Old school Swatch Watches
Đuổi Tình Yêu Đi

Đuổi Tình Yêu Đi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327054

Bình chọn: 9.00/10/705 lượt.

úc đó bà sẽ bắt đầu nhớ tình cảnh bây giờ, nếu như bà

phối hợp, có lẽ còn có cơ hội trở thành nhân chứng, đi vào đợi một hồi,

chờ sự việc trở lại bình thường, cái gì có thể đều có. . . . . . Chính

bà suy nghĩ thật kỹ, nghĩ xong, có thể gọi số điện thoại này." Chu Tự

Hàn rút giấy ghi chép trên bàn, viết một chuỗi số điện thoại để lên bàn, đứng lên đi ra ngoài.

Vừa đi đến cửa bên, liền nghe Trần Tư Yến lụn bại mà nói: "Được, tôi

phối hợp, cậu muốn tôi làm như thế nào đây?" Chu Tự Hàn xoay người nhìn

bà cười: "Xem xét thời thế mới là người thông minh."

Sau khi Chu Tự Hàn ra cửa đã mười giờ tối rồi, gặp Trần Tư Yến xong, lại đi đến một bữa tiệc xã giao, đáng tiếc cả bữa tiệc lòng anh đều không

yên, một mực nghĩ đến chuyện Trần Tư Yến nói với anh, vẫn đau lòng cho

bảo bối nhà anh, hận không được lập tức về nhà để ôm cô, gần gũi cô.

Chu Tự Hàn tốn chút thời gian đi thu tập tài liệu về cha Sở Dĩnh, phải

nói người đàn ông kia rất không tầm thường, suy nghĩ một chút cũng thấy, một người đàn ông không hề có bối cảnh gì, bằng vào thực lực của mình

đi lên đến cấp bậc đó, rất khó, gần như có thể nói là kỳ tích, mặc dù có yếu tố may mắn, năng lực của người này tuyệt đối không thể khinh

thường, từ thành tích xuất sắc liên tiếp của ông ấy là có thể nhìn ra,

ông ấy đã làm nhiều rất nhiều chuyện thực tế, thanh liêm gần như như

hình với bóng với ông ấy.

Người như vậy lại thua ở trên tay Lăng Thủ Chính, chỉ có thể nói, cha

của Sở Dĩnh còn thiếu hụt một chút gì đó trên quan trường,

tudinhhuong@ddlqd những thứ đó không phải có vận số có năng lực là được, so với Lăng Thủ Chính, ông là quân tử, không đủ âm hiểm, cho nên bị

Lăng Thủ Chính thiết kế từng bước từng bước, rơi vào bẫy, cuối cùng tự

sát để chấm dứt.

Chu Tự Hàn cố gắng phân tích tâm lý của Sở Cảnh Sơn, cảm thấy, ở mức độ

của Sở Cảnh Sơn thì không cách nào đối mặt với sai lầm mà mình phạm

phải, Sở Cảnh Sơn là một người theo chủ nghĩa hoàn mỹ, nhưng đồng thời

cũng là người nhu nhược, ông hèn yếu để Sở Dĩnh từ một thiên chi kiêu nữ hạnh phúc trở thành con gái tham quan không đáng giá một

đồng chỉ trong một đêm, còn có bệnh của mẹ cô, đối với Sở Dĩnh ngay lúc đó mà nói, thật sự có thể nói là họa vô đơn chí.

Mà khi đó Lăng Chu lại đi, đem bảo bối của nah ném đi, mình ung dung tự

tại ra khỏi nước, còn luôn miệng đến tình yêu, chó má, Chu Tự Hàn vô

cùng hối hận, ngày đó mình hạ thủ lưu tình, nên ác hơn chút nữa, giáo

huấn tên tiểu tử kia một chút, bảo bối nhà anh chịu bao nhiêu tội chứ!

Chu Tự Hàn nghĩ tới, trong lòng đều đau.

Chu Tự Hàn lên tầng, đẩy cửa phòng ngủ ra nhìn một chút, trên giường

không có ai, trong thư phòng cũng không có, tìm một vòng cũng không tìm

thấy người, gọi điện thoại cho cô, theo tiếng chuông tìm được đến sân

phơi, bảo bối nhà anh nằm ngủ thiếp đi trên ghế ở sân phơi ngoài trời,

điện thoại di động còn nằm ở trong tay, xem ra vừa mới tắm rửa qua, chỉ

mặc áo choàng tắm trên người tóc thật dài bị gió đêm thổi bay, theo ghế, lay động theo làn gió, giống như cành liễu mản mai rũ xuống bên mép

nước, đong đưa ra một mảnh phong tình mềm mại mê người.

Chu Tự Hàn đưa tay ôm lấy cô, đi vào, thả xuống ở trên giường, Sở Dĩnh

mới mơ mơ màng màng mở mắt ra nhìn anh một chút, ậm ờ lầm bầm một câu:

"Anh đã trở lại...." Sau đó lật người ôm gối lại nhắm nghiền hai mắt.

Chu Tự Hàn lắc đầu bật cười, điểm cái chóp mũi của cô một cái, khẽ trách móc: "Heo con ham ngủ...." Đi tắm rửa rồi lên giường, rút gối ôm trong

ngực Sở Dĩnh ra, Sở Dĩnh lầu bầu một tiếng, rúc vào trong ngực anh theo

thói quen, tìm tư thế thoải mái, Chu Tự Hàn cúi đầu hôn cô, nhỏ giọng

nói: "Ngủ đi bảo bối, về sau có anh đây..."

Lúc Sở Dĩnh mở mắt ra, mặt trời đã lên cao, ngồi dậy nhìn gối đầu bên

cạnh trống không thì cảm thấy ngây ngô một lát, mơ hồ nhớ Chu Tự Hàn đã

trở lại, người đâu rồi, hôm nay là chủ nhật, anh nên ở nhà chứ? Hơn nữa, dường như tối ngày hôm qua người đàn ông này cũng không làm cái gì, như vậy rất không bình thường.

Trên căn bản, nhu cầu của người đàn ông Chu Tự Hàn này, tràn đầy không

khác bao nhiêu so với cầm thú cả, chỉ cần ở trên giường, thậm chí, có

lúc không ở giường, vừa thấy cô thì cũng không làm chuyện khác, buổi tối hôm qua thì sao, có người khác ở bên ngoài rồi hả? Hay có bệnh tật

gì...

Đang suy nghĩ lung tung, Chu Tử Hàn đẩy cửa đi vào, thấy cô mơ mơ màng

màng, cười, cúi đầu gặm cô một hớp nói: "Nhìn anh như vậy làm cái gì

hả?" Sở Dĩnh nháy mắt thử hỏi anh: "Tối ngày hôm qua anh trở về lúc mấy

giờ vậy?"

Chu Tự Hàn bũi môi: "Còn nói sao, mười giờ anh đã trở lại rồi, em ngủ

như heo, thật sự muốn bán em, chỉ là, anh không bỏ được." Nói xong liền

tiến lại gần hơn muốn hôn cô, bị Sở Dĩnh đẩy ra, cau mày: "Sáng sớm tinh mơ còn chưa có súc miệng đấy..." Nhảy xuống giường đi vào toilet.

Chu Tự Hàn mở cửa phòng rửa tay nhìn Sở Dĩnh rửa mặt, vừa cùng cô tán

gẫu: "Bảo bối, chuyện của cha em trước kia, em có nghi ngờ là có người

hãm hại hay không?"

Sở Dĩnh dừng tay lại, nhổ bọt trong miệng ra, mới nói: "Tôi đã từng nghi ngờ ch