ng lời của Nhậm Vạn Ngân ra khỏi đầu. Tự cổ vũ bản thân bằng một nụ cười, chỉnh
đốn lại tinh thần xong, nàng vòng ra đường hành lang, tìm bóng dáng của
Triệu Vĩnh An.
Đúng! Chính là vậy, hiện bên cạnh nàng là tướng
công và sau này trở đi người nàng cần luôn ở sát bên cạnh là tướng công, không nên nghĩ ngợi những chuyện khác. Dù đại sư có quay trở lại, thì
chẳng qua họ chỉ là bạn bè tâm giao với nhau, không cần phải quan tâm
người khác nói thế nào, tự mình biết mình trong sạch là được.
“Này, này, các tỷ có thấy cô gái hôm nay nhị thiếu gia dẫn đến không? Nghe nói đó là nhị thiếu phu nhân đấy.”
“Không phải chứ! Sao lại thế được? Sao chẳng xứng đôi gì cả!”
Bọn nha môn đang xì xào với nhau, Hình Hoan nghe thấy cố ý né mình đằng sau cái cột, lặng lẽ bất mãn. Họ có gì không xứng đôi? Hừ, các ngươi mà tìm được một người con gái thứ hai hầu hạ chàng được như nàng, thì nàng,
nàng… sẽ cam tâm bái phục chịu thua!
“Sao mà không thể được? Chính vì trông không xinh, không hài lòng nên nhị thiếu gia mới có quan hệ không rõ ràng với Hiểu Nhàn.”
“Ừ cũng phải. Ừm, ngươi có biết không, ta nghe Hiểu Nhàn nói, từ hai năm
trước nhị thiếu gia đã có cú tình sét đánh với nàng ta rồi, sau đó nhị
thiếu gia cố nghĩ ra mọi cách, thậm chí cố ý gây loạn trong Triệu gia
trang để đòi bộ khoái đến xử lý, cuối cùng mới được tiếp cận Hiểu Nhàn.
Ta đoán chắc nhị thiếu gia vốn định cưới Hiểu Nhàn làm thiếp, nhưng
không ngờ Hiểu Nhàn xuất thân trong nhà quan nên đành phải tạm thời ngậm đắng nuốt cay.”
“Biết chứ, sao lại không biết, Hiểu Nhàn cũng
đã từng nói với ta chuyện này rồi. Nhị thiếu phu nhân đó là một cô gái
chăn dê thì phải? Ta thấy ả, chẳng bao lâu nhị thiếu gia sẽ từ hôn cô ta rồi cưới Hiểu Nhàn về thôi.”
“Cô gái chăn dê? Thật đáng thương, làm sao mà đấu chọi được với thiên kim tiểu thư nhà quan.”
“Thì đúng vậy, nếu ta mà có quen cô ta thì cũng khuyên cô ta sớm mà bỏ đi, tránh sau này lại khó xử.”
Tiếng xì xào bàn tán đã xa dần nhưng Hình Hoan vẫn nấp sau cái cột. Mặt nàng
trắng bệch, tựa lưng vào thanh lan đằng sau. Những lời đồn đại như vậy
đây không phải lần đầu Hình Hoan nghe thấy, đám nô gia nhà họ Triệu cũng luôn ngồi tán chuyện phao tin đồn nhảm, nghĩ gì là nói đấy. Nhưng chưa
bao giờ có ai nói với nàng rằng, từ hai năm trước Vĩnh An đã có tình cảm với Hiểu Nhàn.
Từ trước tới giờ nàng cứ ngỡ Hiểu Nhàn là kẻ thứ ba, không ngời, lại chính là mình.
Thảo nào ngay từ đầu chàng cứ ghét bỏ nàng như thế, thậm chí ngay trong đêm
tân hôn chàng đã bỏ mặc nàng, cứ nhìn thấy nàng là lại mặt nặng mày nhẹ. Sự xuất hiện bất ngờ của nàng làm phá hỏng dự định hạnh phúc của chàng…
Sau tiếng sét ái tình chưa kịp theo đuổi thì chàng đã phải cưới nàng.
Những lời của người ngoài không đáng tin, điều này Hình Hoan biết. Nhưng nàng vẫn không thể quên được vụ án mất trộm bảo kiếm từng om xòm trong Triệu gia trang, còn nhớ ngày đó mẹ chồng lo lắng quá, đúng là đã tìm rất
nhiều bộ khoái đến. Sau khi lục tìm khắp thành, cuối cùng, bảo kiếm bị
mất lại được chính Vĩnh An tìm thấy.
Chàng dốc sức sắp đặt ra vụ ấy lẽ nào là để tiếp cận một người con gái sao?
“Đồ con lợn!”
“Hả?!” Bỗng tiếng quát gần ngay sát bên khiến Hình Hoan không kịp trở tay,
khiến nàng bất giác lui lại đằng sau, đập mạnh vào trụ lan can, cảm giác đau điếng khiến nàng dường như quên ngay những suy nghĩ vừa rồi.
“Điếc rồi sao?” Vĩnh An hùng hùng hổ hổ với người con gái ngốc nghếch trước
mắt, không biết đã gọi bao nhiêu câu, mãi mới có phản ứng.
“… Thiếp đang nghĩ chuyện khác nên không để ý.” Nàng mấp máy môi, tự biện hộ cho mình.
“Đi thôi, về nhà!” Chàng đưa tay ra, đợi nàng tự cầm lấy.
Nhưng đợi một lúc, Hình Hoan vẫn đứng đờ người ở đó, không có động tĩnh gì.
Đúng lúc chàng định hét lên quát thì nàng nói, “Tướng công, chuyện này…
chàng và Hiểu Nhàn đã quen nhau lâu lắm rồi nhỉ, tình cảm giữa hai người xem ra cũng rất tốt đẹp.” Đồ ngốc! Hỏi gì thế không biết, nói bóng nói
gió thế ai hiểu nổi? Hình Hoan đành cắn mạnh đầu lưỡi mình.
“Có liên quan gì đến nàng?”
Đúng như nàng nghĩ, Vĩnh An thu tay lại, tức giận mắng một câu rồi một mình đi lên phía trước.
Nàng cố cứng đầu chạy đuổi theo, “Ồ, thiếp cũng không có ý quản lý gì chàng, chỉ là tiện thể hỏi vậy thôi.”
“Nàng và Nhậm Vạn Ngân quen nhau đã lâu, xem ra tình cảm cũng rất sâu sắc.”
“…” Tại sao lại lôi nàng ra? Không được, không được rút lui như thế, nàng
không được tin lời của bất kỳ ai, chỉ cần chàng nói không có gì là nàng
có thể chắc chắn yên tâm. “Thiếp mới quen Nhậm Vạn Ngân chưa được một
tháng, đó chỉ như mối quan hệ hời hợt của bậc quân tử trong truyền
thuyết. Nhưng, ờ, thiếp nghe nói chàng và Hiểu Nhàn muội muội đã quen
nhau từ trước khi chúng ta thành thân.”
Chàng bỗng giật mình,
nhìn chằm chằm nàng một lát. Chuyện đã lâu không nhắc lại, nay bị nàng
bất ngờ gợi đến, tim chàng run run. Chàng chợt nhận ra điều nàng định
nói là gì, “Những gì nàng nghe được không sai. Lần đầu tiên ta gặp muội
ấy là từ hai năm trước, đúng là tiếng sét ái tình, giống như trong
truyền thuyết ngườ