Disneyland 1972 Love the old s
Em Ở Bên Ai Cũng Là Khoảng Trống Trong Anh

Em Ở Bên Ai Cũng Là Khoảng Trống Trong Anh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325481

Bình chọn: 8.00/10/548 lượt.

ó chú nuôi cháu còn gì. Cháu muốn làm gì thì làm, cho dù không làm gì cũng chẳng sao hết!”

Giang Nguyệt biết anh sẽ nói vậy. Mặc dù bao nhiêu năm nay cô lạnh lùng, xa cách với anh, nhưng trong lòng cô biết chắc chắn, nếu bản thân cô thật sự không còn đường lùi, chắc chắn anh sẽ ở bên cô. Anh sẽ là bức bình phong cuối cùng, cũng là bức bình phong kiên cố nhất che trở cho cô.

Cô cũng có thể chẳng làm gì hết, chỉ có điều cô không chịu nổi bản thân mình nhàn rỗi quá như thế. Anh là một bức bình phong, cũng là cái bóng quá lớn. Tất cả động lực của cô đều xuất phát từ anh, áp lực cũng đến từ phía anh. Anh mạnh mẽ giỏi giang khiến cho cô thấy bản thân mình chưa đủ tốt, chưa đủ xuất sắc. Mặc dù anh luôn ở bên cô, nhưng Giang Nguyệt không muốn núp dưới đôi cánh của anh, cô đã hai lăm tuổi rồi, con người ai cũng phải tự mình “cắm rễ”, tự tìm cách sinh tồn cho bản thân.

Tối đó, Giang Nguyệt nghĩ ngợi rất nhiều, những người tốt nghiệp đại học ra ai cũng phải lo vấn đề đầu ra, giờ cô vẫn chưa giải quyết được vấn đền này. Học hành bao nhiêu năm như thế, học đến cả tiến sĩ rôi mà vẫn vô dụng.

Cuối cùng, Giang Nguyệt đem theo cả “rổ” những câu hỏi chìm vào giấc ngủ.

Ngày hôm sau, Tống Chí Hựu đến thăm cô.

Nghe thấy tiếng chuông cửa Giang Nguyệt liền ngồi dậy khỏi ghế, bám tay vào tường nhảy lò cò ra ngoài.

Mở cửa ra, Tống Chí Hựu thấy cô đứng bằng một chân, đang định nhảy vào trong vội kéo tay cô nói: “Em thật sơ ý, không cẩn thận bị thương nữa là rắc rối to đấy! Y tá đâu rồi? Sao không bảo cô ấy ra mở cửa?”

“Chỉ có mấy bước chân em nhảy một tý là đến nơi, không sao đâu! Cô Trần đi mua thức ăn rồi, còn chưa cảm ơn anh đấy, cô Trần rất tốt bụng!”

Tống Chí Hựu dìu Giang Nguyệt lên ghế rồi chỉ vào làn anh đào để dưới đất, nói: “Mua cho em đấy, giờ có muốn ăn không?”

Giang Nguyệt cười híp mắt, Tống Chí Hựu nói tiếp: “Thế thì ngồi đây đợi anh!” anh đi vào trong bếp rửa sạch rồi bê ra đặt trước mặt cô.

Giang Nguyệt bỏ cuống rồi cho vào miệng, Tống Chí Hựu ngồi bên cạnh nhìn cô ăn. Thấy thỉnh thoảng Giang Nguyệt lại gãi đầu, anh liền hỏi: “Có phải em muốn gội đầu không?”

“Không muốn, cũng phải gội rồi!” cô túm tóc mình, than thở: “Anh nhìn xem bết hết cả rồi đây này. Hôm qua đau toát cả mồ hôi, lại lăn một vòng dưới đất, ngứa chết đi được!”

Tống Chí Hựu nói: “Thế để anh đưa em ra cửa hàng gội đầu nhé!”, mây giây sau anh lại nói: “Thôi hạn chế cử động thì hơn, thế này đi anh có cách rồi!”

