n người anh liền xin vào, năm ngoái bị điều về Thượng Hải. Lần này anh đến Khang Châu làm hội nghị tuyên truyền tuyển dụng, vì anh tốt nghiệp ở đây ra nên anh đến đây nói chuyện!”
Anh chỉ dùng vài câu ngắn gọn để kể về hành trình năm năm của mình. Trong những câu nói ấy có ẩn chứa sự thoát xác của một thanh niên trẻ từng ôm rất nhiều hoài bão, từ hoang mang, nghi hoặc đến chấp nhận hiện thực, có phấn đấu cũng có thỏa hiệp.
“Còn em thì sao? Sao cũng về đây?” Lục Sa đâu phải chưa từng hỏi thăm tin tức về cô. Anh biết cô đã đến đại học Harvard, anh cũng từng tr trên google khoảng cách giữa hai người, hơn bốn nghìn năm trăm kilomet, nếu là thời cổ đại thì đúng là mỗi người một chân trời rôi. Nhưng hiện nay a chỉ cần một tấm vé máy bay, bay năm tiếng đồng hồ là có thể gặp được cô, khoảng cách địa lí cũng dễ dàng bị vượt qua. Nhưng cuối cùng anh vẫn không mua tấm vé máy bay ấy, gặp cô rồi thì sao, gặp rồi cũng dâu có thể đi vào trong trái tim cô, chỉ có chuốc thêm phiền phức mà thôi. Trái tim con người luôn có hệ thông miễn dịch với đau khổ, luôn lựa chọn những giải pháp để tránh tổn thương.
Đáp án của Giang Nguyệt càng ngắn gọn hơn, chỉ nói mình đang học tiến sĩ ở trường đại học Z. Thế nên những chuyện sau đó càng không biết nên nói thế nào, đành thôi không nhắc đến nữa.
Hai người mặt đối mặt mà chẳng biết nói gì.
Lục Sa nhìn cô liên tục, cô trong kí ức anh, ngoài mái tóc có hơi ngắn hơn một chút, khuôn mặt và thân hình không thay đổi. Lục Sa không khỏi suýt xoa: “Sao em không thay đổi gì hết thế? Anh thấy nghi ngờ không biết mười năm, hai mươi năm nữa gặp lại em như thế nào? Em xem mắt của em...”
“Không đâu em thay đổi nhiều chứ!” Giang Nguyệt mỉm cười: “Lục sa là anh nghĩ tốt về em đấy thôi. Anh chỉ lồng ghép hình ảnh em trong hiện tại với trong tưởng tượng của anh, thực ra em cũng rất bình thường!”
Lục Sa lắc đầu: “Không đâu Giang Nguyệt. Sau này anh đã nghĩ rất nhiều lần, nghĩ xem rốt cuộc em có điểm gì tốt. Em không thông minh lắm, những cũng có thông minh. Không phải tài hoa lắm những cũng có chút tài nghệ. Không phải xinh đẹp tuyệt trần, những khiến người đối diện cảm thấy dễ chịu. Tính cách không được tốt lắm, rất hay cô lập bản thân, không giỏi xã giao, nhưng chí ít thì em không làm bộ làm tịch. Có thể chính những điểm ấy, khiến người khác không thể nào quên, bởi vì không phải ai cũng được như vậy”
“Cảm ơn anh Luc Sa! Anh thường khiến em thấy bản thân không đến nỗi vô dụng lắm!” Giang Nguyệt cảm kích nói. Một lúc sau, từ trong túi sách của cô phát ra tiếng rung, Lục Sa nghe thấy liền lấy điện thoại từ trong túi sách cô ra cho cô.
Là Tống Chí Hựu gọi đến, hỏi cô nằm giường bao nhiêu để lát anh qua thăm. Giang Nguyệt lần lượt trả lời câu hỏi của Tống Chí Hựu, không hỏi cũng biết chắc Từ Viêm Huy đã nói tin này cho Tống Chí Hựu biết.
Ngắt điện thoai Lục Sa liền hỏi: “Là chú của em à?” Nghe giọng điệu của cô có vẻ vừa kính trọng vừa làm nũng, không giống như nói chuyện với bạn trai, mà là nói chuyện với người bề trên, anh còn nhớ Giang Nguyệt từng nhắc mình có một người chú.
“À không, là giáo viên hướng dẫn của em!” Giang Nguyệt bỏ điện thoại xuống.
Lục Sa do dự hỏi: “Anh có thể mượn điện thoại của em một lát không?” Ban nãy Lục Sa đã liếc thấy người trên màn hình điện thoại của Giang Nguyệt, cảm giác người này trông rất quen, anh bỗng nảy ra một nghi vấn.
“Đương nhiên là được rôi!” Giang Nguyệt đưa điện thoại cho anh.
Lục Sa nhìn lại có vẻ không tin vào mắt mình nên anh ấn lại vào màn hình để nhìn lại lần nưã. Đúng là anh ta!
“Người này giống Giang Quân ư?” có thể chỉ là người giống thôi, Lục Sa nhíu mày.
“Ừ!” Giang Nguyệt đáp rồi hỏi: “Anh biết chú ấy à?”
“Trước đây từng nghe nói đến. Hôm qua mới đọc bài viêt về người này ở trên tập san kinh tế.”
“Thật không?” Giang Nguyệt hào hứng nói: “Thế thì em phải đọc mới được. Chú ấy rất ít khi nhận lời phỏng vấn!”
“Chú ấy cũng nói thế, không thích làm người của công chúng!”
Lục Sa sao có thể không biết đến nhân vật truyền kì trong giới thương nhân này chứ? Nhưng anh quả thực mới nhìn thấy Giang Quân trong bài phỏng vấn kia. Giang Quân quả thật rất phong độ, dĩnh đạc, khiến Lục Sa không khỏi nể phục.
Người mà anh coi là thần tượng chăng ai ngờ lại ở trong điện thoại của cô, trong bộ dạng: Mặc tạp dề, tay cầm cái muôi, hơn nữa nụ cười còn vô cùng gượng gạo và bình dị. Điều này thật ngoài sức tưởng tượng. Anh họ Giang cô cũng họ Giang, anh tên Giang Quân còn cô tên Giang Nguyệt.
Lục Sa ngây người: “Giang Quân là chú em à?”
“Đúng thế” sự nghi hoặc của Lục Sa lần nữa được khẳng định.
“Vậy... chính là chú ấy ư? Em... Người trong lòng em chính là chú ấy?” Lục Sa khó mà mở miệng ra được. Hỏi xong rồi anh lại thấy sợ khi phải nghe đáp án.
Giang Nguyệt đột nhiên hiểu ra tại sao Lục Sa lại ngạc nhiên, lại ấp úng đến vậy. Giang Nguyệt thản nhiên mỉm cười đáp: “Không sai, chính là chú ấy. Nhưng em không phải là cháu ruột của chú ấy, bọn em chẳng có quan hệ máu mủ gì cả.”
Lục Sa nghe xong vừa cảm thấy nhẹ nhõm, vừa cảm thấy ngâm ngùi. Kể từ khoảnh khắ
