Em Ở Bên Ai Cũng Là Khoảng Trống Trong Anh

Em Ở Bên Ai Cũng Là Khoảng Trống Trong Anh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325791

Bình chọn: 9.00/10/579 lượt.

chặt trong vòng tay anh chăng? Thế giới của anh rộng lớn là vậy, nhưng thế giới của cô lại vô cùng nhỏ bé.

Đây là cuộc nói chuyện dài nhất giữa cô và Giang Quân trước khi cô đi Mĩ.

Tháng 5 năm 2004, hiệp hội chứng khoán đã đồng ý cho xây dựng một sàn chứng khoán, kể từ đó Giang Quân bắt đầu chuẩn bị đưa ngành bất động sản của Hằng Châu lên sàn giao dịch. Làm bất động sản cần vốn đầu tư lớn, lên sàn là cơ hội mà anh mong ngóng đã lâu.

Còn Giang Nguyệt cuối cùng cũng bắt đầu hành trình đến Mỹ. Cô đã đón ba cái mùa hè mát mẻ và ba mùa đông lạnh giá ở đó. Ở nơi ấy cô đã có những niềm vui của tuổi thanh xuân, cũng có những đau khổ và khi đau khổ lên đến đỉnh điểm, cô cũng có những oán trách cuộc đời. Đêm khuya, ngọn lửa bùng lên ấm áp

Anh nằm trong căn phòng nhỏ

Nhắm chặt đôi mắt, linh hồn đã ngủ say

Giấc mộng ngọt ngào an ủi anh, ánh lửa trong phòng đã tắt ngấm.

Em xuất hiện từ trong bóng đêm, nở nụ cười đi về phía anh

Trắng tinh tựa mùa đông, ngọt ngào tựa mùa xuân

Ngồi gọn trong lòng anh, em yêu ơi, hãy ôm lấy anh!

Yêu thương anh, dịu dàng nhìn ngắm khuôn mặt già nua của anh

Bàn tay mềm mại và trắng trẻo của em ôm ghì lấy cổ anh

Gục đầu lên lồng ngực anh.

Em lại giơ đôi bàn tay trắng ngần, vuốt ve anh như trong giấc mộng.

Trong sự cô đơn, em dịu dàng xoa lên trán anh

Em tưởng anh đã ngủ, tinh nghịch, cuồng si hôn lên trán anh

Khi anh nhắm mắt vào, trên trán, trên bờ môi

Em cười, như một linh hồn cuồng nhiệt hân hoan trong giấc mộng.

Trong ba năm, khi đêm khuya không thể chợp mắt, khi một mình cô độc giữa biển tuyết trắng mênh mông, thậm chí buổi sáng vươn vai sau khi tỉnh dậy, khi vui vẻ nhất hay khi đau đớn nhất, hoặc chỉ là trong khoảnh khắc nào đó, trái tim Giang Nguyệt liền nảy ra một ý nghĩ này: nếu giờ cô mắc trọng bệnh, không có thuốc nào chữa khỏi thì sao? Nếu như lúc này cô chết đi thì sẽ thế nào? Liệu anh có hối hận không? Hối hận đã để cô một thân một mình phiêu bạt ở bên ngoài, hối hận vì đã quá lạnh lùng đối với cô. Cô tay không tấc sắt, chẳng có thứ gì có thể nương tựa, duy chỉ có thể xác dùng làm vũ khí để trả thù anh. Mỗi lần nghĩ như vậy, cô lại cảm thấy vui.

Nhưng Giang Nguyệt chưa bao giờ nghĩ Giang Quân sẽ xảy ra sự cố ngoài ý muốn, sẽ mắc bệnh và thoi thóp ở trên giường. Cô chưa bao giờ nghĩ Giang Quân sẽ chết. Cô luôn tin rằng mọi thứ có thể thay đổi, trừ việc “anh tồn tại” là chuyện không bao giờ thay đổi, là vĩnh hằng, là không cần phải hoài nghi.

