Snack's 1967
Em Ở Bên Ai Cũng Là Khoảng Trống Trong Anh

Em Ở Bên Ai Cũng Là Khoảng Trống Trong Anh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325760

Bình chọn: 8.00/10/576 lượt.

ó người quét dọn định kì nhưng Giang Nguyệt vẫn dùng máy hút bụi dọn dẹp qua một lượt.

Dọn dẹp xong, cô đứng giữa căn hộ, ngoảnh đầu nhìn quanh, tất cả đồ dùng đâu đã vào chỗ đấy, tuy nhiên ánh mắt cô dừng lại trên gói bưu kiện. Giang Nguyệt ôm gói bưu kiện, ngồi xuống ghế, cẩn thận mở hộp ra. Bên trong là một cái lon sắt, lắc lắc thấy xạo xạo, nghe như tiếng hạt ngọc trai va vào nhau. Jamaica là nơi sản xuất ra cà phê blue Muotains. Anh luôn như vậy luôn muốn mang đến cho cô những gì tốt đẹp nhất trên thế giới.

Bên dưới lon sắt còn có một mảnh giấy ghi chú thích, không xưng hô, không kí tên chỉ vỏn vẹn “Cà phê này có hàm lượng thấp nhưng vẫn không được uống nhiều”

Nét bút là nét chữ mà Giang Nguyệt vô cùng quen thuộc, màu mực cũng là màu mực Pelikan quen thuộc của cô. Có một đợt, cô rất thích sưu tầm đồ dùng học tập, thích mua bút mực, thích sử dụng các loại màu mực khác nhau. Giang Quân mang từ Đức về cho cô rất nhiều màu mực Pelikan, bày thành từng dãy ở trên bàn trông rất đẹp măt. Anh từng đáp ứng mọi yêu cầu của cô. Thế mà bây giờ ngay cả lời nói và gặp mặt anh cũng keo kiệt với cô.

Giang Nguyệt cất lon cà phê vào trong ngăn kéo tủ đầu giường, vuốt thẳng mảnh giấy chú thích rồi cất vào trong cái hộp gỗ. Bao nhiêu năm nay không biết cô đã nhận bao nhiêu món quà chuyển phát nhanh kiểu này, những món quà ấy thứ thì đắt, thứ thì hiếm, nhưng món quà nào cũng có kèm theo một mảnh giấy nhỏ.

Giang Nguyệt đã giữ lại hết. Đây là sợ dây gắn kết giữa hai người cũng giống như việc cô tiêu tiền của anh, ở trong nhà do anh mua đều là sợi dây ràng buộc với anh.

Thực ra cách đây không lâu anh từng gọi cho cô, hỏi cô đã khỏi ốm chưa? Cô nói khỏi rồi, cảm ơn anh vì đã gửi cà phê cho cô. Anh chỉ ậm ừ đáp. Anh không bao giờ chủ động nhắc đến những món quà ấy, dường như đây là một chuyện đáng xấu hổ không bằng. Cú điện thoại ấy hết sức ngắn gọn. Một năm trở lại đây, các cuộc điện thoại giữa hai người đều như vậy. Về chuyện tương lai, anh luôn có những sắp xếp chu đáo;

Tuy nhiên các tình tiết đều bị hiện thực làm thay đổi.

Mùa xuân kế hoạch của anh có dư vị của cổ tích, nhưng chẳng bao giờ thấy nó đến.

Anh giăng lưới kiếm tìm hạnh phúc nhưng chẳng thu lại được gì.

Anh chẳng bao giờ hiểu được, có một vạn cái tương lai hạnh phúc cũng không bằng một hiện tại ấm áp.

Anh chẳng bao giờ hiểu được, mỗi hiện tại chân thực đều từng là tương lai trong ảo tưởng của anh.

