thức", "luận" ra, đồng thời còn giải thích ý nghĩa cho anh. Khi gặp phải vấn đề gì mà bản thân không dám khẳng định, Giang Nguyệt và Alain lại thảo luận với nhau.
Cuối cùng cũng giải quyết xong được những vấn đề Alain thắc mắc. Giang Nguyệt ngồi dựa lưng vào ghế, hỏi Alain: "Ông chủ của cửa hàng này cũng học triết học phải không?"
Alain nhún vai nói: "Không rõ, sao bạn biết?"
"Tôi cũng không biết, chỉ là đoán thôi, tên của cửa hàng chẳng phải là Epicurus sao?
Alain nghiêng đầu suy nghĩ một lát rồi nói: "Có thể vì Epicurus từng nói: Niềm vui của cái dạ dày là khởi nguồn và căn nguyên của mọi cải thiện chí tuệ và sự thanh tao cũng có liên quan đến nó."
Giang Nguyệt bật cười: "Có lí!"
Alain cũng cười: "Để cảm ơn bạn đã giúp tôi nhiều như thế này, tôi sẽ mời bạn ăn món điểm tâm của cửa hàng!" Anh giơ tay lên gọi phục vụ, gọi hai suất Tiramisu và Espresso. Anh chớp nháy mắt với Giang Nguyệt, nói: "Hai món đó là ngon nhất đấy!"
Giang Nguyệt nếm một miếng, bật ngón tay cái lên, nói: "Oa, đúng là ngon thật đấy!"
Alain liền kể cho cô nghe nguồn gốc của món Tiramisu. Giang Nguyệt ngạc nhiên hỏi: "Sao anh lại biết nhiều như vậy?"
Alain cười nói: "Bà nội tôi là người Italia, quê của bà là ở Siena, đó là quê hương của món ăn Tiramisu."
Về sau Giang Nguyệt mới biết huyết thống của Alain vô cùng phức tạp, phức tạp đến mức chính bản thân anh cũng không nói rõ được.
Anh toét miệng cười với Giang Nguyệt, nói: "Bà ngoại của tôi là người Trung Quốc đấy! Tiếc là bà qua đời từ lâu rồi, vì thế mà tiếng Trung của tôi rất kém!"
Alain và Giang Nguyệt đã quen nhau như vậy đấy. Mới đầu Gaing Nguyệt không biết nhiều về Alain, nhưng cô biết Alain dúng là con cháu nhà giàu, bởi vì anh toàn học những thứ vô bổ. Chỉ có con cháu nhà giàu mới học những môn không mang tính thực tế kiểu như: cổ điển học, lịch sử nghệ thuật rồi lại chuyển sang học triết học, chẳng hề lo lắng đến chuyện mưu sinh, chỉ để tâm đến hứng thú của bản thân. Bởi thế tính cách của Alain rất thú vị và cởi mở.
Nhiều lúc đối mặt với Alain, Giang Nguyệt lại thấy bùi ngùi, ai bảo cuộc đời là bình đẳng, xuất thân của con người quyết định rất nhiều đến những thứ mà người ta có: địa vị, khí chất, tính cách… tất cả đều được hình thành ngay từ khi người ta sinh ra. Giống như cô, cái cảm giác tự ti và bất an trong lòng cô mãi mãi chẳng thể nào xóa bỏ.
Sau khi quen nhau, Giang Nguyệt thường xuyên gặp Alain ở trong khuôn viên trường Harvard. Ban đầu cô còn tưởng rằng anh cố tình giả vờ tình cờ gặp cô ở trong trường, nhưng chẳng mấy chốc chân tướng đã lộ ra, hóa ra Alain sống ở căn phòng trên tầng của cô, thế nên không gặp nhau mới lạ, chỉ có điều trước đây cô đi đường chỉ cúi gằm mặt xuống đường, chẳng để ý đến xung quanh bao giờ.
Chào hỏi nhiều rồi, dần dà mỗi khi gặp nhau trong quán cà phê, học lại ngồi chung với nhau. Alain thường hẹn cô ra ngoài nghe hà nhạc. Botton có rất nhiều buổi hòa nhạc, vừa hay cả hai lại cùng thích dàn nhạc Baroque, mua một bộ vé là có thể nghe cả mùa âm nhạc. Hai người gần như không bỏ lỡ dịp nào. Giang Nguyệt thích nhất vẫn là cùng anh đi dạo bảo tàng mỹ thuật, bởi vì đi xem bảo tàng mỹ thuật cùng với người nghiên cứu lịch sử mỹ thuật có thể nghe rất nhiều câu chuyện thú vị và những cách nhìn độc dáo, đặc sắc gấp vạn lần so với đi cùng hướng dẫn viên suốt ngày chỉ biết đọc thuộc lòng những tài liệu đã soạn sẵn.
Và đương nhiên, Giang Nguyệt cũng nghiễm nhiên trở thành giáo viên tiếng Trung của Alain.
Khi Alain hỏi Giang Nguyệt tên tiếng Trung của anh, Giang Nguyệt liền chỉ vào cuốn Nhật kí Venice đặt ở trên bàn và nói: "Anh chàng này gọi là A Thành, vậy thì gọi cậu là A Lãn* đi! Như thế cái tên sẽ phù hợp với con người."
(*Trong tiếng Trung "Lãn" có nghĩa là "lười".)
Lần đầu tiên nhìn thấy anh ở kí túc xá, cô thật sự không giám tin, một chàng trai trông chẳng hề lôi thôi chút nào lại ở một nơi như thế này. Cả căn phòng gần như chẳng tìm thấy chỗ nào để đặt chân, trên nền nhà chỗ nào cũng thấy sách, CD, thậm chí cả quần áo cũng vứt khắp nhà. Anh thậm chí còn ngây ra hỏi: "Ồ, sao bạn vừa vào, căn phòng trông đã có vẻ hơi bừa bộn nhỉ?", cứ như thể Giang Nguyệt biết phép thuật gì không bằng.
Giang Nguyệt dẹp đống đồ sang một bên và tìm được ghế để ngồi xuống. Alain đưa cho cô một nải chuối, ngại ngùng nói: "Tôi chỉ có chuối để đãi bạn thôi!", chuyện này thì chẳng có gì nếu như Alain không nói tiếp: "Những thứ khác phiền phức lắm, còn phải rửa mới được ăn!"
Vì vậy kể từ đó về sau, Giang Nguyệt không bao giờ đến kí túc của anh nữa, mỗi lần đều là Alain đến tìm cô.
Chẳng có gì phải nghi ngờ, Alain chính là một chùm ánh sáng trong thời gian đi du học của Giang Nguyệt. Trước khi quen anh, tất cả đối với cô đều rất u tối, giống như bầu trời Botton vào mùa đông, sương mù dày đặc, lúc nào trời cũng âm u. Bởi vì có chùm sáng này đột ngột chiếu đến khiến Giang Nguyệt phải nheo nheo mắt đón nhận. Cô còn chưa kịp nghĩ liệu mình và Alain có gặp gỡ quá nhiều, nhiều đến mức vượt quá mức độ bình thường hay không thì mối quan hệ của hai người lại có sự