Nhưng cái niềm tin ấy đã bị hiện thực phá hỏng. Giang Nguyệt vuốt ve từng ngón tay anh, trước đây lúc nào bàn tay của anh cũng ấm áp, thế mà giờ bởi dịch truyền mà lạnh băng. Trong lòng Giang Nguyệt bùng lên một nỗi sợ hãi không thể nói thành lời, nhưng vẫn ổn, vẫn ổn, vẫn còn kịp.

Phát hiện Giang Quân tỉnh lại, phản ứng đầu tiên của Giang Nguyệt là vùi mặt vào chăn, cô cứ khóc là đỏ hết cả mắt. Kết quả là bộ dạng xấu xí của cô vẫn bị Giang Quân nhìn thấy. Anh khẽ cười, đặt tay lên mu bàn tay của cô, khẽ vuốt tay cô rồi hỏi: “Sao lại căt tóc đi thế?”

Đây là câu đầu tiên anh nói với cô, giọng nói khàn khàn. Giang Nguyệt vẫn gục mặt xuống giường, giống như một con mèo nhỏ im lặng quấn vào chân chủ nhân của nó, Cô không hi vọng bất cứ thứ gì phá vỡ sự ấm áp này, nếu không phải cái cảm giác lành lạnh đánh thức cô thì có lẽ cô vẫn nghĩ cô đang nằm mơ.

“Cứ tưởng cắt đi thì mát, ai dè cắt đi cũng chẳng mát hơn bao nhiêu!” Giọng Giang Nguyệt nghèn nghẹt phát ra từ trong chăn.

“Tóc dài vẫn đẹp hơn, còn nhớ lúc cháu còn nhỏ, mỗi lần gội đầu đều bảo chú giúp cháu rẽ ngôi. Có những người không biết tên cháu, hỏi chú, chú liền bảo cháu tên là “tóc hai bím”.” Giang Quân bắt đầu chìm vào hồi ức. Ánh đèn ngoài hành lang mờ nhạt khiến những bóng người cũng trở nên mờ ảo, càng khiến người ta dễ hoài niệm.

Một lát sau, Vương Hạo mang cháo gà vào. Giang Nguyệt cẩn thận đỡ Giang Quân ngồi dậy, ngồi nhìn anh ăn được nửa bát con. Ngay cả lúc anh đi vệ sinh, cô cũng phải đi theo. Giang Quân làm bộ hoang mang nói: “Tha cho chú đi, đợi chú thành ông già thật, làm phiền cháu cũng không muộn mà!”

Tối đó, Giang Nguyệt ở trong bệnh viện với Giang Quân rất lâu, hai người toàn nói những chuyện linh tinh, giống như chưa từng có khúc mắc gì, cũng chưa từng rời xa nhau.

Sau khi Vương Hạo đưa Giang Nguyệt về, một đợt sóng bỗng cuộn lên trong lòng Giang Quân. Anh nhớ đến từng bức ảnh mà cô gửi về, hình ảnh cô đứng dựa sát vào anh chàng con lai đẹp trai đó, nụ cười hân hoan và diễm lệ. Đằng sau tấm ảnh còn có dòng chữ: “Đây là Alain của cháu”. Trong những cuộc điện thoại thưa thớt của cô, cô thường xuyên nhắc đến Alain: cùng đi vườn nho với Alain, cùng đi châu Âu với Alain, cùng ăn cơm với Alain … cô chưa bao giờ nói thẳng chẳng chút e dè với anh về những cậu con trai khác. Hóa ra đây chính là Alain.

Vì vậy Giang Quân cứ tưởng là cô đã tìm được bến bờ ở nước ngoài, cho rằng cô sẽ không quay về nữa. Nhưng ba năm qua đi, cô lại quay về. Tháng Ba Giang Nguyệt về nước, thế mà tháng Chín mới nói cho anh biết, nói rằng đã thi tiến sĩ ngành triết học ở đại


XtGem Forum catalog