pacman, rainbows, and roller s
Em Ở Bên Ai Cũng Là Khoảng Trống Trong Anh

Em Ở Bên Ai Cũng Là Khoảng Trống Trong Anh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325550

Bình chọn: 9.5.00/10/555 lượt.

một lượt tất cả các tập file trong Cổ tích tuổi thơ.

Một cô nhóc rụt rè, hoang mang lúc ấy đã dần dần trở nên thân thiết với anh, được anh huấn luyện. Nhiều lúc là do bản thân cô tự trưởng thành. Những thứ cô cần luôn rất ít, rất nhỏ, giống như một cái cây dễ trồng, chỉ cẩn một chút nước, một chút ánh sáng là nó sẽ tự nảy mầm, đâm trồi nảy lộc rồi từ từ nở hoa. Bởi vì anh đã cung cấp, chút nước, chút ánh sáng, cô đã dùng tất cả những gì mà mình có để đền đáp cho anh. Sự non nớt, sự ngọt ngào của cô, thậm chí bản thân cô còn không đủ tự tin, không nghĩ rằng món quà báo đáp của cô quá lớn lao.

Đối mặt với Giang Nguyệt bây giơ, sau khi biết nhưng gì cô ấy phải trải qua, sau khi nghe những tâm sự chất chứa trong lòng cô bây lâu, Giang Quân cảm thấy xót xa trong lòng, đồng thời cũng cảm thấy như mắc nợ cô. Anh tự nhủ với mình phải đối xử tốt với cô, thế nhưng anh lại để cô phải chịu biết bao ấm ức.

Lúc này màn đêm đã bao trùm không gian. Mặc dù đã đóng chặt cửa nhưng bóng đêm của mùa thu vẫn mang cái se se lạnh. Trong bóng đêm se se lạnh như thế này, con người thường gỡ bỏ những lớp ngụy trang ban ngày của mình. Giang Quân nhớ lai bảy năm về trước, mỗi khi cô đơn trong lòng anh lại hiện lên một ý nghĩ: nếu lúc này có cô ở bên cạnh thì tốt biết mây!

Bây giờ cuối cùng cô cũng về rồi, chỉ cần cô đồng ý, anh sẽ ở bên cô, cho đến khi cô muốn ra đi thì thôi.

Được là cái may mắn, mất là do số mệnh.

Giang Quân nghĩ, vậy cứ để cho cô tự quyết định đi, coi như giao vận mênh của mình cho cô định đoạt.

Gần mười giờ đêm thì Giang Nguyệt tỉnh giấc, liếc mắt sang bên cạnh trống không, ngay cả vết lõm trên gối cũng không còn, anh đã đi từ lâu rồi.

Trong lòng Giang Nguyệt hiểu rất rõ, chẳng có ai ở mãi bên cạnh một người. Nhưng khi mở mắt ra, cô vẫn hi vọng để rồi lại thất vọng.

Cô thấy đói, liền xuống khỏi giường, khoác một cái len áo mỏng. Mỗi khi tâm trạng hụt hẫng, Giang Nguyệt thường mặc quần áo màu sắc, Tống Chí Hựu nói với cô rằng màu sắc có thể khiến tâm trạng của người tốt hơn.

Cả căn hộ chìm trong bóng tối, chỉ có thư phòng là đèn sáng. Giang Nguyệt đi về phía thư phòng, nhìn qua cánh cửa khép hờ thấy cái dáng chăm chú của Giang Quân. Cô vẫn luôn thích ngắm nhìn anh làm việc. Có một khoảng thời gian cô thường ngẩn ra nhìn Tống Chí Hựu làm việc, bởi vì trông rất giống Giang Quân, cái vẻ chuyên tâm không để ý đến xung quanh ấy thường khiến cô say mê.

Giang Quân trả lời thư xong liền nhấn nút gửi đi, ngoảnh đầu lại, anh đột nhiên nhìn thấy cô đang đứng bên ngoài cửa.

