g Quân hỏi: “Có làm chú mệt không?”
“Cháu coi chú là ông già thật đấy à? Sao có thể vì chút nặng ấy mà mệt được? Hồi ấy hai anh em chú ra bến cảng, gánh không biết bao nhiêu bao tải mà đâu có kêu mệt!” Giang Quân xoa xoa đầu cô, nói: “Chỉ có điều so với cháu hồi cấp hai thì nặng hơn nhiều!”
“Nghe nói con người vào khoảnh khắc chết đi, cân nặng thường giảm đi 21gram,” Giang Nguyệt bình thản nói.
Giang Quân ngồi xuống bên giường cô, nhìn đôi mắt đỏ hoe vẫn còn dấu nước mắt, nói: “Nguyệt Nguyệt đó không phải lỗi của cháu. Cháu có thể trách trời, trách đất, trách vận mệnh, nhưng không thể tự trách mình!”
“Dạ!” Cô khẽ đáp, một lát sau lại nói: “Có lẽ Alain như vậy là may mắn. Bọn họ nói lúc anh ấy chết, trên mặt vẫn còn nở nụ cười. Chắc chắn anh ấy đang nghĩ chuyện gì đó vui vẻ, hơn nữa cũng không cảm thấy đau khổ, thật may mắn!”
Chẳng phải ai cũng được may mắn như thế.
Giang Quân nghĩ đến thi hài của bố mẹ vùi dưới đống đất đá khi thủy triều rút, nhớ đến những khuôn mặt be bét máu trên vách đá ...tất cả bọn họ đều chết rất thê thảm.
“Chú đừng đi có được không? Ở lại với cháu một lát!” Giang Nguyệt khẽ nheo nheo mắt nhìn Giang Quân, chậm dãi nằm dịch vào trong một chút.
Giang Nguyệt tưởng rằng anh sẽ lấy lí do từ chối, không ngờ anh lại nằm xuống thật.
Mặc dù hai người mỗi người một gối, ở giữa vẫn cách nhau một khoảng không khá rộng, nhưng đây là lần đầu tiên hai người nằm bên nhau kể từ sau cái đêm mùa hạ ấy. Khoảng cách quá gần ấy khiến hai người đều nhất thời không nói nên lời.
“Quay về là tốt rồi! Nguyệt Nguyệt, sau này mọi việc sẽ ổn thôi”. Một hồi sau Giang Quân mới khẽ nói, giống như một lời hứa, một lời khẳng định.
“Chú biết tại sao cháu về nước không?”
“Tại sao?”
“Sau khi Alain chết, suốt một thời gian dài cháu không biết phải làm gì. Cảm thấy làm gì cũng vô nghĩa, bởi con người có thể chết bất cứ lúc nào. Ngoài cái chết ra, giường như chẳng có chuyện gì đáng để làm cả. Cháu nhốt mình trong phòng, không ăn không ngủ, trong phòng chỉ đọc sách, cháu chỉ đọc sách, đọc rất nhiều thứ sách vớ vẩn. Cháu nhìn thấy rất nhiều người, rất nhiều người thông minh và vĩ đại, bọn họ cũng đau khổ giống như cháu. Nhưng cháu không hề cảm thấy được an ủi. Về sau không biết là từ đâu, không nhớ nữa, có thể là một quấn sách cũ nát, cháu đọc được một đoạn thoại, nói, cuộc sống không phải là cuộc đấu tranh với cái chết, mà là vì những khát vọng khác. Chỉ những câu đơn giản như vậy thôi, nhưng đã khiến cháu nghĩ thông suốt, giống như phát hiện ra một sự thật vậy!”
Giang Nguyệt xoay người, quay lưng lại anh, dường như cứ phải như vậy cô mới có dũng khí nói hết.
“Lúc ấy cháu đã nghĩ, cháu cứ luôn nghĩ rằng cuộc sống chẳng có chút ý nghĩa nào, chẳng lẽ trên đời này không có thứ cháu muốn có nữa hay sao? Cháu muốn làm cái gì? Hình như cháu chưa bao giờ nghĩ đến. Cháu muốn thế nào, muốn làm gì, sống ra sao? Cháu luôn bị buộc sống đẩy về phía trước, thường đưa ra những lựa chọn nên làm, nhưng lại quên mất hỏi bản thân mình muốn cái gì?”
Giang Quân mở mắt ra, giọng nói của cô rất bình thản, cũng chẳng có chút oán thán gì, nhưng Giang Quân nghe mà như thấy có hàng ngàn mũi tên đâm vào tim.
Giang Nguyệt nói tiếp:” Cháu luôn nghĩ rằng bản thân mình là một người thừa, mong ước của cháu cũng là thừa, chúng đều là những ước vọng xa vời, không thể nào đạt được, vì vậy không nên có ước mơ. Cần gì phải hi vọng để mà thất vọng hết lần này đến lần khác:”
“ Sao cháu lại là người thừa được? Trên đời có rất nhiều người thừa, nhưng cháu thì tuyệt đối không phải!” Giang Quân nói.
“Cháu sinh ra đã chẳng ai cần, về sau được bà nhận nuôi, nhưng chẳng ai thân thiết với cháu. Lúc ở giáo đường, khi hòm tiền quyên góp bị ít đi là bà lại đánh cháu, nói là cháu ăn trộm, rõ ràng là cháu gái của bà đã lấy, thế mà lại đổ oan cho cháu, bởi vì cháu là đứa trẻ nhặt ngoài đường.”
“Đều là chuyện quá khứ rôi, Nguyệt Nguyệt, mọi chuyện đã qua rôi!” Giang Quân siết chặt tay cô.
“Cháu cũng không có bạn bè, những người thâm thiết với cháu đều ra đi, không đếm xỉa gì đến cháu nữa!” Giọng Giang Nguyệt nghẹn ngào. “Bao nhiêu năm nay, chỉ có chú là đối xử tốt với cháu mà không đòi hỏi được đền đáp, thế nhưng tại sao chú lại không đoái hoài gì đến cháu nữa?”
Giang Nguyệt òa khóc, nỗi uất ức bao nhiều năm dồn nén trong lòng hôm nay cuối cùng cũng có cơ hội trút ra. Cô nghẹn ngào trong tiếng khóc: “Cháu muốn thấy chú phải hối hận, rất muốn, rất muốn.....”
Giang Nguyệt không thể nói tiếp nữa.
Giang Quân xích lại gần, vòng tay ôm cô vào lòng: “Chú sai rồi, chú sai rồi! Sau này chú sẽ không thế nữa, chú hứa sẽ không bao giờ bỏ mặc cháu nữa. Chúng ta lại giống như trước đây, lại vui vẻ như trước đây nhé!”
Anh nhẹ nhàng như đang dỗ dành một con thú nhỏ, ôm siết lấy Giang Nguyệt đang run rẩy, cho đến khi cô bình tĩnh hơn, cho đến khi hơi thở của cô trở lại đều đều.
Đợi Giang Nguyệt thiếp vào giấc ngủ, Giang Quân mới lặng lẽ ngồi dậy. Anh thở dài, đi ra khỏi phòng Giang Nguyệt. Anh ra phòng ăn mang máy tính về thư phòng, bật cái đèn trên bàn lên, xem lại hết
