XtGem Forum catalog
Em Ở Bên Ai Cũng Là Khoảng Trống Trong Anh

Em Ở Bên Ai Cũng Là Khoảng Trống Trong Anh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325491

Bình chọn: 7.5.00/10/549 lượt.

ốc vào đầu cô: “Chỉ toàn nói bừa!”

Anh muốn khuyên cô nhưng nhất thời chẳng nghĩ ra được điều gì. Bản thân anh chẳng phải cũng đang như vậy sao? Anh đã sống bốn mươi mốt năm, thực sự cảm thấy quá mệt mỏi!

Nhưng đôi khi anh lại nảy ra một ý nghĩ rất kì quái: Anh và cô đều không phải là “con cưng” của vận mệnh, giống như hai số âm, nhưng cơ duyên đã cho hai người gặp nhau, hai số âm ghép lại thành một số dương. Chính bởi vì cô buồn khiến anh nghĩ đến ánh sáng, nghĩ đến những làn gió mát. Faust từng nói: “Sự nữ tính vĩnh hằng có thể khiến tôi thăng hoa” Có lẽ cô chính là sức mạnh khiến cho anh thăng hoa, khiến cho an cảm thấy cuộc đời này, ngoài việc sinh tồn và có trách nhiệm ra, vẫn còn rất nhiều điểm đáng để lưu luyến.

Trưa ngày hôm sau, Giang Quân chuẩn bị đi công tác Nhật Bản. Giang Nguyệt đi theo anh xuống lầu, xe đã đỗ bên đường chờ sẵn.

Lên xe rôi Giang Quân còn thò đầu qua cửa kính, nói với cô: “Lên nhà đi, đến nơi chú sẽ gọi cho cháu!”

“Dạ!” Giang Nguyệt vẫy vẫy tay, nhưng vẫn đứng trơ ở đó mắt nhìn theo xe anh cho đến khi khuất hẳn.

Nhìn theo chiếc xe màu đen mà trong lòng Giang Nguyệt không khỏi cười thầm, anh đúng là một kẻ cố chấp. Nói là đổi xe, đổi đi đổi lại, vẫn là nhãn hiệu ấy. Một cái vali Tumi dùng đến bao nhiêu năm trời, thích ăn món gì là lần nào đi ăn cũng gọi, thích Dame Agatha May Clarissa Christie nên mua cả bộ về xem đi xem lại. Thế này nên gọi là cố tình hay cố chấp?

Bầu trời Khang Châu lúc nắng lúc mưa, Giang Nguyệt lại xem thời tiết ở Nhật Bản, ngẫm nghĩ một hồi rồi gọi cho anh: “Xuống máy bay chú nhớ đi mua áo khoác nhé, mấy ngày tới chắc chắn sẽ có tuyết rơi!”

Giang Quân ngồi trong xe lắc đầu cười: “Cháu đã nói đến mấy trăm lần rồi, chú có mắc bệnh đãng trí đâu! Tự lo cho bản thân cháu trước đi, nhớ mặc thêm áo không lại cảm nhé. Còn nữa, phải nhớ ăn cơm đấy, đừng có mải làm gì mà quên cả ăn uống nhé. Cũng đừng thấy chú đi công tác mà thức thâu đêm suốt sáng, con gái, con đứa...”

Giang Nguyệt im lặng nghe anh ca cẩm, chẳng hiểu sao gọi điện nhắc anh mà lại thành ra bị nhắc nhở như thế này. Cô liền vâng vâng dạ dạ đáp: “Dạ cháu nhớ rồi ạ, cháu nhất định sẽ tự giác ạ!”

Nghe thấy thế Giang Quân mới hài lòng ừ một tiếng, rồi hỏi cô: “Cháu có muốn mua cái gì không để chú mang về cho?”

