XtGem Forum catalog
Em Ở Bên Ai Cũng Là Khoảng Trống Trong Anh

Em Ở Bên Ai Cũng Là Khoảng Trống Trong Anh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325860

Bình chọn: 7.5.00/10/586 lượt.

món quà từ trên trời rơi xuống, hãy nhận lấy đi!.

Vì vậy, Alain trở thành bạn trai của Giang Nguyệt. Hai người cũng giống như tất cả các cặp đôi khác, có lúc vui đùa ầm ĩ, nhưng cũng có lúc chiến tranh lạnh do bất đồng ý kiến. Hai người cùng đi du lịch, cùng làm bài tập, vừa nấu nướng vừa bàn luận về các vấn đề kiểu như tự do và công bằng. Ban đêm Alain thường sang kí túc của cô, hai người quấn quýt rồi chìm vào giấc ngủ trong vòng tay ấm áp của nhau.

Giang Nguyệt thích cuộc sống như thế này, nhẹ nhàng và vui vẻ. Cô có thể cảm nhận được bản thân mình đã thay đổi, không còn giống như một dòng sông chảy xiết nữa mà trở thành một vịnh nước nơi gần cửa biển, bao la và lững lờ trôi.

Trong những ngày tháng ấy, cô cười rất nhiều, bớt đi rất nhiều sự sợ hãi.

Cô vẫn thường nhớ đến Giang Quân, trong những cơn mơ lúc nửa đêm, trong ranh giới giữa mơ và tỉnh lúc tảng sáng… Chỉ có điều Giang Quân trong những khoảnh khắc ấy, một Giang Quân khiến cô không thể chạm tới ấy giống như một người xưa trong giấc mơ cũ, vẫn khiến cô cảm thấy đau đớn, những cũng chỉ có thể là nỗi xót xa bất lực mà thôi. Cô phải tự cõng hành lý của mình, tiếp tục đi về phía trước, đi nốt đoạn đường còn lại của cuộc đời mình.

Lúc ấy bởi vì còn trẻ nên cả Giang Nguyệt và Alain đều chưa từng cân nhắc đến chuyện tương lai, trong lòng chỉ nghĩ cứ tiếp tục sống như thế naỳ là tốt rồi.

Nếu như cái sự cố ngoài ý muốn ấy không xảy ra, Giang NGuyệt tin chắc rằng hai người sẽ tiếp tục sống vui vẻ bên nhau, chẳng phải Alain đã cầu hôn với cô rồi đấy ư?

Mặc dù đó là một lời cầu hôn chẳng hề lãng mạn và không chính thức, nhưng cô đã nghiêm túc cân nhắc đến lời cầu hôn ấy.

Đó là chuyện xảy ra vào mùa đông năm 2006, khi học kì chuẩn bị kết thúc.

Alain có hai người anh trai, một người chị gái, Người chị gái duy nhất của anh chuẩn bị kết hôn. Giang Nguyệt từng gặp chị ấy, là một cô gái khỏe mạnh và xinh đẹp, hiền lành và nhân hậu. Hôn lễ được cử hành ở Chicago. Mặc dù Giang Nguyệt cũng rất muốn đi dự lễ cưới ấy với Alain, nhưng cuối cùng chỉ gửi anh một đôi hoa tai bằng ngọc phỉ thúy nhờ anh tặng giúp.

Nếu Giang Nguyệt biết được đây là lần cuối cùng cô được gặp Alain, nếu cô biết lần tạm biệt ấy sẽ trở thành vĩnh biệt, cô nhất định sẽ bỏ lại hết tất cả luận văn, thậm chí cả học vị để theo anh đi.

Nếu cô đi liệu kết cục có thể thay đổi, chuyện ấy sẽ không xảy ra chứ? Giang Nguyệt đâu phải là Cassandra, cô làm gì có khả năng dự đoán tương lai?

Lúc ấy cô xị mặt nói lời chia tay với Alain, Alain vuốt vuốt tóc cô, an ủi nói: “Chắc chắn là làm kịp mà, hơn nữa chắc chắn là em sẽ viết rất tốt. Em nhất định làm được, anh tin em, thế nên em cũng phải tin vào bản thân!” Anh hôn lên lông mày cô, vẫy tay tạm biệt rồi đi. Giang Nguyệt không tiễn anh ra sân bay, thậm chí cũng chẳng tiễn anh xuống dưới lầu.

Lúc ấy cô chỉ một lòng một dạ lo cho cái luận văn của mình.

Sau khi học xong thạc sĩ, Giang Nguyệt vẫn ở lại khoa Đông Á học lên tiến sĩ, chỉ có điều chuyển từ ngành kinh tế chuyển sang lịch sử tư tưởng. Bởi vì chơi với Alain lâu nên cô cũng tiếp cận đôi chút về triết học, thế nên Giang Nguyệt bỗng nảy sinh hứng thú với môn lịch sử tư tưởng, hơn nữa lại cảm thấy trong không khí văn hóa nồng hậu này mà nghiên cứu về lịch sử tư tưởng thì chắc là có ý nghĩa lắm.

Nhưng tiến sĩ lịch sử tư tưởng đâu phải chuyện đơn giản. Gần như cái gì cũng phải đọc, từ Nước lí tưởng của Plato đến Anh em nhà Karamazoo của Fyodor Mikhailovich Dostoevsky cũng phải đọc. Nhiều lúc một tiết học là giảng hết một cuốn sách, nhưng đằng sau cuốn sách ấy lại giới thiệu thêm không biết bao nhiêu là cuốn sách nổi tiếng hay các bản luận văn.

Dịp ấy vào đúng đợt cuối kì, cả ba môn cô chọn đều phải nộp luận văn, số tài liệu cần phải tham khảo chất cao thành đống, cô ngày đêm than thở, cuối cùng cũng hiểu được tại sao hàng năm đều có sinh viên nhảy từ trên cầu Harvard xuống sông tự tử. Cô rất bất lực, cũng rất nghi hoặc, không hiểu sao con đường mình lựa chọn lại gập ghềnh đến thế. Nhưng tất cả đều do bản thân mình chọn lựa, còn biết trách ai nữa.

Đến gần trưa là Alain đến Chicago. Ra khỏi sân bay anh liền nhắn tin cho cô, nói mình đã đến nơi. Giang Nguyệt đọc qua loa, nhắn lại là ok. Cô biết Alain rất tâm lí, sợ làm phiền đến cô. Buổi tối Alain gọi điện đến, hai người nói chuyện phiếm dăm ba câu rôid cúp máy, Giang Nguyệt lúc ấy còn đâu tâm tư mà buôn dưa lê với anh?

Chiều ngày thứ hai kể từ khi Alain đi, Giang Nguyệt nhận được một tin nhắn. Anh đã cầu hôn cô trong cái tin nhắn này (nếu đó có thể coi là một lời cầu hôn): “Anh thấy kết hôn cũng rất tốt. Nguyệt à, làm xong luận văn, em hãy suy nghĩ nhé, em hãy lấy anh nhé!”

Giang NGuyệt đã đọc cái tin nhắn này mất hẳn một phút.

Đặt điện thoại xuống, cô lại quay trở lại với cuốn Thế giới tư tưởng của Trung Quốc cổ đại mà cô đang đọc dở. Một cuốn sách dày cộp sắp được đọc hết, chỉ còn lại mấy trang cuối, nhưng cô không thể tập trung. Trong đầu cô hiện lên tin nhắn của Alain, Giang nguyệt thở dài gấp sách lại.

Trước lúc ấy cô chưa từng nghĩ đến chuy