Old school Swatch Watches
Em Ở Bên Ai Cũng Là Khoảng Trống Trong Anh

Em Ở Bên Ai Cũng Là Khoảng Trống Trong Anh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325702

Bình chọn: 7.00/10/570 lượt.

hiền lành, khiến cho anh phải nhịn không dám hút thuốc! Cho anh một điếu hút thử xem nào?”

Giang Nguyệt khẽ cười, kéo ngăn kéo ra, lấy bật lửa cho anh.

Lục Sa đón lấy cái bật lửa châm một điếu và rít một hơi miệng không quên tấm tắc khen thuốc lá Trung Hoa. Lúc này anh cũng hiểu Giang Nguyệt không phải là một dòng suối trong mát. Anh không cho rằng con gái thì không được hút thuốc, nhưng có cô gái nào lại đi hút thuốc Trung Hoa, hơn nữa lại còn có bật lửa nữa, đúng là không hề đơn giản. Giang Nguyệt không bao giơ nhắc đến người nhà cô trước mặt anh. Cũng ít khi kể chuyện của cô trước khi vào đại học, có thể thấy hoàn cảnh gia đình cô không tồi, nhưng cách cô ăn mặc và đồ dùng của cô không mấy nổi bật.

Rốt cuộc trong lòng cô đang nghĩ gì? Người ấy là ai? Cô thường xuyên nhìn về nơi xa xăm với vẻ thất thần, vẻ mặt lúc nào cũng u uất, cho dù có vui thì đôi mắt ấy vẫn thoáng nét buồn buồn. Lục Sa cảm thấy càng gần cô càng cảm thấy khó hiểu, đồng thời càng gần lại càng bị thu hút. Cô đương nhiên không phải là một dòng suối trong, cô là một mặt hồ ở trên núi cao, anh bị cuốn vào trong vòng xoáy của cái hồ xanh thẳm ấy, nhưng lại chẳng hề có ý định vùng vẫy thoát thân.

Lục Sa dập đầu mẩu thuốc lá, mở cửa sổ ban công cho khói thuốc bay đi. Gió lạnh ùa vào căn phòng bỗng trở nên lạnh lẽo. Lục Sa lấy từ cuối giường của Giang Nguyệt cái túi sưởi, đã cắm điện cho ấm rồi đưa cho cô: “Cho em đặt lên bụng này!”

Giang Nguyệt ngại ngùng đón lấy đặt lên bụng dưới, chợt nhớ chuyện hồi sáng bảo anh đi mua băng vệ sinh, mặt cô lại đỏ bừng lên.

Lục Sa ngồi xuống trước mặt cô, cằm tì lên đầu gối của cô, ngẩng đầu nhìn khuôn mặt đỏ bừng của cô. Anh khẽ khẽ nói như năn nỉ: “Giang Nguyệt, để anh ở bên cạnh em có được không?”

Tình cảm Lục Sa dành cho Giang Nguyệt khiến cô cảm thấy bất an, nhưng cô quá mệt mỏi, giống như một người đi trong đêm đông cần có một căn nhà nhỏ ấm cúng. Cô cũng cần có chút hơi ấm và sự an ủi. Cô vốn là con chó hoang không nhà, được người ta ban phát lòng tốt nên cô rât cảm kích. Nếu như cô có thể mang đến cho anh một chút vui vẻ cô cũng nguyện ở bên anh suốt đời.

Kết thúc kì thi cuối kì đã là ngày hai mươi bảy, tháng mười hai âm lịch. Lục Sa cố ở lại thêm vài ngày, thực sự không chịu nổ sư thúc giục của bố mẹ nữa anh mới đành mua vé tàu về nhà. Giang Nguyệt muốn tiễn anh ra ga nhưng anh từ chối, nói ga đông người lắm, nhưng tiễn thì vẫn phải tiễn cứ tiễn ra đến bến xe bus ở cổng trường là được rồi.

Ngày anh đi, bầu trời xanh thăm thẳm, ánh mặt trời ấm áp chiếu lên người anh. Giang Nguyệt nheo mắt nhìn chiêc xe đang đến gần. Lục Sa kéo tay cô, dùng sức siết mạnh một cái để thu hút sự chú ý của cô, trong lòng vô cùng không vui, nói: “Em mong anh đi đến thế sao?”

Anh kéo tay cô đưa lên miệng hôn một cái nói: “Giang Nguyệt, em phải đợi anh đây!”

Giang Nguyệt không giằng tay ra được cười nói: “Anh cứ làm như là sinh li tử biệt không bằng?”

Lục Sa tỏ vẻ buồn rầu: “Chiêu Tiêu hồn chưởng của Dương Quá đã luyện như thế nào chẳng nhẽ em chưa từng nghe sao?”

Giang Nguyệt phì cười: “Tiểu Long Nữ người ta đi một phát tận mười sáu năm, còn anh thì sao, chẳng qua chỉ có hai mười ngày là về thôi mà!”

Xe bus tuyến số 21 đã đến, Lục Sa ngồi ở ghế cạnh cửa sổ, xe chạy xa dần, anh vẫn vẫy tay chào Giang Nguyệt. Cái bóng bé nhỏ của cô đang dần khuất khỏi tầm mắt.

Anh không muốn đi. Sau trận ốm ấy, mối qua hệ của Lục Sa và Giang Nguyệt đã có sự thay đổi. cô không còn né tránh sự động chạm của anh nữa. Trước đây khi đi đường anh khoác vai cô, cô liền tránh, thậm chí có làn cô còn nhắn tin bảo anh khi dạy viết chữ cần phải giữ khoảng cách ít nhất 20cm với cô. Nhưng hiện giờ một cô gái cho phép bạn có những hành động thân mật với cô ấy, có phải cô ấy đang chấp nhận bạn? Lục Sa đương nhiên không muốn rời xa cô trong giai đoạn quan trọng này.nhưng nghĩ đến chuyện nghỉ hè anh đã không về nhà rồi, nếu tết lại cũng không về nữa thì e bất hiếu quá. Anh hỏi Giang Nguyệt khi nào về nhà, lần nào cô cũng bảo vài ngày nữa, nhưng bao nhiêu ngày rồi vẫn chẳng thấy cô có biểu hiện định về nhà.

Tiễn Lục Sa đi rồi Giang Nguyệt liền trở về. Trên đường đi chỗ nào cô cũng thấy các sinh viên hối hả kéo đồ đạc về nhà. Mỗi người đều có nhà để về, còn cô thì sao? Có nhà nào để mà về đây? Giang Nguyệt nghĩ cô không thể nào quay về được nữa. Nghỉ hè cô nói phải tham gia các hoạt động của trường, mặc dù hoạt động đó chỉ hai tuần là kết thúc, nhưng cũng nhờ cái lí do ấy mà cô có thể danh chính ngôn thuân không về Tề Ninh. Vậy thì lần này biết lí do gì đây?

Giang Nguyệt ở trên tầng tám, mọi người cũng đi hết rồi, ba cô bạn cùng phòng cũng về từ sớm rồi. Trương Ai Linh từng nói: “Chẳng có nơi nào vắng lặng bằng kí túc trường vào ngày lễ” Giang Nguyệt hít một hơi thật sâu, thu hết máy tính, điện thoại, kính mắt, cuốn sách đang đọc dở, và đồ dùng hàng ngày vào trong ba lô. Cuối cùng lấy một cái hộp giấy từ trong ngăn kéo ra, nhét vào túi, cô đeo ba lô đạp xe về căn hộ của mình ở hồ Hương Mật.

Lúc mở cửa ra cánh cửa vắng lặng như thường. Mặc dù c