hiếc khăn, cười: “Em không
khóc, cảm ơn anh”.
Đến lúc này, Lục Nhiễm mới nhớ ra, lúc nãy hình như cô
định đi mua quà sinh nhật cho Hướng Diễn, đáng tiếc là…
Định nói rồi lại thôi, hồi lâu, Hướng Diễn nói: “Anh
đưa em về nhé”.
“Vâng”.
Ngồi trên xe, Lục Nhiễm cho tay vào túi định tìm viên
xylitol, chợt chạm phải xấp thiệp mời cưng cứng.
Thiệp mời đám cưới của cô.
Tắc đường, xe dừng lại, Hướng Diễn dừng xe, thò đầu ra
ngoài xem xét một hồi rồi bảo: “Phía trước hình như có tai nạn, anh đi đường
khác nhé, chắc sẽ lâu hơn một chút”.
Những chiếc xe phía sau đều đang lùi lại, chỉ còn lại
mỗi chiếc xe của họ, Lục Nhiễm khẽ nói: “Từ từ đã”.
“Hả?”.
“Của anh này. Đến lúc đó mong là anh sẽ có mặt”.
“Gì thế này?”.
Không có ai thúc giục, Hướng Diễn cũng không vội, anh
bật đèn trong xe, cầm lấy xem, thẫn thờ, rồi từ tốn nhả ra hai chữ: “Kết hôn?”.
Lục Nhiễm gật đầu, không muốn nói thêm điều gì. Hướng
Diễn đặt thiệp mời vào hộc tủ trước xe, bật đèn xin đường, xoay vô lăng.
Chiếc xe quay một góc gần một trăm tám mươi độ, suýt
nữa va vào cây cột điện cách đó không xa, nhưng quay xong xe, Hướng Diễn lại
dừng lại.
“Em định lấy anh ta thật đấy à, cho dù là lúc này
trong lòng anh ta vẫn còn một người con gái khác?”.
Lục Nhiễm nhếch môi, nhưng cũng không nặn nổi nụ cười,
cô chỉ nói: “Nếu anh định thuyết giáo thì khỏi đi, mọi việc đã được quyết định
rồi”.
“Em ép mình vào bước đường cùng như thế cũng được
sao?”.
Giọng nói của Hướng Diễn bỗng nhẹ nhàng hơn, nhưng xen
lẫn trong đó không rõ là sự hoảng hốt hay tự châm biếm bản thân mình: “Em luôn
ép mọi thứ vào ngõ cụt như thế, không mệt mỏi sao?”.
Mệt chứ, sao lại không. Chỉ là cô đã mệt mỏi bao nhiêu
năm nay, đã trở thành một thói quen.
Mang mặt nạ mãi thành quen, đến độ không thể bỏ ra,
như thể cô vốn là vậy, lạnh lùng chính xác nghiêm khắc, cứ tưởng đó là cái giá
phải trả để đạt được mục đích, cũng giống như thời gian nửa năm cô điên cuồng
học tập, từ bỏ tất cả… Nhưng mà, khi tất cả trở thành sự thật mới biết rằng
những gì mình có được không giống như mình tưởng tượng. Tỉnh táo lại, Lục Nhiễm
mới thấy mình đang chống tay vào trán, cười mà khó coi hơn cả khóc.
“Chẳng lẽ em có thể hủy đám cưới lúc này sao?”.
Biết không thể khuyên được Lục Nhiễm, Hướng Diễn im
lặng lái xe. Lục Nhiễm cúi đầu, khép hờ mắt. Không biết mất bao lâu, xe lại
dừng lại.
Lục Nhiễm khẽ ngáp một cái, đẩy cửa xuống xe, bỗng
sững lại khi nhìn thấy quang cảnh trước mắt. Xe không dừng trước nhà cô, mà
dừng ngay chính giữa một cây cầu.