Giang Nguyệt ngẫm nghĩ rồi nói: “Cháu muốn một bộ kimimo màu xanh, phần vạt có hoa nhỏ màu hồng, mặc lên trông như một cái cây đang nở hoa!”

“Ok!”

Giang Nguyệt siết chặt điện thoại trong tay, bên tai vẫn vang vọng giọng nói của anh: “ Đợi chú về nhé!”

Cô biết anh có cái khả năng này, chỉ cần một câu nói nhẹ nhàng cũng đủ làm tim cô dậy sóng.

Nhưng bao nhiêu năm nay, cô đã sớm học được một điều, đó là không ôm hi vọng về bất cứ điều gì. Nếu bạn ôm hi vọng, sự hụt hẫng cuối cùng có thể khiến bạn bị sốc nặng. Cô đã nếm không ít bài học như thế này.

Kể từ sau khi anh đi, Giang Nguyệt đa phần đều ở trường, đi học, nghe hội thảo, tự học trong thư viện hay dịch sách, thậm chí còn đi xem kịch. Cô tìm mọi cách khiến cho bản thân bận rộn, làm cho cuộc sống trở nên đầy ắp. Cô đã có kinh nghiệm, biết phải làm thế nào để kiểm soát bản thân, có như vậy mới không vì sự ra đi của một người khiến cuộc sống của mình bị đảo lộn.

Tối về đến nhà đã là mười giờ. Anh gọi điện về, rất giống như trước đây, mọi chuyện với cô về hành trình của ngày hôm nay, hỏi cô có vui không? Mỗi lần nói chuyện xong Giang Nguyệt lại mở cửa phòng anh, vào trong ngồi một lát. Không có anh ở nhà, nhưng giường như mùi hương của anh vẫn còn lưu lại.

Giang Nguyệt thường cảm thấy rất nghi hoặc, hai người chia cách bảy năm trời, giờ đột nhiên đi vào cuộc sống của nhau, anh nói: “Hai người sẽ như trước đây, nhưng thời gian đâu thể quay ngược lại, sao có thể quay lại như trước đây?

Trước đây là thế nào? Anh là một người như cha, như anh, đáng tin cậy của cô, một người khác giới mà cô chỉ biết âm thầm ngưỡng mộ yêu thương.

Anh không thể đòi hỏi cô mãi mãi ngây thơ như vậy.

Mỗi lần Giang Nguyệt rơi vào vòng xoáy không lối thoát ấy, lí trí lại chạy ra cảnh cáo cô: thôi đủ rồi, đừng nghĩ đến anh ấy nữa, đi làm thôi! Tản mạn quá rồi đấy! bởi vì Gian Quân đã mang lại cuộc sống đầy đủ cho cô, khiến cô chẳng phải lăn lộn, vừa học vừa làm vất vả như những sinh viên khác, cũng chẳng cần phải lo lắng đến chuyện luận văn hay tìm kiếm việc làm....Giang Nguyệt thầm nghĩ có thể vì cuộc sống chẳng có áp lực gì mới khiến cô rảnh rỗi mà suy nghĩ vẩn vơ...

Cô cố ý tìm việc để làm, mà việc đã chẳng mấy chốc đã tự tìm đến cô. Trong khoa có một giảng viên có bầu, một số giáo trình hàm thụ của cô ấy được chuyển sang cho Giang Nguyệt. Mọi người đều bảo cô ấy đi tìm Giang Nguyệt, bởi vì Giang Nguyệt là rảnh rỗi nhất. Trước sự thuyết phục của nhiêu người như vậy, Giang Nguyệt thậm chí còn chẳng có cơ hội mà do dự.

Về sau cứ mỗi thứ bảy và chiều chủ nhật hàng tuần, cô phải đến học viện quản lí giảng sáu tiết khái niệm triêt học cho lớp hàm thụ hành chính nghe. Một người chưa từng đi làm thêm như Giang Nguyệt lần này phải chuẩn bị sẵn sàng, gần như đã chuẩn