thay đổi.
Hôm ấy đã là hơn một giờ đêm, Giang Nguyệt gặp Alain ở trên mạng.
Anh hỏi cô: "Có bận không?", Giang Nguyệt nói vừa viết xong một bài báo khoa học, bảo anh cùng đi dạo. Alain đáp gọn lỏn: "Chờ tôi nhé!"
Năm phút sau, có tiếng gõ cửa phòng của Giang Nguyệt.
Mở cửa ra, Alain đứng dựa lưng vào tường, một tay giơ túi bia, một tay cầm một quả chanh, nói bằng thứ tiếng Trung ngọng nghịu: "Cổ lai thánh hiền giai tịch mịch, duy hữu ấm giá lưu kì danh".*
(* Bài Tương Tiến Tửu của Lý Bạch, dịch nghĩa: Thánh hiền tên tuổi bặt tăm, chỉ phường thánh rượu tiếng tắm muôn đời.)
Giang Nguyệt bật cười khanh khách, vỗ vai Alain nói: “Bravo! Ngay cả thơ Lý Bạch cũng thuộc cơ đấy!”
Alain cũng cười lớn: “Đó là bởi vì thầy giỏi dạy trò hay mà! Hey, để thể hiện lòng biết ơn, tôi đến cống tiến mấy thứ hay ho này!”, vừa nói anh vừa lắc lắc chai rượu Tequila.
Đặt chai rượu xuống, Alain quen đường quen lối đi thẳng vào phòng bếp, cắt mỏng quả chanh thành nhiều lát, còn đem theo cả đĩa muối ra.
Giang Nguyệt cầm hai cái cốc nhỏ uống rượu Brandy, cô chưa uống rượu Tequila bao giờ, vì vậy phải ngồi chờ Alain làm mẫu.
Alain đổ đầy chất lỏng màu hổ phách vào cốc, nhúm một nhúm muối bỏ vào miệng, lại kẹp một lát chanh giữa ngón nhẫn và ngón giữa. Anh cúi đầu mút miếng chanh, liếm mu bàn tay một cái rồi nâng cốc cạn sạch, động tác dứt khoát và lanh lẹ, đợi rượu men theo cuống họng xuống dạ dày rồi, anh liền thở phào sảng khoái.
Giang Nguyệt chỉ nhìn không thôi cũng có thể cảm nhận được sự tuyệt diệu rồi. Cô bắt chước điệu bộ của Alain, uống cạn cốc, quả nhiên khoan khoái.
Uống hết lượt thứ nhất, hai người đã bắt đầu cao hứng rồi. Alain nhìn Giang Nguyệt vẻ khiêu khích: “Chúng ta đổi cách chơi, dám không?”
Giang Nguyệt nhướn mày đầy ương ngạnh: “Chỉ cần thú vị thì chảng có gì là không thể cả!”
Alain bốc một ít muối, bôi lên cổ Giang Nguyệt. Những hạt muối tinh bám trên ngón tay anh, mài vào da thịt cô, cảm giác ran rát, ngưa ngứa, bàn tay anh còn miết rất chậm nữa.
Bôi muối xong, anh nhón một lát chanh đặt lên môi cô. Giang Nguyệt hơi ngây ra một chút rồi há miệng ngậm miếng chanh.
Alain chậm rãi tiến lại gần. Anh thè lưỡi nhẹ nhàng liếm vết muối trên cổ cô, hai tay giữu chặt vai Giang Nguyệt, không cho cô rụt lại, nhẹ nhàng kiếm từng chút, từng chút một trên cổ cô.
Cảm giác ấy thật kì lạ, Giang Nguyệt đột nhiên nghĩ, liệu anh có phải là ma cà rồng không nhỉ?
Sau đó cô nghe thấy Alain thì thầm, giọng nói đầy sức mê hoặc: “Anh luôn muốn được hôn em!”
Giang Nguyệt khựng người, Alain đã ngẩng đầu lên, anh ghé miệng ngậm miếng chanh rồi hôn lên môi cô. Đam mê, quấn quýt rồi nhẹ nhàng đi sâu vào bên trong, mang theo thứ khát vọng vô cùng, dường như cô chính là cốc rượu mạnh khiên lồng ngực anh cháy bỏng, khiến cổ họng anh bị thiêu đốt.
Những chuyện sau đó diễn ra rất tự nhiên.
Giang Nguyệt ngây ra như khúc gỗ, để mặc cho Alain dẫn dắt. Khi cô mở rộng vòng tay ôm lấy anh, cô mới biêt bấy lâu nay cô khát khao một vòng tay đến thế nào.
Trong lúc cao trào, trong đầu cô liên tục vang lên một âm thanh: Cháy đi, cháy hết đi, cháy thành tro đi!
Cô cuồng dại biết bao nhiêu! Là bởi vì chất men đang phát tác hay là bởi sự cô độc nơi đất khách? Hoặc cũng có thể đó là sự khao khát quá lâu của nỗi cô đơn?
Khi cô sắp biến thành một cột muối thì Alain đã giải phóng cô từ tư thế của sự tuyệt vọng.
Giang Nguyệt còn nhớ ngày hôm sau tỉnh lại, cô nhìn thấy Alain trong bộ dạng đang say ngủ.
Mùa xuân, bên ngoài cửa sổ, tiếng chim hót véo von, Giang Nguyệt bị đánh thức bởi tiếng hót của chúng. Đầu đau như búa bổ, đương nhiên cô không thể quên chuyện đã xảy ra đêm qua. Đáng tiếc là cô không có tài vẽ tranh, nếu không cô nhất định sẽ ghi lại hình ảnh say ngủ của anh.
Trên đời có những người được ông trời ưu đãi như vậy đấy, trong lòng cô thamạ chí còn cảm thấy thoáng buồn, bởi vì không biết thời gian sẽ làm thay đổi nó như thế nào? Giang Nguyệt ngây ra nhìn, cho đến khi đôi hàng mi nâu nhạt ấy khẽ động đậy, rồi từ từ mở ra như một cánh mướm mỏng manh, và cô nhìn thấy anh nhoẻn miệng cười.
“Nhìn gì mà say đắm thế hả?” Giọng nói ngái ngủ của Alain vô cùng có sức hút. “Thế thì ngày nào cũng cho em nhìn nhé!”
Tay anh đặt trên eo cô, chỗ lõm xuống giữa phần lưng và mông, anh rất mê đường cong này, liên tục vuốt ve nó. Cả hai đều cảm thấy có chút say mê trong cuộc gặp gỡ lúc sáng sớm này.
Một lúc lâu sau, Alain mới cất tiếng: “Nguyệt à, làm bạn gái anh nhé!”
Anh lúc nào cũng gọi cô cộc lốc là “Nguyệt”, bởi vì từ “Giang” anh phát âm không tốt.
Giang Nguyệt không thể không thừa nhận sự khác biệt giữa cả hai quá lớn: về văn hóa, quốc tịch, càng cân nhắc đến hơn chính là hoàn cảnh xuất thân… Chỉ có điều, có thể vì những khác biệt này mà giữa hai người như tồn tại một lực hút rất lớn. Nếu như nói tình yêu giống như hoa nở theo mùa, vậy thì giữa hai người còn có rất nhiều khác biệt để cho trí tò mò của cả hai thỏa sức tìm hiểu.
Bàn tay ấm áp của Alain liên tục truyền hơi ấm sang tấm thân lạnh toát của cô. Giang Nguyệt tự nhủ: Anh chính là một
