Nguyệt chẳng còn ý nào hay hơn, cũng không muốn phải tốn công thuyết phục một giáo sư mà cô không quen. Thế nên cô đã viết thư cho giáo sự Madin, chính thức giới thiệu môi trường, hứng thú nghiên cứu của mình, đồng thời còn gửi kèm bảng điểm Toefl và Gre. Chỉ mấy hôm sau là giáo sư Madin đã gửi thư lại, nói rằng rất hài lòng về cô, hoan nghênh cô đến Harvard học, hơn nữa còn có thể cung cấp học bổng cho cô.
Lúc nhận được thư, Giang Nguyệt hơi có cảm giác mọi chuyện đã được định đoạt. Harvard là trường đại học mơ ước của không biết bao nhiêu người, hơn nữa còn có học bổng. Mặc dù Giang Quân sẵn sàng bỏ tiền học phí cho cô, nhưng giành được học bổng thì càng vinh dự hơn, áo gấm thêu cả hoa thì ai mà không thích? Chỉ có điều chuyên ngành của cô sẽ phải chuyển thành lịch sử kinh tế, hoàn toàn đi lệch ra khỏi quỹ đạo ban đầu của cô. Giang Nguyệt cảm thấy thật nực cười, hồi đầu một mực chọn ngành này tất cả là vì anh, thế mà giờ lại xa anh quá rồi.
Giang Nguyệt đã chuẩn bị đầy đủ mọi thứ tài liệu. Bắt đầu năm học mới, cô tìm hai giáo sư có danh tiếng của khoa nhờ viết giấy giới thiệu. Tề Thành Anh là một trong hai người. Ông hay tin Giang Nguyệt sẽ đến Harvard học liền ngạc nhiên nói: "Chẳng phải Lục Sa đang học ở Los Angeles hay sao? Sao em lại chạy đến Boston thế? Một đứa ở Tây Nam, một đứa ở Đông Bắc, cùng đến Mĩ mà vẫn cách nhau ngàn dặm!"
Giang Nguyệt nghe đến tên Lục Sa chợt thấy hoang mang. Cô gượng cười nói: "Có thể xin học được ở Harvard là cơ hội hiếm có mà thầy!"
Sau Lục Sa, Giang Nguyệt luôn rất thận trọng, cư xử với các nam sinh rất lễ độ, có chừng mực. Nếu đã không thể yêu người ta thì không thể làm hại họ được.
Nửa tháng sau, hai bức thư giới thiệu đều đã nằm trong tay cô. Giang Nguyệt tới bưu điện gửi túi tài liệu to đùng qua đường hàng không. Tiếp theo chỉ phải chờ đợi. Nông dân mùa xuân gieo hạt, mùa thu gặt hái. Những sinh viên xin đi du học như bọn cô cũng chờ đợi mùa thu để được gặt hái.
Khoảng thời gian này đột nhiên trở thành chân không, khoảng thời gian trước đã kết thúc, khoảng thời gian sau còn chưa bắt đầu. Cô hoàn toàn rảnh rang suốt ngày đọc tiểu thuyết, nghe nhạc, ngày nào cũng đến nhà ăn từ sớm chờ cơm. Lúc ấy cô dường như bị chứng ám ảnh cưỡng chế, suốt ngày nghêu ngao hát đi hát lại một bài hát mới Về hiện tại, về tương lai.
"Về hiện tại anh luôn có những sắp xếp chu đáo, tuy nhiên tình tiết kịch lại luôn bị hiện thực thay đổi…"
Câu hát ấy chất chứa đầy những bất lực bởi sự thật luôn trái với ước nguyện. Giang Nguyệt cảm thấy lời bài hát này là một sự trí tuệ, một bài học mà ai chưa từng hối hận sẽ không bao giờ hiểu được.
Cô không muốn khiến bản thân phải hối hận. Vì vậy, Tết năm ấy cô về Tề Ninh, cô chấp nhận làm một đứa trẻ ngoan ngoãn, coi như là để báo đáp ân tình của anh.
Hai tuần nghỉ Tết, Giang Nguyệt cố hết sức kiểm soát tầm mắt của mình, không để cho ánh mắt mình dừng lại trên người anh. Cô sắp kín lịch cho bản thân chạy bộ, bơi lội, tập đàn, luyện chữ, ngày nào cũng cười tươi hớn hở, lấy lòng bố mẹ Du Tân Nhụy. Những việc này đều rất khó, nhưng cô rất nỗ lực, mỗi người dường như đều cảm thấy vui vẻ, nhẹ nhõm. Cô cảm thấy công sức của mình cũng xứng đáng.
Đêm giao thừa, cả nhà họ đi ăn cơm tất niên tại một cửa hàng ở hồ Linh Dương. Về đến nhà, Giang Nguyệt biết mình nên ngồi xem ti vi với hai cụ già như thường ngày, hơn nữa ngày hôm ấy có phát chương trình đón Tết, nhưng cuối cùng cô không làm vậy. Xuống xe, Giang Nguyệt mượn cớ là có bạn đang đợi cô trên mạng để chuồn đi. Về phòng mình, Giang Nguyệt nằm bò trên giường, nằm thẳng cẳng bất động, trong đầu chỉ hiện lên cảnh tượng vừa nãy.
Lúc bữa cơm tất niên gần kết thúc, cửa hàng có bắn pháo hoa ở bên bờ hồ. Trong tiếng nổ gián đoạn, Giang Nguyệt chợt nhớ đến một khoảnh khắc khác. Lúc ấy cũng có những tiếng nổ kinh thiên động địa như thế này. Cô không dám ngoảnh đầu sang nhìn anh, không dám xác nhận nội dung trong ánh mắt anh. Cô không dám chắc liệu anh có còn nhớ đến cái đêm pháo hoa năm ấy không, có còn nhớ đến ngọn lửa bùng cháy trong họ đêm hôm ấy không.
Giang Quân nhìn cô, nhưng anh nhìn thấy Giang Nguyệt đang nhíu mày, ánh mắt thẫn thờ nhìn ánh hào quang bên ngoài cửa sổ. Anh không biết thực ra cô vẫn đang nhìn hình ảnh khuôn mặt anh phản chiếu lên cửa kính, lúc ẩn lúc hiện dưới ánh sáng của pháo hoa.
Cứ nằm sấp như vậy cho đến khi Giang Nguyệt cảm thấy lồng ngực tưng tức mới chịu ngồi dậy. Cô lắc lắc đầu, đi vào phòng tắm. Cô tin nước sẽ cuốn đi hết những buồn rầu trong lòng, cho dù chỉ một chút xíu cũng còn tốt hơn bây giờ.
Lúc Giang Quân đi vào phòng cô, cô đang sấy tóc bên cửa sổ. Giang Quân thậm chí không dám nghĩ tại sao mình lại vô thức đi đến trước cửa phòng cô như thế này.
Nhìn thấy cánh cửa chỉ khép hờ, anh đẩy cửa bước vào. Anh vốn chỉ định lặng lẽ nhìn cô một lát xem xem cô có ổn không. Ban nãy lúc xuống xe, cô có vẻ gì đó hoang mang như muốn trốn chạy.
Giang Quân đứng ngây ra ngoài cửa nhìn Giang Nguyệt. Cô cúi đầu, mái tóc dài buông xõa , ánh đèn vàng vọt chiếu lên mái tóc óng ả của c