XtGem Forum catalog
Em Ở Bên Ai Cũng Là Khoảng Trống Trong Anh

Em Ở Bên Ai Cũng Là Khoảng Trống Trong Anh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325873

Bình chọn: 7.5.00/10/587 lượt.

gì?

Đêm càng lúc càng khuya, cuối cùng Lục Sa cũng chịu dừng lại, mệt mỏi chìm vào giấc ngủ. Giang Nguyệt không thể nào ngủ được, cô cũng rất mệt, nhưng tiếng trái tim cô đang vang vọng khắp cơ thể, giống như một đội nhạc vô hình đang khó nhọc diễn tấu.

Sáng sớm, điện thoải của Lục Sa đổ chuông, anh vùi mặt vào gáy Giang Nguyệt. Lúc này, tất cả cảm giác lưu luyến mới bùng lên.

Khi tiếng chuông báo thức cứ réo rắt liên tục, Lục Sa đành phải bò dậy. Đánh răng rửa mặt xong anh lại đến bên giường của Giang Nguyệt, hôn lên môi cô nồng nàn, nói: “Em đừng dậy, ngủ thêm một lát đi, không cần tiễn anh đâu, đợi điện thoại của anh nhé!”

Giang Nguyệt đau nhức toàn thân, gật đầu nghe lời, nói: “Tạm biệt Lục Sa!”

Tiếng bánh xe va li xa dần, Lục Sa đi rồi. Ba phút sau, Giang Nguyệt nhận được tin nhắn của anh: “Nguyệt à, cảm ơn em. Anh yêu em!”

Anh muốn cảm ơn cái gì?

Giang Nguyệt ngây ra nhìn vết máu đỏ sậm trên ga giường, trong lòng cô buồn vô hạn. Cô nhớ lại cái mùa hè năm trước, cái đêm ở bên bờ biển ấy, cuộc hoan lạc bị cắt ngang ấy… Kể từ đó về sau, trong mỗi lần hoan lạc, cô đều nhớ đến cái lần chưa hoàn thành ấy.

Giang Nguyệt ngồi dậy khỏi giường, kéo ga trải giường xuống, nhặt quần áo dưới đất lên, ném hết vào trong máy giặt.

Cô đứng trước gương trong bộ dạng không mảnh vải che thân, ngắm nhìn cơ thể mình bằng ánh mắt sắc bén nhất. Qua một đêm, cô đã có gì thay đổi? Trên ngực có hai vết hôn, bên trái, bên phải, mỗi bên một vết, đôi mắt thâm quầng, các cơ đau nhức. Ừm phải rồi, đương nhiên còn thiếu mất một thứ, ngoài ra thì chẳng còn gì khác biệt nữa.

Kì thực vẫn còn một thứ khác nữa. Cô không thể nhận ra sự trưởng thành nhàn nhạt trong đôi mắt mình, trên khóe môi còn hiện lên nụ cười mỉa mai. Giờ thì cô đã có trải nghiệm thực sự về chuyện nam nữ, cơ thể cô đã thoát xác trở thành một người đàn bà, cô đã tiến một bậc, có lẽ bây giờ cô đã đến gần người ấy hơn một chút rồi. Ít nhất lần sau đứng trước mặt anh, cô có thể hoàn toàn tự tin. Giang Nguyệt cảm thấy mình luôn là người đuổi theo, nhưng vẫn chưa đuổi kịp anh, bởi vì Giang Quân không hề có ý đợi cô, anh đi rất vội vã, vội vã như thể muốn thoát thân vậy.

Mở vòi nước ra, Giang Nguyệt vặn ở mức mạnh nhất. Dòng nước đập vào người cô, cuốn sạch mọi vết nhơ, tất cả những cuồng dại và nồng nàn mà Lục Sa để lại trên người cô đêm qua cũng bị dòng nước gột sạch. Chẳng nhẽ sinh mạng cũng bắt nguồn từ “thứ” trơn tuồn tuột này? Giang Nguyệt thực sự khó mà tin được.