Giang Nguyệt vào phòng mình, ngồi xuống mép giường lau tóc. Mái tóc dày và đen như mun xòa hết xuống trước mặt, cái máy sấy tóc kêu ro ro. Lúc Lục Sa đi vào phòng cô, cô gần như không nghe tiếng. Cô chỉ cảm thấy có một đôi bàn tay từ phía sau luồn vào tóc cô, Giang Nguyệt giật mình, suýt đánh rơi máy sấy tóc.

“Là anh mà!” Lục Sa ấn vai cô xuống, đón lấy cái máy sấy từ tay cô, dịu giọng nói: “Để anh sấy tóc giúp em nhé!”

Giang Nguyệt ngẩng đầu, hất tóc trước mặt ra đằng sau, Lục Sa thấy cô đồng ý liền mau mắn ngồi ra sau lưng cô, nhẹ nhàng luồn tay vào tóc cô.

Lúc đầu mọi thứ đều rất bình thường, nhưng dần dần Giang Nguyệt cảm thấy hơi thở phía sau lưng ngày càng ghé lại gần. Cuối cùng cả người Luc Sa áp sát vào lưng cô, anh vòng tay ôm lấy cô. Hơi thở nóng bỏng của anh phả vào gáy cô, chiếc máy sấy nằm bên giường vẫn kêu ro ro.

Giang Nguyệt khẽ nhúc nhích người, định thoát ra khỏi vòng tay ấy, nào ngờ kết quả lại ngược lại. Cô nhanh chóng cảm nhận được một “vật cứng” đang chọc vào người cô. Lục Sa đã đặt cô xuống giường, khẽ kéo chiếc áo sơ mi rộng của cô lên, giọng nói như nghẹn đi, như van xin cô: “Cho anh nhìn một cái, chỉ nhìn thôi có được không?”

Giang Nguyệt đâu khải không biết đây là một câu nói lừa gạt người khác? Nhưng cô ngầm cho phép. Bởi vì lúc này cô cũng biết chuyện giữa nam và nữ rốt cuộc như thế nào.

Cô nằm ngửa, khỏa thân trước mặt anh. Khi nụ hôn nóng bỏng của chàng trai trẻ đặt lên môi cô, cô khẽ nhắm mắt lại. Khi anh quỳ giữa hai chân cô, thận trọng tìm cách đi vào, cô kiên nhẫn chờ đợi. Cảm giác đau đớn ập đến, sắc nhọn và nặng nề. Cô cắn chặt môi, để mình toàn tâm toàn ý cảm nhận. Cơn đau lùi dần, khoái cảm dâng lên. Cơ thể cô dập dềnh lên xuống, giống như hồi còn nhỏ ngồi trên một chiếc thuyền nhỏ, dập dềnh trên sóng nước. Sau đó cơ thể cô như run rẩy dữ dội, chỉ một lát sau, mọi thứ lại trở lại bình thường.

Lục Sa thở dốc nằm đè lên người cô, mặt mày thỏa mãn hỏi: “Anh có làm em đau không?”

“Có!” Giang Nguyệt khẽ đẩy anh ra, cộc lốc nói: “Nặng quá!”

Lục Sa xoay người nằm xuống bên cạnh cô, ôm lấy cô, bàn tay nhẹ nhàng mơn trớn ngực cô. Một lúc sau, anh ghé vào tai cô thì thầm: “Để anh hành em thêm một lần nữa có được không?”

Thanh niên luôn không biết mệt mỏi như vậy đấy. Lúc anh đi vào, cảm giác căng đau, khi anh đi ra, cảm giác trống trải, cô hoang mang giữa hai đầu, cô nghe thấy tiếng rên rỉ khe khẽ của mình. Hóa ra chuyện nam nữ chính là một sự tranh đoạt và cho đi như vậy đấy.

Suốt cả quá trình Giang Nguyệt đều không mở mắt. Laurence từng nói: “Mọi hành vi sex đều xuất phát từ bộ não”, vậy lúc ấy cô đang nghĩ đến cái