ên Alain đúng không?” Tống Chí Hựu ngẩng đầu.
“Biết, chuyện này có liên quan đến cậu ta ư?”
“Alain cũng là sinh viên khoa triết học, lúc ấy tôi đang là học giả đến thăm trường Harvard, giáo viên hướng dẫn của cậu ta là sư huynh Berkeley của tôi. Berkeley là lí do tôi đến nên đã tổ chức một buổi tụ tập. Alain đã dẫn Giang Nguyệt đến, chúng tôi đã quen nhau như vậy đấy. Bởi vì tôi và cô ấy đều là người Trung Quốc, hơn nữa đều từ đại học Z ra nên nói chuyện có nhiều hơn một chút, về sau cũng mấy lần gặp mặt.”
Tống Chí Hựu tiếp tục nói: “Giang Nguyệt rất nhanh nhẹn, xinh đẹp. Có thể nhận ra là Alain rất thích cô ấy, hai người cũng rất hợp nhau. Chỉ có điều có lúc tôi không khỏi băn khoăn, một cô gái trẻ trung xinh đẹp, học ở trường danh tiếng, gia cảnh tốt, bạn trai ưu tú, hai người lại yêu nhau như thế, có thể nói là chuyện gì cũng như ý, thế mà tại sao lại có cái suy nghĩ bi quan như vậy?”
Tống Chí Hựu ngập ngừng một chút rồi tiếp tục: “Anh có biết cô ấy nói gì không? Cố ấy nói vận may lớn nhất của con người là không được sinh ra đời. Nếu chẳng may bị sinh ra rồi, vậy thì vận may lớn nhất chính là cái chết ngay chính lúc đang vui vẻ nhất.”
Giang Quân trầm ngâm, trong lòng tựa như hàng ngàn mũi dao đâm phải, mỗi vết thương đều để lại sẹo, những vết sẹo này sẽ dần dần hình thành những hố sâu của cuộc đời. Hóa ra cô cũng có suy nghĩ giống như anh.
“Có thể chính cái dung mạo và khí chất, cũng có thể chính vì sự bi quan, khi cả hai thứ này tập trung lại trên một con người, chúng sẽ tạo ra sức cuốn hút lạ thường, vì vậy tôi rất ấn tượng với cô ấy.”
Tống Chí Hựu nhấp một ngụm trà, vừa hồi ức lại vừa nói tiếp: “Mùa đông năm ngoái, Alain chết! Chết trong phòng nghỉ tại buổi hôn lễ của chị cậu ấy, nghe nói là đột quỵ tim!”
Nói đến đây anh lại thở dài: “Đúng là trời ghen tị với người tài, chết ở cái tuổi đẹp như vậy. Lúc tôi biêt tin đã là mấy ngày sau đó, nhưng cũng may là tôi đi, nếu không tôi thật không biết cô ấy sẽ thế nào!”
Lúc ấy Giang Nguyệt đang nằm trong giường, sắc mặt nhợt nhạt, chẳng nói ra hơi, bởi vì cứ ho liên tục, ho đến mức đáng lo ngại, giống như muốn ho cả tim gan ra ngoài vậy.
Tống Chí Hựu lập tức đưa cô đến bệnh viện, kiểm tra mới biết bị cảm cúm dẫn đến viêm phổi. Anh đưa cô đi khám bệnh, truyền nước, lấy thuốc, uống thuốc. Ra khỏi bệnh viện, Tống Chí Hựu ngẫm nghĩ, tốt nhất, cứ đưa cô về chỗ mình cho tiện chăm sóc. Giang Nguyệt cứ mê man lúc mê lúc tỉnh, Tống Chí Hựu liền đặt cô lên giường của mình, còn mình thì ngủ trên sofa.
Sáng ngày hôm sau, lúc Tống Chí Hự mở cửa ra thấy cô đã dậy, cũng hết lo. Anh ngồi xuống bên giường, giả bộ nhẹ nhõm nói: “Xem ra thuốc của ông Mỹ vẫn có hiệu quả nhỉ!”
Ai ngờ Giang Nguyệt cũng hùa theo: “Thuốc này thật đáng ghét, uống vào miệng rồi còn vừa đắng vừa hôi!”
Tống Chí Hựu rót cho cô một cốc nước ấm.
Giang Nguyệt uống nước, thất thần một hồi rồi khẽ nói: “Kì nghỉ đông này chúng tôi sẽ đi Bacelona. Anh ấy đã liên hệ với bạn bè bên đó rồi, sẽ ở nhờ trong nhà của họ. Anh ấy nói sẽ dẫn tôi đi nghe guitar Tây Ban Nha, đi xem Flamenco chân chính. Anh ấy rất giữ chữ tín, không bao giờ nuốt lời. Tôi không tin anh ấy quên mất lời hứa hẹn của chúng tôi!”
Cô mở to mắt nhìn Tống Chí Hựu, vẻ mặt bi ai, ánh mắt chứa chan.
Tống Chí Hựu chẳng còn cách nào khác, chỉ biết thở dài lắng nghe.
Giang Nguỵet nói một lúc rồi lại trầm ngâm hồi lâu.
Cô nhớ lại vết thương trên ngực Alain, cô từng hỏi anh, lúc ấy anh chỉ qua loa rằng mạch máu ở tim có một lỗ hổng, về sau được lấp vào rồi. Giang Nguyệt cũng không mấy để tâm, bởi vì anh luôn rát khỏe mạnh. Chỉ có một lần ở bên hồ Charles, vì tránh mưa mà Alain đã kéo cô chạy như bay. Chạy được một lát anh bỗng khựng lại, tay ôm chặt lấy ngực thở dốc, đôi môi tím tái. Kể từ đó về sau, mỗi lần gần nhau, Giang Nguyệt đều bảo anh chậm một chút, chậm một chút, nhưng anh thường không nghe.
Giang Nguyệt nhớ lại từng niềm vui mà anh mang đến, cảm giác nghẹn ngào không khóc thành tiếng được: “Biết sớm như vậy… biết sớm như vậy…”
Tống Chí Hựu cứ ở bên cạnh, chăm sóc cho đến khi cô khỏi hẳn. Anh hỏi cô: “Có muốn đi thăm anh ấy không? Tôi sẽ dẫn cô đi!”
Giang Nguyệt lắc đầu. Cô biết Alain được chôn cất ở quê nhà, trên một khu đất nào đó ở New York. Nhưng đống hài cốt chôn vùi dưới lớp cỏ xanh rì ấy không phải là Alain, anh đã biến mất khỏi thế giới này rồi.
Sau cái chết của bà Liễu năm cô bẩy tuổi, cô luôn tin rằng có một nơi gọi là thiên đường, người chết đi sẽ đến một nơi khác, hơn nữa nghe người ta nói, nơi này còn tốt hơn bất cứ nơi đâu trên thế giới.
Bậy giờ cô biết rằng hoàn toàn không có một nơi ngoài thế giới như vậy. Cát bụi trở về với cát bụi, thân thể của anh đương nhiên sẽ trở về với cát bụi, còn linh hồn của anh sẽ tan biến, trở về với hư vô, vậy thì cô biết đi đâu để tìm anh?
Điếu thuốc trên tay Tống Chí Hựu đã cháy gần hết, những người đi lướt qua đem theo một làn gió nhẹ khiến cho tàn thuốc lắc rắc rơi xuống.
Tống Chí Hựu ném tàn thuốc vào gạt tàn, kết thúc đoạn trần thuật đầy đau thương này: “Thực ra Epicurus nó