Bốn ngày trước, cũng là ngày “sinh nhật” của cô, mới sáng ra cô đã nhận được một món quà gửi chuyển qua chuyển phát nhanh. Lần này, Giang Quân tặng cô một miếng ngọc. Miếng ngọc hình mặt trăng khuyết màu mỡ dê rât tinh xảo. Kèm theo là một mảnh giấy: “Miếng ngọc thuần khiết, dễ thương, lại trùng với cái tên của cháu, mong nó có thể đuổi tà cho cháu. Tặng cháu hai món đồ chơi, chúc Giang đại tiểu thư vạn tuế!”, Giang Nguyệt đọc lời nhắn của Giang Quân mà bật cười.

Hôm nay cô hai mươi tuổi. Anh cũng dốc hết tâm huyến để chuẩn bị món quà này tặng cô, hi vọng giành lấy một nụ cười của cô. Giang Nguyệt đeo miếng ngọc lên cổ, khi miếng ngọc chạm vào da thịt, cô bỗng thấy cảm giác hân hoan. Bởi vì thích nên cô đã gọi vào số của anh. Chẳng mấy chốc, điện thoại đã được kết nối, nhưng niềm vui lập tức bị dập tắt.

Lúc ấy Giang Quân đang ở bệnh viện, Du Tân Nhụy mới vừa bị sảy thai, phải đưa vào bệnh viện, anh định giấu nhẹn việc này. Nhưng Giang Nguyệt có thể nghe thấy tiếng khóc xé gan xé ruột của Du Tân Nhụy, cô truy hỏi, cuối cùng Giang Quân đành phải nói cho cô biết.

Giang Nguyệt hồi lâu sau mới lên tiếng: “Chú buồn lắm à?”

“Ừ. Chú vốn không định có con, nhưng nó lại đến. Khi chú đã quyết tâm chấp nhận nó, nó lại bỏ chú mà đi. Đấy chẳng phải ông trời trêu đùa con người thì là gì?”

Trái tim Giang Nguyệt như thắt lại khi nghe giọng nói nghẹn ngào của anh. Cô nói: “Chú à, chuyện quá khứ hãy để nó qua đi, đựng nghĩ ngợi nhiều, hai người sẽ sớm có đứa khác thôi mà!” Thật không ngờ cô còn có thể nói ra những lời lẽ như vậy để an ủi anh.

Anh nói: “Không, không cần nữa, chú không cần. Nguyệt Nguyệt, chẳng phải chú đã có cháu rồi hay sao?”

Cô vội nói: “Đúng, chú vẫn còn có cháu!”

Anh nói: “Cháu là đứa bé chú yêu thương nhất!”

Giang Nguyệt im lặng, anh vẫn coi cô là một đứa bé. Giang Nguyệt cất món quà đi, cô nên an phận, không nên có mộng tưởng hão huyền, làm người đừng nên tham lam.

Vật vã qua được một ngày, ngày hôm sau não bộ của Giang Nguyệt mới nhận được toàn bộ thông tin qua điện thoại!

Anh ấy có con rồi! Cái tin này chẳng khác gì sấm đánh ngang tai. Vợ của anh đã có thai đứa con của anh, đây cũng là chuyện thường tình. Giang Nguyệt đương nhiên biết bọn học sẽ có con, cô không chỉ một lần nghĩ đến chuyện này. Nhưng khi chuyện ấy thành sự thật, khi nó hiển hiện ra trước mặt cô, sao cô có thể không nghĩ gì?

Giờ cô lại biết, hóa ra đứa bé xuất hiện như thế này.

Tắm rửa xong, Giang Nguyệt thay quần áo ra ngoài. Trên đường đi có qua hiệu thuốc, cô ngẫm nghĩ rồi tiếp tục đi, tìm một hiệu thuốc ở xa hơ