am tuyệt của Thiên phong lầu, Phong thành này
chỉ có tiểu đệ là một”.
A La kinh ngạc: “Thật
không? Đệ thấy Phong thành phồn hoa như vậy, lẽ nào ẩm thực lại kém thế?”.
Tử Ly tò mò hỏi A La: “Đệ
không phải là người Phong thành?”.
“Đây là lần đầu đệ xuất
phủ, lần đầu dùng bữa ở tửu lầu. Cơm ở phủ nhà đệ ăn vẫn còn khá hợp khẩu vị”.
Bữa ăn bình thường ở Đường viên, vú Trương và thất phu nhân thay nhau vào bếp.
Thỉnh thoảng cũng cùng ăn với mọi người trong đại gia đình tướng phủ, nhưng tâm
trạng nơm nớp không dám gắp nhiều, cảm thấy bếp lớn kém xa bếp nhà, cứ tưởng Lý
lão gia lạnh nhạt với Đường viên, nên không chiêu đãi tử tế. Không ngờ hôm nay
đến Thiên phong lầu, được nếm cái gọi là tam tuyệt lại nguyên sơ chay tịnh như
vậy! Tử Ly lại nói: “Thiên phong lầu lấy món chay là chính, cũng được coi là
tửu lầu có tiếng nhất Phong thành. Có lẽ tài nấu ăn ở tư gia Sơn đệ rất cao
minh?”.
A La nghĩ một lát, nói:
“Đại ca, lần sau có thể đưa tiểu đệ đến những tửu lầu có tiếng khác được không?
Thưởng thức món ăn là đệ nhất thú vui của tiểu đệ”.
Tử Ly nhìn đôi mắt sáng
ngời, vẻ cầu khẩn trước mặt, không kịp nghĩ, gật đầu: “Sơn đệ, đệ có biết khi
đệ nhìn người khác với ánh mắt như vậy, sẽ không một ai có thể từ chối đệ?”.
A La đỏ mặt, cúi đầu. Tử
Ly mỉm cười: “Nếu ta có một tiểu đệ như vậy, muốn gì ta cũng cho. Sơn đệ, Tử Ly
này rất thích đệ gọi ta là đại ca”.
Dùng bữa xong, trả tiền,
tiểu nhị nói: “Mười ba lạng”.
A La nhảy dựng lên, kinh
ngạc: “Ba... ba cái món này mà nhiều bạc thế ư?”.
Tử Ly nhìn nàng cười:
“Không đắt, Sơn đệ!”. Đoạn móc túi đưa ngân lượng cho tiểu nhị. A La đi khỏi
tửu lầu, ngoái đầu nhìn. Coi như đã biết tại sao lầu một không bày bàn ăn, tầng
hai khách ít cũng không sao. Một bữa ăn ở đây bằng chi ăn cả tháng của Đường
viên, vậy mà còn kêu không đắt? Thật không thể hiểu được. Lại nghĩ, nếu mở một
tửu lầu như thế, chẳng phải kiếm bộn tiền hay sao?
Ra khỏi Thiên phong lầu,
Tử Ly đứng yên ngẫm nghĩ, đoạn cười nhạt: “Tam tuyệt tửu ngấm lâu, uống thêm
vài chén vì đệ, hơi chếnh choáng, ta đi bộ cho tỉnh được không?”. A La gật đầu.
Tử Ly dắt ngựa, hai người tản bộ về hướng nam, vừa rẽ vào con ngõ, đột nhiên có
mấy kẻ bịt mặt, tay cầm dao xông ra, không nói không rằng, tay dao lăm lăm xông
vào hai người.
