đáng ghét nhất là, nàng đã nhìn thấy điều gì, phải chăng cũng giống như kẻ trên giang hô khác nghĩ rằng chàng hành động như vậy là vì đàn bà.
“Đi thôi, không cần phải nói thêm với người không biết lý lẽ như thế.” Thấy Vĩnh An bỗng dừng bước, Hiểu Nhàn nghĩ rằng chàng muốn khuyên răn, kéo
mạnh tay chàng để đi nhanh.
“Đợi một lát…” Vung bàn tay ngọc ngà đang kéo mình ra, Vĩnh An lạnh lùng tập trung ánh mắt nhìn thẳng về
phía Hình Hoan, “Theo ta về…”
Từ “nhà” gần đây nghe cứ thân
thương với chàng, chưa kịp nói ra thì Hình Hoan đã chặn họng chàng, “Nhị thiếu gia, vết thương của Hiểu Nhàn cô nương còn đang chảy máu, nếu
không đi tìm đại phu nhanh sẽ nguy hiểm đến tính mạng. Nhị thiếu gia
muốn bần ni giới thiệu cho một đại phu không?”
Dù cảnh hỗn loạn không lường trước được, nhưng Hình Hoan vẫn nhanh trí nghĩ cho đại cục.
Nàng đến đây để đọc kinh trên người còn đang mặc xiêm y của ni cô, lão chết
tiệt họ Quản vẫn còn đứng ở đó, nếu lúc này thân phận bị bại lộ, chắc
chắn là sẽ chết thảm! Bởi vậy, lý trí nói cho nàng rằng, cần phải chặn
miệng chàng lại trước khi chàng nói gì không hay.
“Nàng-được-đấy!” Vĩnh An hằn từng chữ một rít trong cổ họng. Sau khi hằn học lườm nàng,
tức tối nắm lấy tay Hiểu Nhàn, “Đi, đi chữa vết thương cho muội!”
Sau đó, màn kết thúc thế nào Hình Hoan không còn nhớ rõ, bởi vì cảnh tượng về sau quả là không thể kiểm soát nổi.
Con tin được nhị thiếu gia Triệu Vĩnh An có máu mặt trong giang hồ đưa đi,
ai cũng không biết được lão chết tiệt có trút giận lên đám bạo dân mà
ông nói không. Khi ông còn chưa điên lên, anh em trong giang hồ nhanh
chóng quyết định, chuyện cứu thần y cần tính kế lâu dài, nhiệm vụ trước
mắt là tản ra, tránh bị bắt.
Dù sao thì Quản Hiểu Nhàn vẫn ở
trong Triệu gia trang, đại thiếu gia và Hình Hoan chưa bị sắc đẹp làm
cho mờ mắt, chắc chắn sẽ có cách khác để cứu thần y.
Vậy là anh
em trong giang hồ vừa mới hét chém hét giết, dường như không tiếc thân
mình thì nay chạy ra cổng lớn như bầy ong vỡ tổ. Hình Hoan bị cuốn vào
trong đám người đó, Tịnh An kéo nàng rút lui.
Y nói: Không phải quay lại nữa, sư huynh sẽ xử lý hậu sự.
Y nói: Nàng cười cho ta xem, không được rầu rĩ khóc lóc vì nó nữa, không được để nó tác động đến tâm trạng của nàng.
Được thôi, nàng cười, từ lâu nàng đã không quan tâm trong lòng Vĩnh An có
người con gái nào rồi. Nhưng vấn đề là, sau khi trở về biệt vườn, đối
diện với cục diện như vậy làm sao nàng có thể duy trì khuôn mặt tươi
tỉnh được chứ.
Lão phu nhân đã tức giận, mẫu thân ở bên cạnh
lặng lẽ uống trà, khóe miệng luôn có nụ cười mỉa mai, tướng công trên
danh nghĩa của nàng đang im lặng quỳ gối giữa nhà vì muốn giữ một người
con gái khác ở nhà. Nàng thay xiêm y xong, xuất hiện trong phòng khách
và bị lôi vào chuyện.
“Con nhìn xem, con mở mắt to lên cho ta
xem! Hình Hoan có điểm nào không tốt? Người vợ ngoan hiền như thế, bao
người mong có cũng không được, con lại còn dám lăng nhăng ở bên ngoài.
Hàm hồ đến mức dẫn cả về nhà, xin ta cho ở nhờ sao? Cô ta bị cha đẻ đuổi thì có liên quan gì đến nhà họ Triệu chúng ta? Triệu Vĩnh An, ta cho
con hay, đàn ông nhà họ Triệu không có thói năm thê bảy thiếp.”
“Mẫu thân, muội ấy đang bị thương, không thể để muội ấy lưu lạc đầu đường xó chợ.” Vĩnh An bất lực nói, cần phải giải thích bao nhiêu lần mới chứng
minh rằng giữa chàng và Quản Hiểu Nhàn vô cùng trong sạch. Chẵng nhẽ thu nạp một cô nương bị cha đuổi ra khỏi nhà vì đạo nghĩa cũng không được
sao? Huống hồ, sở dĩ muội ấy trở mặt với cha đẻ ít nhiều cũng vì không
muốn chàng bị người trong giang hồ hiểu lầm.
Là đấng nam nhi, lúc này chàng không thể trốn tránh trách nhiệm, mặc kệ Hiểu Nhàn sống chết ra sao thì ra.
“Vậy thì sao? Để cô ta đi thuê nhà trọ.” Lão phu nhân vẫn cương quyết, ngẩng mặt lên, không thèm nhìn Hiểu Nhàn.
“Mẫu thân…”
“Câm miệng cho ta!” Tiếng quát đanh thép của bà cắt ngang lời chàng, đưa tay kéo Hình Hoan về phía mình, “Trước mặt Hình Hoan sao con dám khăng
khăng đòi giúp cô gái ấy. Con có nghĩ Hình Hoan sẽ nghĩ thế nào không?
Con có hỏi ý kiến của nó không?”
“Ừm, lão phu nhân, thực ra con
cũng không có ý kiến gì. Nếu không vì Hiểu Nhàn cô nương giải vây, e
rằng bây giờ Triệu gia trang chúng ta bị người trong giang hồ bao vây
kín rồi. Ừm… để cô nương ấy ở đây vài hôm, cũng không sao…” Nàng nhìn
trộm Vĩnh An, lấy hết dũng khĩ để nói. Tuy nàng nói rất nhẹ nhàng nhưng
dù sao đây cũng là đang giúp chàng.
“Nàng thật là khoan dung độ lượng!” Nghe vậy, Vĩnh An ngẩng mặt lên, nhìn thẳng vào nàng.
Chàng không hiểu mình đang tức điều gì, xem ra nàng rất hiểu chuyện, thậm chí còn giúp chàng giải nguy? Nhưng nàng thực sự không cảm thấy phiền chút
nào sao? Nhớ lại câu nàng đã viết “Thiếp cho chàng toại nguyện”, lòng
chàng lại đau nhói. Rốt cuộc là nàng cho ta toại nguyện hay lòng nàng đã sớm đổi thay?
“Nghe người ta nói dưới đầu gối đàn ông có vàng,
thế mà nay vì một người con gái cũng đã quỳ xuống, ngoài khoan dung độ
lượng thì Hình Hoan còn biết làm gì? Lẽ nào đệ muốn nàng phải khóc lóc,
gào