“Sao không lên tiếng thế?” Anh mỉm cười. “Chú còn tưởng là yêu tinh hoa nào đến quấy nhiễu chứ!”, nhìn cô giây lát anh nói: “À giống pha lê”

“Pha lê á!” Giang Nguyệt cúi đầu nhìn lại mình.

“Không cần nhìn nữa đâu, chú nói cái áo len của cháu kìa, không phải nói thân hình cháu đâu!” Giang Quân gập laptop lại, đứng dậy.

Giang Nguyệt đỏ mặt nói: “Cháu đói rồi!”

“Cháu muốn ăn gì?”

“Ăn mì ạ!” Cô chằng cần nghĩ mà buột miệng nói luôn.

Anh cười nói: “Thế thì đơn giản, chúng ta cùng làm nhé! Cháu sẽ là trợ thủ, phải làm thật nhanh, chú đói mờ mắt rồi! Chú cứ ngồi đợi cháu dậy rồi ăn cả thể, nào ngờ con heo lười ngủ đến bây giờ mới chịu dậy!”

Giang Nguyệt đi theo Giang Quân vào trong nhà bếp.

Trong tủ lạnh có ớt xanh và cà chua, Giang Quân rửa sạch cà chua, thái thành lát, Giang Nguyệt đứng bên cạnh cắt ớt xanh.

Còn nhớ lúc cô mới đến ở với Giang Quân, buổi tối Giang Quân thường tự xuống bếp nấu đồ ăn đêm. Giang Nguyệt chủ động làm trợ thủ cho anh, Gianh Quân liền dạy cô ấn như thế nào vào cuống ớt xanh để sau đó có thể nhẹ nhàng cắt ớt ra, ngay cả hạt ớt cũng có thể bỏ sạch một cách dễ dàng.

Lúc ấy anh hiền hòa, thân thiện, cho dù cô có làm sai cũng không bao giờ trách mắng cô.Tất cả những khó khăn của cô, anh đều có thể giải quyết. Cuốn vở bài tập tìm mãi không thấy, anh có thể tìm lại cho cô. Bìa sách mà anh bọc cho cô lúc nào cũng gọn gàng và đẹp đẽ, khiến các bạn học phải ngưỡng mộ. Hồi lên trung học, mỗi khi gặp phải bài nào không biết làm, cho dù là toán học, vật lý hay tiếng anh, anh đều có thể giảng giải cho cô. Giang Nguyệt luôn cảm thấy thật kì diệu, anh như một chú mèo máy có rất nhiều báu vật ở trong bụng.

Rất lâu sau đó, trong lòng Giang Nguyệt, anh vẫn là người không gì không làm được. Cũng giống như bây giờ, nấu một bát mì anh sắp xếp đâu ra đấy.

Dưa đã xào xong, nồi nước nấu mì đang sôi sùng sục, Giang Quân ước lượng rồi thả mì vào.

Giang Nguyệt đứng bên cạnh chằng có việc gì làm, chỉ biết dán mắt nhìn anh: ống tay áo đã xắn lên đến khuỷu tay, trên người đeo tạp dề hoa, càng nhìn càng thấy buồn cười. Giang Nguyệt vội vàng lấy điện thoại trên bàn, hướng về phía anh chụp ảnh. Giang Quân bối rối nhưng cũng đành ngoan ngoãn phối hợp.

“Chú thấy mấy thứ đó của cháu lúc nào vậy?” Giang Nguyệt hỏi:

“Thứ gì?”

“Chính là đống ảnh cháu lưu trong máy tính, còn cả giấy tờ của cháu từ tám năm về trước ấy!”

“Lúc chuyển nhà”

Giang Nguyệt thầm nhủ, hóa ra là lúc ấy, lúc ấy anh chuẩn bị kết hôn, chuyển từ nhà cũ sang nhà mới. Cô định hỏi cò