a quảng trường, trông giống như hai chú bồ câu trắng vui vẻ.
Giang Nguyệt phải nghĩ ngợi rất lâu mới quyết định gửi bức ảnh này vào hòm thư của Giang Quân. Cô tự nhủ, nếu như cô chẳng thể tìm được một tổ ấm cho mình, vậy thì chi bằng tìm một người bạn đồng hành lãng du hết kiếp này.
Chỉ có điều cô đâu ngờ, người bạn đồng hành này chẳng mấy chốc đã rời cô mà đi.
Giang Nguyệt đóng tất cả các file lại, hai tay ôm lấy mặt, nhắm nghiền mắt lại. Giang Quân cũng được mà Alain cũng được, cả hai đều có ảnh hưởng quá lớn đến tâm trạng của cô.
Căn phòng cách âm rất tốt, đang giữa trưa mà bốn bề yên ắng đến lạ, chỉ nghe thấy tiếng đồng hồ tích tắc và tiếng quạt gió ở máy vi tính vù vù. Giang Nguyệt thầm nhủ: "Thôi đủ rồi, đủ rồi, cần phải làm việc thôi!"
Mở file tài liệu của Từ Viêm Huy ra, Giang Nguyệt bắt đầu chăm chú đọc, sửa hết những chỗ dịch thiếu, dịch sai, diễn đạt chưa chính xác, đồng thời còn chú thích bằng màu xanh lí do vì sao cô sửa. Cách làm việc của Giang Nguyệt cũng là học từ Giang Quân, làm chuyện gì cũng có lí do, căn cứ rõ ràng, cho dù cái lí do có thuộc về mình, cô cũng luôn ăn nói lễ độ, nhẹ nhàng, không làm mất thể diện của người khác.
Giang Nguyệt ngồi sửa một mạch cho đến khi kim đồng hồ chỉ sang bốn giờ chiều. Cô đã bở bữa trưa nhưng cũng chẳng thấy đói. Xong việc, Giang Nguyệt liền vào bếp nấu một ấm cà phê, rồi dùng máy nước hai lát bánh mì, bê đến trước bàn máy vi tính, vừa ăn vừa xác nhận lại lần cuối bản dịch. Sau khi đã xác nhận xong, cô liền gửi tới hòm thư của Từ Viêm Huy.
"Cuối cùng cũng xong!" Giang Nguyệt lẩm bẩm đứng bên bồn rửa bát rửa cốc và bát đĩa. Xong việc, Giang Nguyệt quay trở lại bàn, không nén được lại mở file Cổ tích tuổi thơ ra, bản tay run rẩy mở file đánh dấu số 24.
Tất cả những giằng co và kìm nén bấy lâu nay đều trở nên uổng phí.
Giang Nguyệt không để lại bất kì thứ gì có liên quan đến Alain. Hồi ấy trong khoảnh khắc, cô đã nảy ra ý định xóa tất cả những bức ảnh trong máy tính. Sau đó lúc về nước cô cũng không mang theo cái gì về. Có thứ gì cần phải lưu lại đâu, vì vậy mà cô đã bỏ lại hết. Đã làm là phải làm cho dứt khoát như vậy. Nhưng bây giờ, chỉ cần nhìn qua thôi, chỉ một chút thôi, tất cả những kí ức về Alain ở trong đầu cô lại hiện lên mồn một.
Hai người quen biết nhau vào mùa xuân. Mùa xuân ở cái huyện nhỏ tại Cambride đương nhiên là rất đẹp, chỉ có điều cô đã không mấy để tâm.
Lúc ấy học kì hai vừa mới bắt đầu, ngày nào Giang Nguyệt cũng hơn ba giờ sáng mới đi ngủ. Giấc ngủ của người khác cần có bóng đêm hỗ trợ, còn cô phải nhắm mắt ngủ lúc có ánh sáng chiếu đến mới khiến cô cảm thấy an toàn. Nếu là những buổi sáng không có tiết, Giang Nguyệt sẽ ngủ đến mười giờ, sau đó ngồi dậy chải đầu, vệ sinh cá nhân xong là đeo ba lô laptop và sách vở đến một quán cà phê tên Epicurus ở gần đó. Mười rưỡi sáng, gọi một suất ăn, coi như là Brunch*.
(* Breakfast và lunch - bữa sáng và bữa trưa, đây được xem là một bữa trong ngày cho những người bận rộn công việc, thức khuya dậy muôn.)
Tính cách của Giang Nguyệt vẫn cô độc, không hề thay đổi, đi đâu cũng một thân một mình. Nhưng cô thích ẩn mình giữa đám đông, lặng im quan sát những người xung quanh, giống như một chậu cây mọc ở nơi yên tĩnh, hấp thu hơi ấm của những người trong quán cà phê.
Trên con đường đó có rất nhiều quán cà phê, thậm chí quán Starbuck còn gần chỗ cô hơn, nhưng Giang Nguyệt lại thích đến cái quán cà phê Epicurus vắng vẻ này. Bởi vì quán cà phê này không âm u như các quán khác, có đầy đủ ánh sáng, thích hợp cho việc đọc sách hay viết luận. Không gian trong quán cũng rất rộng, mà người lại không đông lắm, không giống như cảnh tượng xếp hàng trong Starbuck. Những người đến đây đa số là học sinh sinh viên, đều là những người muốn chuyên tâm làm việc của mình. Nhược điểm duy nhất của quán này là rất ít ổ cắm, chỉ có bốn cái, nếu như muốn dùng thì phải cắm thêm ổ chia.
Giang Nguyệt rất tự giác, không tìm mọi cách tranh giành lấy cái ổ điện, mỗi lần đều ngồi laptop đến khi gần hết pin liền gấp laptop lại, chuyển sang đọc sách.
Thế nhưng hôm ấy cô lại đang viết bài, mới làm được một nửa thì máy tính đã báo sắp hết pin. Giang Nguyệt ngao ngán lấy dây cắm điện từ trong túi ra, đưa mắt nhìn quanh tìm ổ cắm.
Đúng lúc ấy, một chàng trai ngồi ở ghế dài bên cạnh vỗ vỗ vai cô, nhẹ nhàng nói: "Bạn có thể cắm vào ổ điện phía trên tôi đây này!"
Hóa ra anh tự mang theo ổ cắm, người này chính là Alain.
Giang Nguyệt mỉm cười cảm ơn , sau đó lại vùi đầu vào làm việc.
Đợi cô gấp laptop lại, anh lại vỗ vai cô, hỏi: "Bạn là người Trung Quốc à?", anh chỉ vào mấy cuốn sách trên bàn của Giang Nguyệt.
Giang Nguyệt gật đầu nói đúng thế.
Anh hào hứng nói: "Thế thì tốt quá rồi!" Sau đó tự giới thiệu mình là nghiên cứu sinh kha triết học, học kì này anh đã chọn môn môn triết học Trung Quốc, bởi vì làm trí thức luận nên hiện giờ anh đang đau đầu với những từ "trí", "thức", "luận".
Giang Nguyệt sau khi hiểu được thỉnh cầu của anh liền đón lấy cuốn luận văn trên tay anh, giúp anh tìm ra tất cả những câu có từ "trí", "