lại không chứ?
Anh luôn dùng lý chí để kiềm chế dục vọng, nhưng bao nhiêu năm nay anh không lần hoài nghi liệu mình làm vậy có đúng không? Cho dù là đúng cũng chưa chắc đã là tốt. Vì một cái gọi là chính xác mà anh đã bỏ đi quá nhiều thứ. Đến nay cuộc đời anh còn lại được bao nhiêu năm?
Thế nên anh đáp: “Cũng được, về nhà ở vậy!”
Chẳng qua chỉ là một câu nói hết sức bình thường nhưng lại khiến cho Giang Nguyệt vui mừng khôn xiết. Cô cũng chẳng giấu giếm tâm trạng vui vẻ của mình, toét miệng cười vui mừng, để lộ đôi má lúm sâu hoáy. Nhìn đôi má lúm ấy, Giang Quân cảm thấy dường như mình đã quá khắt khe với cô, nhìn xem, nụ cười của cô ấy rạng rỡ đến thế kia cơ mà.
Giang Nguyệt nhìn vẻ mặt khác thường của anh, nói: "Trông cháu có gì bất thường ư?"
Giang Quân không trả lời mà chuyển sang một vấn đề khác chẳng hề liên quan: "Tống Chí Hựu bao nhiêu tuổi rồi?"
"Sinh năm sáu ba, ừm, năm nay bốn mươi bốn ạ!" Giang Nguyệt thấy rất khó hiểu, sao tự nhiên lại hỏi đến Tống Chí Hựu.
"Hai người quen nhau như thế nào?"
"Năm kia anh ấy giành được học bổng trợ cấp đến Harvard phỏng vấn các học giả, về sau chúng cháu quen nhau trong một buổi tụ tập!" Giang Nguyệt nghĩ, tốt nhất nên nói một cách đơn giản nhất
"Anh ta kết hôn chưa, có vợ chưa?"
"Li hôn rồi, hình như là có con trai, chỉ có điều hình như là vợ cũ nuôi con thì phải, tình hình cụ thể thì cháu không rõ!" Giang Nguyệt cảm thấy vấn đề càng lúc càng kì lạ.
"Là anh ta bảo cháu quay lại đây học tiến sĩ cùng với anh ta phải không?"
"Là anh ấy từng đề nghị như thế, nhưng cháu quay về là bởi vì cháu thích thế!"
Giang Quân lấy một điếu thuốc từ trong hộp ra, kẹp trên tay nhưng không châm lửa, chỉ kẹp như vậy thôi. Anh nhíu mày, sau đó cười khan: "Ha, anh ta lớn hơn cháu tới hai mươi tuổi đấy, lại có một đời vợ. Giang Nguyệt, chú nói cho cháu biết, hai người hoàn toàn không hợp nhìn rõ một một."
Giang Nguyệt cũng nhíu mày nói: "Thế thì đã làm sao ạ? Sao cháu chẳng hiểu chú nói gì thế nhỉ?"
“Chẳng phải anh ta đang theo đuổi cháu hay sao?" Giang Quân hỏi, rồi nói tiếp như rõ ràng mọi chuyện: "Cháu đừng có nói với chú là không nhé!"
"Cháu thừa nhận anh ấy có từng thích cháu. Nhưng…" Giang Nguyệt nghẹn lời không nói tiếp được.
Hồi lâu sau, cô mới chịu mở miệng, giọng nói rất nhỏ: "Anh ấy giúp cháu rất nhiều…"
"Thế nên cháu phải báo đáp ân tình của anh ta phải không? Cháu định làm Muse* hay là thế nào?"
(* Thường gọi là Muse thần nàng thơ, là biểu tượng của ngẫu hứng sáng tác thơ, văn học, nhạc, kịch…)
"Cháu…" Giang Nguyệt không biết phải phản bác thế nào, bởi vì trong con mắt của nhiều người, quan hệ giữa cô và Tống Chí Hựu thật không rõ ràng chút nào, ngay cả các sinh viên trong trường đều nhận thấy Tống Chí Hựu đối xử với Giang Nguyệt rất đặc biệt. Huống hồ bây giờ chuyện thầy trò yêu nhau trong trường chẳng phải là chuyện hiếm.
"Hay là cháu thích đàn ông lớn tuổi?" Lời nói vừa buột khỏi miệng, Giang Quân đã thấy ân hận.
Giang Nguyệt sững người, cô nghi ngờ không biết bản thân mình có nghe nhầm hay không.
Hồi lâu sau, Giang Nguyệt đứng dậy nói: "Hôm nay chúng ta đều mệt rồi, nghỉ sớm thôi!"
Giang Quân nhìn theo Giang Nguyệt về phòng đóng sầm cửa lại và biến mất đằng sau cánh cửa.
Anh lấy tay che mặt, miệng lẩm bẩm câu xin lỗi. Nhưng cô đâu có thể nghe thấy điều này, mà cho dù có nghe thấy thì lời cũng đã nói ra rồi, đâu thể thu lại được. Giang Quân không thể tin nổi mình lại có thể bỉ ổi và thâm độc đến như thế? Anh có còn là mình nữa không? Hay trong lòng anh bây giờ đang bị ma quỷ hoành hành.
Giang Nguyệt ngồi thu lu trên giường, đôi mắt nhìn trân trân lên bức tường trước mặt. Lần này cô không tức giận, chỉ cảm thấy rất buồn. Cô đã dốc toàn bộ tình cảm vào anh, vậy mà còn bị anh hiểu lầm. Anh tưởng rằng yêu thương là chuyện dễ thế sao?
Những đứa trẻ khác ngã khóc còn có thể lớn tiếng gọi bố mẹ, còn cô chỉ có thể gọi một tiếng "Chú ơi". Từ trước đến giờ luôn là anh, tất cả cũng đều thuộc về anh. Chẳng ai có thể thay đổi những điều này ở cô.
Sau khi bình tĩnh lại, Giang Nguyệt vẫn không sao lý giải nổi, một người chỉ mới gặp mặt lần đầu như Tống Chí Hựu sao có thể chọc giân anh đến mức ấy. Anh biết Lục Sa, cũng biết Alain, nhưng chưa bao giờ tra hỏi cô về họ. Tống Chí Hựu chẳng qua chỉ là tuổi tác xấp xỉ anh, thế mà anh đã không chịu nổi ư? Hay là anh nghĩ rằng cô đã vạch rõ giới hạn, một khi chạm vào vạch giới hạn, cô sẽ phải chịu trừng phạt?
Giang Nguyệt nghe thấy tiếng anh gõ cửa, một hồi, hai hồi, tiếng anh gọi cô: "Nguyệt ơi!"
Cô không trả lời.
Anh cứ gọi cô như thế, và anh nói: "Chú xin lỗi."
Một lát sau, anh lại nói: "Chú chỉ lo cho cháu, sợ cháu phải chịu khổ thôi!"
Giang Nguyệt bỗng dưng thấy thật buồn cười, anh nên biết chính anh là người khiến cô chịu khổ nhiều nhất. Trong tiếng anh có một từ là "bittersweet", tình cảm cô dành cho anh từ trước đến giờ luôn lúc vui, lúc buồn, ngọt ngào luôn đi kèm với đắng cay. Có phải mỗi cuộc tình khắc cốt ghi xương đều có dư vị như vậy không?
Anh vẫn đứng bên ngoài cửa, nhưng câu nói ấy của anh v