g file 14 còn có rất nhiều ảnh của cô, có một bức chụp ánh sáng rất tối. Đó là bức chụp ở trong phòng chờ ở sân bay, cô gối lên đùi anh ngủ. Bức ảnh này cô chứ nhìn thấy bao giờ.
Giang Nguyệt vô cùng kinh ngạc, vội mở tiếp một file đính số 7.
Vẫn là cô, thân hình bé nhỏ, ngồi trước cây đàn, người hơi đổ về phía trước, sống lưng thẳng tắp, những ngón tay lướt trên phím đàn. Đấy là lúc cô luyện đàn ở nhà với giáo viên dạy đàn. Còn một tấm nữa, cô đang nghiêng ngả trước một ông già tuyết rất to, cô chạy vào nhà lấy một cây xì gà của anh để làm mũi cho người tuyết. Cô nhớ lúc ấy Giang Quân còn cười và nói: "Ừ, cũng không tồi, rất giống mũi thật!", lúc đó cô hoàn toàn không biết loại xì gà này rất quý hiếm.
Giang Nguyệt lần lượt mở các file ra, ở nơi nào đó trong lòng bỗng có một âm thanh nhẹ bẫng, giống như tiếng một cánh hoa nở xòe trong tĩnh lặng.
Hóa ra mỗi con số đều tương ứng với tuổi của cô lúc ấy. Ảnh cô hồi tiểu học, cấp hai, trung học, thẻ học sinh, thẻ thư viện, bằng tốt nghiệp… thậm chí còn có cả bức tranh cô dùng bút lông chấm mực viết lên chữ chúc mừng năm mới, bức tranh xấu vô cùng, một cái chuông mà vẽ giống hệt như quả lê… bao nhiêu năm sau đó, trình độ vẽ tranh của cô vẫn chẳng có chút tiến bộ nào, bởi vì bức cuối cùng cô vẽ con tuần lộc mà chẳng khác gì con lừa, năm ấy cô mười lăm tuổi.
Cô không ngờ mình lại tìm ra được những file này. Giang Nguyệt còn tìm thấy một file ghi âm, kích chuột vào thấy mở đầu là sự yên lặng, ngay sau đó là tiếng đàn vang lên. Cô có thể nhận ra đấy là tiếng đàn của mình, bởi vì chẳng có ai đàn một bản nhạc buồn như bài Hành trình mùa đônglại vui vẻ kiểu như cô. Nhưng cô hoàn toàn không hay biết có bản ghi âm này tồn tại. Nó nằm ở file số 17, nói cách khác nó là bản ghi âm lúc cô mười bẩy tuổi.
Giang Nguyệt loáng thoáng nhớ ra một buổi tối mùa đông, hai người ở trong nhà, có ngồi trước cây đàn dương cầm, bên ngoài cửa sổ trời mưa lất phất, anh ngồi trên chiếc trường kỉ sau lưng cô, những ngón tay gõ nhịp theo tiếng đàn, nụ cười mãn nguyện nở trên môi. Cô nín lặng ngắm anh trong giây lát, sau đó bắt đầu đàn bản Hành trình mùa đông này.
Cô nghe bản nhạc phá cách của mình mà thấy thật buồn cười. Tuy nhiên, thứ xuất hiện trước tiên lại là nước mắt.
Mọi thứ dường như mới chỉ là ngày hôm qua. Giống như một cơn mơ không bao giờ trở lại của ngày hôm qua. Cô vừa cười vừa rơi lệ.
Tiếng nhạc vẫn còn, cô tiếp tục xem tiếp. Chỉ có điều từ sau file số 18 trở đi gần như chẳng có nội dung gì.
Cho đến file số 22 lại xuất hiện rất nhiều bóng dáng của cô, hình ảnh tay cô xách cái giỏ dựng cá và cái ghế gỗ gấp gọn đi trong cơn gió, mái tóc rối tung lên. Đó là kì nghỉ đông năm trước khi cô đi du học năm hai mươi hai tuổi, cô trở về Tề Ninh, ở trong căn hộ gần hồ Thanh Sơn, cô thường đi câu với bố Du Tân Nhụy vào mỗi ngày.
Cô mông lung suy nghĩ, chắc anh đã đứng ở cửa sổ tầng hai mới chụp được những hình ảnh này. Anh chụp rất nhiều, nếu kết nối lại các tấm ảnh với nhau có thể tạo thành một bức ảnh động.
Giang Nguyệt cắn chặt môi, cổ họng tắc nghẹn. Đây là những thứ cô không hề biết. Cô không biết Giang Quân đã chăm chú quan sát cô khi ở phía sau lưng cô, sau khi cô ngủ say, lắng nghe cô, đồng thời còn lưu giữ lại những khoảnh khắc ấy.
Cô bỗng cảm thấy kiêu hãnh, nhưng đằng sau nỗi kiêu hãnh lại là nỗi xót xa, có lẽ còn có cả một chút căn hận. Tại sao anh chỉ chăm chú nhìn cô từ phía sau? Tại sao anh không dám đối mặt với cô?
Giang Nguyệt đóng file số 22, mở file số 23. Hai mươi ba tuổi, đây là năm đầu tiên cô ở Mỹ. Trong những ngày đầu đó, cô đã chụp rất nhiều ảnh rồi gửi vào hòm thư của anh. Trường học, kí túc, nhà ăn cô thường đến, đoạn đường thường đi qua, chụp chung với các bạn học và giáo viên, ảnh Halowen, ảnh ăn Piza và xem ti vi cùng với các lưu học sinh Trung Quốc… Cô liên tục gửi về cho anh, thỉnh thoảng còn nói dăm ba câu, bảo với anh rằng mình thích nghi rất nhanh, cuộc sống rất vui vẻ. Thực ra học kì đầu tiên cô cảm thấy vô cùng cô độc.
File cuối cùng là file số 24. Bên trong là một bức bưu thiếp và một bức ảnh.
Đó là một bức bưu thiếp phong cách cực kì đơn giản, lúc ấy cô đang ngồi uống cà phê, đưa mắt nhìn vòi phun nước. Thiếu nữ, nghĩ ngợi hồi lâu rồi chỉ viết một câu: "Cháu quả nhiên đã quay lại Rome rồi này, còn chú thì sao?"
Alain thò đầu sang nhìn xem cô viết cái gì, nhưng cô liền che lại, cứ như một đứa trẻ tiểu học che bài của mình không cho bạn khác nhìn vậy. Ra khỏi quán cà phê, cô tìm một cái hòm thư gần nhất và bỏ thư vào.
Cuối cùng là bức ảnh ấy, là ảnh cô và Alain đứng ở quảng trường Vatican. Năm ấy cả hai đều hai mươi tư tuổi, ở cái tuổi có thể phung phí cả một mùa hè vào tháng năm. Hai người mặc áo phông trắng, quần sooc màu kem, Alain vòng tay ôm vai cô, cô hơi ngả về phía anh, đứng dựa vào nửa người anh. Cô đeo kính râm nên không nhìn rõ ánh mắt, nhưng cô đang cười, có thể nhận ra cô thực sự vui vẻ. Alain cũng cười, để lộ ra hàm răng trắng đều tăm tắp. Khách bộ hành đi qua đi lại, đàn bồ câu bay lướt qua quảng trường, hai người họ đứng giữ