Chỗ cô vừa xuống có thể nhìn xuống cả mặt sông, thành
phố về đêm lấp lánh ánh đèn lung linh trong tầm mắt.
Gió hiền hòa trên mặt sông gợn sóng, hít sâu một hơi,
cảm nhận được cả hơi nước, như thể giơ tay ra là có thể nắm lấy. Phóng tầm mắt
ra xa là mặt nước mênh mông vô tân, sáng lấp lánh, rực rỡ sắc màu thật khiến
người ta ngây ngất.
Không còn sớm nữa, trên cầu vắng tanh, chỉ thỉnh
thoảng có một chiếc xe chạy qua.
Lục Nhiễm vịn vào lan can, mặc cho gió thổi tung mái
tóc, nói: “Hướng Diễn, anh đỗ xe thế này là vi phạm luật giao thông đấy”.
Hướng Diễn trả lời rất nhanh: “Nếu em thích, thì phạm
luật cũng chẳng sao”.
Lục Nhiễm không nhịn được cười.
Hướng Diễn đứng dựa vào lan can cầu, quay sang nhìn
Lục Nhiễm, ánh mắt ngổn ngang bao suy nghĩ nhưng cuối cùng cũng thay bằng một
nụ cười: “Em chịu cười rồi. Anh cứ nhớ về em ngày trước, nóng nảy mạnh bạo dám
yêu dám hận”.
Lục Nhiễm nhìn xuống mặt sông sáng rực ánh đèn, cất
tiếng, giọng nói tan vào trong gió, gần như không rõ:
“Em cũng nhớ…”. Rất nhớ, rất hoài niệm…
Khẽ thở dài, Hàn Mặc Ngôn nắm lấy tay Lục
Nhiễm: "Em đã là vợ của anh rồi".
Trong tiếng pháo nổ giòn giã, một mùa xuân nữa lại về.
Nhà họ Lục ít người nên hết một cái Tết Lục Nhiễm cũng
chẳng vất vả gì.
Theo lệ thường, thời gian này mẹ cô đang chuẩn bị đi
nam bán cầu tránh rét. Nhưng năm nay mẹ lại dồn hết tâm trí lo việc hôn nhân
của Lục Nhiễm. Chắc tại ngày xưa đám cưới mẹ do một tay bà ngoại lo liệu, nên
hôn lễ lần này cứ như là mẹ tự tổ chức cho mình, từ champagne, bánh cưới đến
khách sạn, mọi thứ đều hoàn hảo đến từng chi tiết. Mẹ còn có phương án dự phòng
trên khinh khí cầu và du thuyền, nhưng vì không thích hợp nên đề nghị nhanh
chóng bị bác bỏ.
Thời gian còn lại, hình như chỉ có Hàn Mặc Ngôn.
Nhà họ Hàn còn vắng vẻ hơn, chỉ có Hàn Sâm và Hàn Mặc
Ngôn. Hàn Sâm còn bận hơn cả Hàn Mặc Ngôn. Thực tế là, Lục Nhiễm chưa từng thấy
Hàn Mặc Ngôn ăn Tết bao giờ, cuộc sống của anh luôn bận rộn một cách khó hiểu,
chỉ có làm việc và làm việc mà thôi.
Có điều từ sau hôm đó, Lục Nhiễm cảm thấy thật khó
khăn khi đối diện với Hàn Mặc Ngôn. Cô tin người đàn ông này, tin rằng tất cả
những gì anh nói đều là sự thật. Anh không nói dối, kể cả trên bàn đàm phán
cũng chỉ căn cứ vào những con số cụ thể. Nhưng... giữa họ luôn bị ngăn cách bởi
một người.
Khẽ đặt cốc café trước mặt Hàn Mặc Ngôn, anh ngẩng đầu
lên, bắt gặp khuôn mặt mệt mỏi của Lục Nhiễm.
Đón lấy cốc café, khẽ nhấp một ngụm, anh do dự