Giang Nguyệt yên tâm cho Tống Chí Hựu tự xếp, đương nhiên niềm tin của cô không phải vô duyên vô cớ mà có.

Ai cũng phải nghi nghờ mối quan hệ giữa Tống Chí Hựu và Giang Nguyệt, nhưng thật ra họ đã nhầm rồi, ngay cả bản thân Giang Nguyệt lúc đầu cũng từng lầm hiểu.

Sau khi Alain chết, Giang Nguyệt bệnh nặng suốt một thời gian dài, Tống Chí Hựu đã chăm sóc cô như chăm sóc một người nhà. Hai người sống với nhau dưới một mái nhà không ít ngày, về sau cũng từng đi du lịch với nhau. Tống Chí Hựu nếu có dụng ý gì thì chẳng thiếu cơ hội, nhưng anh chưa bao giờ có hành vi vượt giới hạn.

Giang Nguyệt từ đề phòng chuyển sang khó hiểu, cho đến một ngày cô không nhịn nổi đành hỏi anh.

Lúc ấy hai người đang lái xe qua một huyện nhỏ. Chiều hoàng hôn mùa đông, bầu trời mù tối, trên đường rất ít người qua lại, người đi bộ lác đác. Đèn xe chiếu xuống mặt đường, vô số con thiêu thân lao tới, cuối cùng đều trở thanh những đốm nhỏ bám trên cửa kính xe. Tống Chí Hựu đỗ xe bên đường, kéo cửa kính xuống, định hút một điếu thuốc.

Giang Nguyệt liền cất tiếng hỏi: “Tống này, sao anh lại đối xử tốt với em như vậy?” hỏi xong cô liền ngoảnh đầu sang nhìn anh.

Anh đang hút thuốc, lắc đầu nói: “Anh cũng không biết tại sao, chỉ cảm thấy em rất đặc biệt, khiến cho người ta xót xa!”

Hút được nửa điếu thuốc anh lại nói: “Anh có một người bạn, nhiều năm về trước, lúc đó cô ấy cũng bằng tuổi em bây giờ, khuôn mặt trong trịa, cũng thường tết tóc hai bên giống như em. Lúc cả lũ bọn anh tụ tập, cô ấy thường ngồi trong góc khuất, rất ít nói chuyện, chỉ yên lặng nghe bọn anh tranh cãi đến đỏ mặt tía tai. Có người nói, cô ấy ngốc, không nói chuyện là cách để giấu dốt, nhưng thực ra không phải vậy. Cô ấy rất thông minh, chơi cờ cực giỏi, cả lũ bọn anh chưa bao giờ thắng nổi cô ấy. Cô ấy... có một lần cô ấy nói một bài văn của anh viết rất hay. Anh nghe mà mừng lắm, đến giờ vẫn còn nhớ lúc đó anh vui đến thế nào”

Tống Chí Hựu như đang mở cánh cửa kí ức để kí ức tràn về, kể cho cô nghe những rung động hồi đó, lúc ấy hai người họ đều là nghiên cứu sinh của khoa triết học trường đại học B, thường xuyên tụ tập nói chuyện.

Giang Nguyệt vừa nghe vừa nghĩ cô gái khiến cho anh đến bây giờ vẫn còn nhớ nhung không biết xinh đẹp và dễ thương thế nào.

Cổ hỏi: “Thế anh có tán được cô ấy không?”

Tống Chí Hựu lắc đầu: “Không, cô ấy lúc đó đã có bạn trai, hai người họ đều từ Tứ Xuyên đến, tình cảm rất tốt. Sau khi tốt nghiệp hai người ấy đã kết hôn, lúc ấy anh đã ra nước ngoài rồi. Anh cứ tưởng cô ấy sẽ sống hạnh phúc....Về sau anh chỉ nghe nói, chồng cô ấy liên lụy đến một chuyện c