lại nhìn anh,

dưới ánh lửa đỏ, gương mặt xinh đẹp của cô được sắc hồng bao phủ. Cô

không hỏi nguyên nhân, khom lưng đi luôn.

Trên sân khấu, Roy dẫn chú hổ trắng vào chuồng.

Ông ta muốn khiến nó biến mất trước mắt bao người sao?

Tiểu Sơn nghĩ, xem ai nhanh hơn.

Anh cần một sự hỗn loạn, không cần quá kinh động, chỉ cần đủ thoát

thân là ổn. Chiếc đồng hồ đeo tay của anh có một thiết bị nhỏ, bên trong đặt một thứ trông như hai lát keo, đó là axit nitric và glycerin đã

được đông đặc, Tiểu Sơn lấy chúng ra, nhẹ nhàng vê trong lòng bàn tay.

Trải qua một quy trình xử lý đặc biệt, chúng đã trở thành từng vật thể

rắn ổn định, có điều, một khi dung hòa cả hai lại, sẽ tạo ra một vụ nổ

mạnh.

Trên sân khấu, chiếc chuồng hổ được phủ một lớp khăn đen.

Khán giả nín thở chờ đợi.

Sát thủ từng bước tiến lại gần.

Tiểu Sơn vẫn im lặng.

Bên phải, đã có người chỉ cách anh hai mét.

Đột nhiên bên cạnh có người hút thuốc, một đốm lửa đỏ sáng lên.

Tiểu Sơn nghĩ bụng, thật đáng ghét, thế nhưng vẫn phải cảm ơn ông ta, Tiểu Sơn bắn thứ trong tay ra, axit nitric và glycerin đã được vê vào

nhau cùng sượt qua tàn thuốc, hai chất nổ cùng ma sát trong không khí,

dung hòa trong đốm lửa, gắn kết, nổ tung, bay thẳng về phía kẻ địch của

anh như sao chổi.

Giai Ninh vội vàng đi ra khỏi hội trường, Tiểu Sơn muốn cô đợi anh ở

bãi đỗ xe, không biết là có trò gì. Đại sảnh trống trải vắng lặng, ảo

thuật gia nổi tiếng vừa mới bắt đầu biểu diễn mà cô lại phải rời khỏi

đó. Đột nhiên tay cô bị ai nắm lấy từ phía sau, vừa quay đầu lại cô đã

nhận ra đó là bảo mẫu của cô bé kia, cô ta khẩn khoản nói với Giai Ninh: “Cô gái, cô còn nhớ tôi không? Tiểu thư nhà chúng tôi lại trốn trong

nhà vệ sinh không chịu ra, xin cô…”

Giai Ninh vừa lo lắng vừa cảm thấy khó có thể từ chối, cô bé con kia

tuy chỉ mới gặp vẻn vẹn hai lần nhưng đã khơi gợi trí tò mò của cô. Cô

đành phải đi vào toilet theo chỉ dẫn của bảo mẫu, vừa đẩy cửa ra quả

nhiên thấy cô bé con mặc lễ phục màu đen đang ở trong đó.

Cô bước qua, khẽ nói: “Hi.”

Con bé nhìn cô: “Hi.”

Giai Ninh cười: “Sao cháu không đi xem ảo thuật, chương trình bắt đầu rồi kìa.”

Con bé nghiêng đầu, chỉ vào một cánh cửa phòng vệ sinh: “Cháu không đi, mẹ vẫn còn ở đây.”

Đó là lần đầu tiên con bé nhắc đến mẹ.

Giai Ninh nhìn cô bảo mẫu, cô ta lắc dầu.

Giai Ninh lập tức hiểu ý: Bà mẹ đã đi rồi, nhưng không hề nói với con gái mình.

Giai Ninh vuốt ve cánh tay vừa mềm vừa mũm mĩm của con bé: “Đi với cô nhé? Cô bế cháu đi xem ảo thuật. Ảo thuật gia muốn làm con hổ biến mất. Sau đó chúng ta cùng về đợi mẹ.”

“…”

Cái đầu quả dưa nho nhỏ của con bé suy nghĩ, cuối cùng cũng chịu thỏa hiệp, con bé vươn tay ra với Giai Ninh.

Lần này Giai Ninh đã chuẩn bị đâu vào đấy, cô đưa tay phải lên trên

ôm lấy lưng con bé, lòng bàn tay đỡ lấy eo, tay trái đưa xuống dưới làm

đệm cho cái mông nhỏ nhắn mềm mại của con bé. Chả mấy chốc con bé đã tìm được một tư thế thoải mái trong vòng tay cô, con bé cúi đầu, áp má lên

bả vai cô. Hơi thở đượm hương ngọt ngào.

Cô bảo mẫu yên tâm, bèn cảm ơn Giai Ninh. Cô ta muốn đón cô bé qua nhưng lại không hề lên tiếng.

Vệ sĩ bên ngoài gõ mạnh lên cửa.

Bọn họ nghe thấy bèn đi ra, vừa ra đã thấy một cảnh hỗn loạn. Người

xem đang hoảng hốt chạy ra ngoài, còn có tiếng hét của phụ nữ và trẻ

con, tiếng còi cấp cứu, tiếng còi báo, nơi biểu diễn ảo thuật đột nhiên

bị cháy, Giai Ninh cảm thấy mình đã biết ai là đầu sỏ gây ra vụ này rồi.

Có người đang bỏ chạy đâm sầm vào cô, Giai Ninh ôm chặt đứa bé không

để nó bị thương. Nơi này không thể ở lại lâu, vệ sĩ và bảo mẫu đi trước

dẫn đường, Giai Ninh chạy cùng bọn họ ra khỏi nơi này.

Bãi đỗ xe cũng rất hỗn loạn, khi đến trước chiếc xe chuẩn bị cho con

bé, Giai Ninh muốn đưa con bé cho bảo mẫu, nhưng nó cứ ôm lấy cô, hai

cánh tay nhỏ quấn chặt, không thể gỡ ra.

Giai Ninh vô cùng lo lắng, nơi này hỗn loạn như thế, cô còn phải đi

cùng Châu Tiểu Sơn. Cô bảo mẫu cũng chạy lên gỡ tay con