Disneyland 1972 Love the old s
Duyên Trời Định

Duyên Trời Định

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324631

Bình chọn: 10.00/10/463 lượt.

i ta kể vậy, ta đã tự biên tự diễn ra vụ án, để được

quen biết với nàng ấy. Ừm, sự thật này khiến nàng hài lòng rồi chứ?”

Mặc dù chàng như đang thành thật kể lại chuyện xưa cho Hình Hoan nghe, nhưng cũng có thể nói, chàng đang tự nhắc nhở bản thân.

Quản Hiểu Nhàn mới là người con gái đầu tiên chàng chọn lựa, chính sự xuất

hiện của Hình Hoan đã làm xoay chuyển tất cả. Chàng như hiểu được cần

phải để câu chuyện về đúng quỹ đạo của nó.

“Chàng đói chưa? Đi

thôi, về nhà thiếp nấu cơm cho chàng ăn.” Hình Hoan trầm mặc hồi lâu rồi nói. Nàng cố gắng nặn ra một nụ cười để trông mình có vẻ rất bình tĩnh, có thể không so đo mọi chuyện, chịu đựng nuốt trôi mọi chuyện.

Trong giây lát, Hình Hoan hao tổn tâm lực để chịu đựng sự giãi bày của chàng, tự hối hận vì mình đã nhiều lời. Tại sao lại hỏi cho ra ngọn ra ngành?

Biết rõ rằng có những chuyện đã được chôn vùi quá lâu đến nỗi mục nát,

dù có bới ra đào lên thì cũng càng thêm sầu thảm.

Những gì nàng

mong chờ không nhiều, chàng có thể nói dối, dù cho có trăm ngàn lỗ hổng; Chàng cũng có thể nói một cách dễ nghe về sự thật khiến nàng khó xử, dù cho bản chất vẫn là như nhau.

Kết quả Hình Hoan hiểu rằng, dù điều mong chờ không nhiều cũng là mong chờ, có mong chờ thì sẽ có thất vọng.

Không đợi đến khi Vĩnh An có phản ứng, Hình Hoan đã cười hì hì, ôm lấy khuỷu

tay chàng, lôi chàng đi về phía trước, xem ra trông nàng rất vui .

Vĩnh An đành tự hoài nghi bản thân mình đã cưới một người con gái như thế

nào? Đã hai năm rồi, dường như nàng không biết đau, không biết khóc,

không biết tức giận, không biết đố kỵ. Nếu đo lường bằng tiêu chuẩn của

một vợ hiền thì nàng mười phân vẹn mười; nhưng đo lường bằng con mắt của đàn ông thì nàng là một thứ gì đó không có tình cảm.

Dù sau khi nghe chàng giãi bày thẳng thừng như thế, nàng vẫn còn tâm trạng nấu cho chàng ăn một bữa cơm thịnh soạn, món nào cũng là món chàng thích ăn.

Chàng thích những món ăn vị hơi đậm; canh gà không cho muối cũng là món

chàng thích; ngay cả cơm hơi cứng cứng hột nào ra hột đấy cũng là sở

thích của chàng.

Không còn nghi ngờ gì nữa, nàng biết quá rõ về sở thích của chàng, rõ hơn cả mẹ chàng.

Một cách tự nhiên, chàng dường như đã quen với cách nấu ăn của nàng, đã

quen với việc bên cạnh mình có một người con gái lặng lẽ, nhút nhát.

Thói quen ấy quá chí mạng, nhưng chàng chưa kịp nghĩ cách cai nó thì ngay

buổi sáng ngày hôm sau nàng đã cho chàng một cú chí mạng nữa.

Người hầu hùng hục chạy đến: “Bẩm nhị thiếu gia, không thấy nhị thiếu phu nhân đâu cả.”

Chàng rối bời đi đi lại lại trong phòng trà, trong lời văng vẳng lời bẩm báo

của tên nô gia. Giống như những lần trước, người con gái mà chàng cho

rằng không thể rời xa mình nửa bước, lại chạy đi chơi hết lần này đến

lần khác giữa chốn kinh thành không người quen biết. Không những thế,

lần nào cũng như đảm bảo giết chàng bất thình lình, làm chàng không kịp

trở tay, tìm hoài không thấy.

“Bố sư chúng mày, mau nói rõ ràng xem nào, không thấy nữa là sao?”

Những nô gia ở trong phòng trà sắp chóng mặt vì nhị thiếu gia cứ đi đi lại

lại liên tục, bỗng chốc chàng tốt bụng dừng phắt lại rồi hét lên giận

dữ. Dù nhị thiếu gia đã nhiều lần gào đến rách cả gân cổ ra, nhưng chửi

bới như thế thì thật là hiếm thấy.

Vậy là đám nô gia đùn đẩy

nhau, cuối cùng một gia nô lúc nào cũng muốn nấu bánh sủi cảo cho nhị

thiếu gia ăn được cử làm đại biểu, miêu tả chi tiết tình cảnh đã nhìn

thấy trong phòng nhị thiếu phu nhân, “Bẩm nhị thiếu gia, tất cả những lá thư từ hôn mấy hôm trước thiếu gia viết đều không thấy đâu nữa, tủ quần áo cũng rỗng không, trong phòng còn lại một túi thơm đang thêu dở, và

bức thư này…”

“Ông nội chúng mày, có thư sao không mau đưa ra đây?” Không chờ nô gia nói xong, Vĩnh An nhanh như cắt chìa tay ra cướp bức thư.

Động tác nhanh khiến tất cả mọi người nhìn thấy phải kinh ngạc.

Trong lá thư ghi rõ ràng: Kính gửi Triệu Vĩnh An. Lần đầu tiên chàng biết

rằng chữ nàng ngay ngắn, nắn nót như thế, không hề giống với một cô gái

chăn dê ngốc nghếch chút nào. Nhưng, như vậy thì đã sao? Chàng biết tên

mình rất hay nhưng làm gì nàng ta phải viết cả họ lẫn tên chàng ra như

thế?

“Thiếp cho chàng toại nguyện!” Dòng chữ to đùng trên tờ giấy, chỉ có năm chữ, lạnh lẽo cô độc, nó như xộc thẳng vào mắt Vĩnh An.

“Toại nguyện cái con mẹ nó! Ai cần nàng phải cho toại nguyện! Các ngươi xem,

ta đã từng cho phép nàng ta toại nguyện chưa? Ông nội nó chứ, cái kiểu

như ban ơn cho ta, ý là gì chứ? Toại nguyện cái con khỉ! Các ngươi bị

điểm huyệt hết rồi hay sao? Đi tìm cho ta, đào cả kinh thành lên cũng

phải tìm cho ra, sống thì thấy người, chết thì thấy xác!”

“Vâng…” Mọi người đồng thanh trả lời. Phải khó khăn lắm đám người mới tỉnh lại

sau những lời mắng nhiếc của nhị thiếu gia rồi từ từ giải tán.

Trước khi đi, vẫn còn nghe rõ tiếng nhị thiếu gia đay nghiến: “Toại nguyện

cái con mẹ nàng! Toại nguyện thằng cha nàng! Toại nguyện con muội nhà

nàng! Ta toại nguyện cho cả nhà nàng!”… Người ta thường nói, oan gia ngõ hẹp.

Lối đi ở kinh thành rất