Tử Ly đẩy A La về phía
sau lưng, tay phải không biết lấy ở đâu ra một thanh kiếm lao vào đấu với mấy
kẻ bịt mặt. A La nhìn hoa cả mắt. Nàng tập Karate đã nhiều năm, nhưng chứng
kiến cảnh đao kiếm đánh giáp lá cà như vậy cũng không quen, chỉ thấy tay mình
bị Tử Ly xiết chặt. Chàng vẫn bảo vệ nàng. A La né phải né trái theo chàng, dần
nhận ra đường kiếm, bỗng tay kia nắm lấy Tử Ly, mượn lực lấy đà vọt lên tung cú
song phi khiến một tên đang cầm đao lao tới, ngã nhào.
Tử Ly nhìn nàng một cái,
mắt lộ vẻ kinh ngạc, nhân cơ lao vào vung kiếm lia lịa, đoạn tránh một bên, kéo
A La nói nhỏ: “Lên ngựa!”.
Chàng tung người nhảy lên
lưng ngựa, đột nhiên thấy eo đau buốt, cả người đổ xuống, A La cũng ngã theo.
Bất chấp mông đau ê ẩm, nàng chạy đến bên Tử Ly: “Đại ca, sao thế?”.
Tử Ly đột nhiên bật cười:
“Tiểu đệ ngốc, sao không cưỡi ngựa đi đi?”. Trong hơi thở gấp, mặt đã xanh tái,
chàng nói nhỏ: “Trên yên có cắm kim độc”.
Những kẻ bịt mặt lúc này
từ từ áp sát, một tên cười sằng sặc: “Nếu không dùng kế đó, mấy người bọn này,
sao địch nổi đại ca?”.
A La sợ hãi, nhưng bất
chấp, nhảy ra đứng chắn trước mặt Tử Ly, phẫn nộ hét: “Bỉ ổi thế mà vẫn cười
được? Đưa thuốc giải độc ra đây!”. Dù mạnh mồm như thế, nhưng bụng thầm cầu
khấn: Đừng giết ta!
Mấy kẻ bịt mặt nhìn tiểu
công tử áo gấm, cười nhạo: “Tiểu công tử kháu trai, lần này thu hoạch to rồi
đây. Công tử lui ra, nếu không máu vọt ra công tử lại sợ chết khiếp!”.
A La ngoái nhìn Tử Ly,
mặt chàng vẫn cười cười: “Đại ca, đại ca cố lên!”. Nói đoạn, dắt ngựa lại gần,
giật yên ra, cố sức xốc Tử Ly lên: “Đại ca, đệ đỡ ca, đại ca cố lên ngựa đi!”.
Mấy kẻ bịt mặt càng cười to: “Tiểu công tử, công tử đỡ được sao? Có cần đại ca
này giúp không?”.
A La lườm chúng, quay đầu
nhìn Tử Ly, mặt chàng hơi xanh, nhưng vẫn như cười, người lại hơi nhũn ra. A La
biết chàng không thể lên ngựa, bèn buông dây cương vỗ vào mông thả cho ngựa đi,
hy vọng có kỳ tích xảy ra, kiểu như ngựa quen đường, dẫn cứu binh đến. Nàng dìu
Tử Ly đến ngồi tựa vào chân tường, lúc đó một người bịt mặt cười, nói: “Ngõ cụt
làm gì có ai qua, đây nói thật, hôm nay chúng mày có cánh cũng không chạy
thoát”. A La nhắm mắt, vọt người lên cao. Tên bịt mặt ngớ ra, không biết nàng
định làm gì. A La khởi động mấy nhát dừng lại, cởi phắt áo choàng, lạnh lùng
nhìn tên bịt mặt: “Đã lâu không đánh nhau, các người định lần lượt từng người
hay cả đám?”. Trong bụng không dám chắc, nhưng không thể ngồi giương mắt chờ
chết, cho nên quyết liều một phen.
Một trận cười rộ lên, có
kẻ múa dao xông đến, cười to: “Không ngờ ta có phúc đến thế, nào để đại ca ôm
công tử đã”. Không đợi gã lại gần, A La tung chân đá trúng đầu gã, rồi xoay
người, tay phải chém vào lưng gã, c