ện kết hôn, việc kết hôn chẳng liên quan gì đến cô cả. Cô không thể kết hôn. Kể từ khi cô biết mình đã đem lòng yêu Giang Quân, kể từ khi mười bốn, mười lăm tuổi cho đến khi hai mươi tư tuổi, ngần ấy thời gian, cô chưa từng nghĩ sẽ lấy Giang Quân. Đúng thế, cô chưa bao giờ nghĩ đến. Nhưng cái “chưa bao giờ từng nghĩ đến” nhưng lại ẩn chứa một dự định, đó là nếu không thể lấy Giang Quân, vậy thì cô còn lấy ai chứ?
Giờ đột nhiên có người nói muốn cưới cô. Người này là người cô thích. Mặc dù cô vẫn chưa có khái niệm về “cả đời” nhưng cô biết cô sẵn sàng chung sống với anh trong một khoảng thời gian nào đó.
Nghĩ đến đây, Giang Nguyệt lại không khỏi nhớ đến Giang Quân.
Nếu như cô và Alain kết hôn, vậy có phải cô sẽ có một gia đình của riêng mình không? Một gia đình không có liên quan gì đến Giang Quân?
Lúc cô không nơi nương tựa, Giang Quân đã mang đến cho cô một gia đình. Kể từ lúc ấy, trong suốt hơn chục năm trời, cô luôn dựa dẫm vào anh, về mặt tình cảm, tinh thần và cả vật chất. Giờ thì cuối cùng cô cũng phải thoát khỏi sự dựa dẫm này ư?
Giang Nguyệt lại nhớ đến một câu nói: “Con người có bao nhiêu phần tự quyết thì có bấy nhiêu phần tự do”.
Nếu như tột đỉnh của hạnh phúc là sở hữu thứ mà bạn muốn sở hữu nhất. Vậy thì cô không thể nào có được cái hạnh phúc ấy.
Giang Nguyệt đã nghĩ sẵn đáp án rồi bình tĩnh lại, quay trở lại bàn học tiếp tục đọc sách, chuẩn bị cho luận văn của cô.
Cô nghĩ, đợi Alain quay trở lại, cô sẽ nói với anh rằng cô đồng ý.
Đáng tiếc là chuyện này không phải cô muốn là được, bởi vì Alain không bao giờ quay lại nữa.
Hơn năm giờ, Giang Quân về đến nhà.
Vào phòng, anh nhìn thấy Giang Nguyệt đang nằm bò ra bàn, đầu gối lên cánh tay, giống như đang say ngủ. Anh nhón chân đi ra đằng sau cô, thấy không có động tĩnh gì liền an tâm đôi chút. Nhưng chỉ một giây tiếp theo, nhìn thấy máy tính trên bàn đã bật, dòng chứ windows cứ nhảy nhót trên màn hình, Giang Quân chợt có dự cảm không lành. Bàn tay anh vừa chạm vào con chuột, màn hình liền sáng lên với bức ảnh chụp cô và Alain.
Chuyện càng lo lắng nó xảy ra thì nó càng dễ xảy ra.
Giang Quân đặt tay lên vai Giang Nguyệt, anh cảm thấy bờ vai cô khẽ run run.
“Nguyệt Nguyệt!” Anh dịu dàng gọi cô.
Cuối cùng Giang Nguyệt cũng ngẩng đâu lên, anh nhìn thấy một khuôn mặt nhạt nhòa nước mắt, đầy đau đớn và ân hận.
Giang Quân ôm lấy Giang Nguyệt vào lòng, vỗ nhẹ vào lưng cô, anh không biết có thể an ủi cô thế nào. Giang Nguyệt dang tay ôm lấy anh, mặt vùi vào ngực anh, nước mắt thấm vào chiếc áo sơ mi trên người anh.
“Cháu chưa bao giờ hối hận như thế này! Tại sao lúc ấy cháu không gọi điện nói với anh ấy rằng cháu đồng ý chứ? Tại sao cháu lại tỏ ra như không hề có chuyện gì xảy ra, ngồi ì ở đó và đọc cái thể loại sách quái quỷ gì chứ? Không biết chừng… không biết chừng cuộc điện thoại của cháu có thể đánh thức anh ấy thì sao?
Giang Nguyệt đã tự hỏi mình không biết bao nhiêu lần, hỏi lần nào là hận mình lần ấy, cô hận bản thân mình máu lạnh, hận mình không có trái tim.
Nếu như trước buổi chiều, Giang Quân nghe được câu nói chẳng đầu cuối này, chắc chắn anh sẽ chẳng hiểu đầu cua tai nheo gì. Nhưng giờ anh đã hiểu, anh biết tại sao cô lại nắm chặt vạt áo của anh, biết tại sao cô lại tự trách bản thân như thế, biết nỗi đau mà cô đã phải hứng chịu.
Giang Quân chỉ trách mình đã biết quá muộn.
Buổi chiều lúc đi ra khỏi học viện công trình đại học Z, anh đã gặp Tống Chí Hựu. Giang Quân nhìn thấy anh ta từ xa, do dự giây lát liền gọi Tống Chí Hựu lại. Hàn huyên hổi lâu, Giang Quân hỏi anh ta có thời gian ngồi nói chuyện không?
Hai người đến một quán trà gần đấy. Vừa nói chuyện phiếm đươc dăm ba câu thì một ấm trà Ô Long được mang lên, uống một ngụm, Giang Quân di thẳng vào vấn đề.
“Thầy Tống, tôi muốn biết tại sao Giang Nguyệt lại từ bỏ cơ hội tốt như thế ở Harvard? Nghe Giang Nguyệt nói anh đề nghị nó quay về?” Câu hỏi này anh đã trăn trở rất nhiều, Giang Nguệt không bao giờ nói dối anh, Giang Quân biết đằng sau chuyện đó nhất định có vấn đề, cô không muốn nói dối anh, vì vậy mới tìm cách né tránh, không nhắc đến. Anh muốn biết, cũng bắt buộc phải biết, anh quyết không suy đoán hay nói ra những lời ác ý với cô nữa.
Tống Chí Hựu nhìn Giang Quân hồi lâu, ánh mắt dò xét. Sau buổi gặp tối qua, anh đã xác nhận được rằng người đang ngồi trước mặt mình đây là người có vị trí quan trọng nhất trong lòng Giang Nguyệt, là người mà ngay cả lúc bệnh đến hôn mê cô vẫn lầm bầm gọi tên, cũng là người khiến cô nôn nóng muốn trở về.
“Xem ra Giang Nguyệt không có nói gì với anh! Đương nhiên cô ấy chắc chắn không muốn nhắc đến những chuyện ấy!” Tống Chí Hựu châm một điếu thuốc lên. Khi anh ta đưa hộp thuốc đến trước mặt Giang Quân, Giang Quân liền xua tay nói mình đã cai thuóc rồi.
Trận ốm lần này cho anh có thời gian nghỉ ngơi, nhờ vậy anh đã nghĩ rất nhiều việc. Anh có rất nhiều việc cần phải làm, anh vẫn còn muốn được nhìn thấy cô. Giang Quân khẽ nhấp một ngụm trà, chờ đợi câu trả lời của Tống Chí Hựu.
“Chắc anh cũng biết cô ấy từng có một người bạn trai t