g cả cuốn từ điển, cô nhìn thấy mà trợn tròn mắt, đóng một con thuyền mà phức tạp đến thế này ử?
Thư phòng đã hoàn toàn trở thành “lãnh thổ” của Giang Quân, Giang Nguyệt cũng không dám tùy tiện động vào đồ đạc của anh ở trên bàn, vẫn để nguyên sách và máy tính của anh ở trên bàn.
Tống Chí Hựu đang biên dịch một tập sách triết học của nhà xuất bản Roudedge, đều là những tập sách nổi tiếng của các nhà danh nhân tự viết, ít trang nhưng kiến thức tích lũy. Tất cả các thạc sĩ được Tống Chí Hựu hướng dẫn đều được giao nhiệm vụ dịch. Giang Nguyệt cũng được giao cho một cuốn của Maurice.
Tuần trước vì bận chăm sóc Giang Quân nên Giang Nguyệt gần như chưa làm được chút nào. Công việc cứ dồn ứ lại, thế nên tuần này công việc cô phải làm tăng lên gấp đôi. Giang Nguyệt sốc lại tinh thần, đầu tiên là nhập đoạn văn bản vào trong máy, như thế cũng coi như là đọc kĩ một lần, sau đó mới dịch từng câu một, đầu óc luôn phải cân nhắc xem nên dùng từ ngữ như thế nào để diễn đạt cho xuôi và trôi chảy. Dịch sách của Maurice thì khó mà tránh khỏi động chạm đến tiếng Pháp. Thế là thứ tiếng Pháp bập bẹ của cô cũng có lúc được dùng đến. Cặm cụi mất cả nửa ngày mới dịch xong một chương nhỏ của lời giới thiệu.
Chiếc điện thoại trên bàn đột nhiên rung lên, Giang Nguyệt giật nảy mình, vừa dụi mắt vừa nghe điện thoại.
Là Từ Viêm Huy gọi đến, thấy Giang Nguyệt nghe máy, anh ta liền nôn nóng “bắn tín hiệu cấp cứu”. Vị “ sư huynh” này của Giang Nguyệt vốn có thói quen hay chọc cười, hôm nay bỗng nhiên nói năng rất gãy gọn. Chẳng mấy chốc cô đã hiểu ra lý do anh ta gọi cho cô, anh muốn nhờ cô giúp sửa lại phẩn văn bản anh ta đã dịch.
“Thầy Tống bắt anh ngày mai phải nộp bản thảo rồi, anh vừa mới làm xong, chắc chắn còn nhiều sai sót, em giúp anh xem lại một lượt, anh còn phải chỉnh sửa lại đoạn chú thích cuối nữa. Giúp anh lần này có được không?"
Giang Nguyệt dài giọng: "Hả", ốc còn không mang nổi mình ốc, còn đòi mang cọc cho rêu sao?"
"Đừng quên dạo này giúp em trợ giảng là ai nhé? Có đi có lại mới toại lòng nhau chứ!"
Nói mãi nói mãi, cuối cùng Từ Viêm Huy liền đưa cho Giang Nguyệt một lựa chọn khác: "Hay không em bảo thầy Tống thư thư cho anh vài ngày đi!"
"Muốn ăn đòn à, anh tự đi mà nói" Giang Nguyệt hiểu rõ tính cách nói một là một, hai là hai của Tống Chí Hựu, anh ta ghét nhất là người khác cứ kéo dài thời gian.
"Anh nói chắc chắn là bị ăn đòn, nhưng nếu em nói thì chắc chắn thầy Tống sẽ nghe. Chỉ cần em nói một tiếng chắc chắn thầy ấy sẽ đồng ý!" Từ Viêm Huy vừa cười vừa nói.
Giang Nguyệt nghe thấy giọng cười của anh ta có vẻ kì quái liền vội vàng cắt ngang: "Thôi được rồi, em sửa giúp anh là được chứ gì, gửi qua đây đi!"
Trong trường từ lâu đã có tin đồn là Tống Chí Hựu và cô tiến sĩ mới có quan hệ tình cảm với nhau. Mấy tin đồn nhảm này còn truyền đi nhanh hơn cả gió, Giang Nguyệt mặc dù gặp phải nhiều tin đồn thổi rồi nhưng vẫn chưa thể miễn dịch.
Từ Viêm Huy nghe thấy Giang Nguyệt nhận lời nên chẳng buồn kèo nhèo nữa. Giang Nguyệt ngao ngán cúp điện thoại, đăng nhập vào hòm thư điện tử. Từ Viêm Huy đoán chắc rằng cô sẽ đồng ý nên đã gửi bản thảo từ trước rồi, Giang Nguyệt tải file đính kèm về nhưng không mở ra được, đuôi của file này là docx, rõ ràng Từ Viêm Huy đang sử dụng Office 2007. Cô thử thay đổi cái đuôi của file, kết cục lại bị lỗi font be bét cả.
Giang Nguyệt đang định gọi điện thoại lại bảo anh ta gửi lại thì đột nhiên nhớ ra máy tính của Giang Quân có cài Office 2007.
Đến thư phòng, những xấp tài liệu dày chồng chất quanh máy tính của anh. Giang Nguyệt bật máy tính lên, cắm usb vào máy rồi lưu file tài liệu của Từ Viêm Huy vào trong ổ E. Giang Nguyệt vào ổ E, nhìn thấy ngoài cái file cô vừa cóp vào chỉ có một file khác được đặt tên là Cổ tích tuổi thơ.
Giang Nguyệt cảm thấy rất kì lạ, đây chẳng phải là bộ phim của Miyazaki Hayao hay sao? Chẳng nhẽ đến tận bây giờ Giang Quân vẫn thích xem phim hoạt hình?
Từ nhở đến lớn, Giang Nguyệt tốn không biết bao nhiêu tâm sức để thỏa mãn chí tò mò của mình, Giang Nguyệt không ít lần phỉ nhổ vào cái sự tò mò chết tiệt của mình nhưng cuộc sống vốn dĩ đã ít niềm vui như thế, sao có thể bóp chết những hứng thú khác.
Vì vậy Giang Nguyệt đương nhiên là kích chuột vào cái file có tên Cổ tích tuổi thơ rồi.
Trong cái file đấy có rất nhiều file con, cái nào cũng được đánh số. Giang Nguyệt kích bừa vào một file đánh số 14. Trong cái file ấy, cô kinh ngạc nhìn thấy chính mình.
Bức ảnh đầu tiên là cô đội mũ cỏ ngồi bên bờ suối. Bức thứ hai cô xắn cao ống quần, thò chân xuống nước. Bức thứ ba là cô đang cầm một hòn sỏi nhẵn bóng giơ lên cao. Bức thứ tư là ảnh cô cười, khóe mắt cong lên, để lộ hàm răng trắng bóng. Bức thứ năm chỉ có hình ảnh hai bàn chân xếp lên nhau dưới nước, cô dẫm lên chân anh. Ngay khi nhìn thấy Giang Nguyệt đã nhớ ra, đây là kì nghỉ hè năm cô mười bốn tuổi, Giang Quân dẫn cô lên núi Thiên Mục Sơn tránh nóng, hai người ở lại căn nhà trên núi mấy ngày. Cô còn nhớ anh đã bắt rất nhiều đom đóm cho cô, còn có cả một con chuồn chuồn xanh rất hiếm nữa.
Tron