thật quá mong manh, không chịu nổi sóng gió. Bởi vì những việc anh có thể làm thì người khác cũng có thể làm, những thứ anh có thể cho cô, thì người khác cũng có thể cho. Phải đến lúc này, Giang Quân mới hiểu, tại sao bản thân mình lại đặc biệt nghi kị, và khó chịu với Tống Chí Hựu như thế, có lẽ bởi anh ta là người có thể thay thế anh. Điêu này khiến anh có một cảm giác bị đe dọa rất đáng sợ.
Đủ mọi tưởng tượng cứ vần vũ hiện lên trong đầu anh, khiến anh trở tay không kịp. Cái tâm trạng đứng ngồi không yên, sốt ruột đến kì lạ ấy khiến anh bỏ lại cả đám người ở đấy, phi thằng ra sân bay, lên chuyến bay sớm nhất, tức tốc về gặp cô. Gặp đươc rồi trong lòng anh mới cảm thấy nhẹ nhõm.
Lúc mở cửa vào người anh nhin thấy là một phụ nữ trung tuổi. Cho đến khi bước vào phòng mình, anh mới nhìn thấy cô. Cô cuộn mình trong chăn. Anh lại gần, quỳ xuống trước giường nhìn khuôn mặt đang ngủ say của cô, yếu ớt và ngây thơ, khiến trái tim dịu xuống.
Giang Quân trịnh trọng nói với cô: “Sau này cho dù xảy ra chuyện gì cũng không được giấu chú nhé! Phải nghe từ miệng người khác thật chẳng dễ chịu chút nào!”
Cô ngoan ngoãn gật đầu.
Giang Quân khẽ chạm tay vào vết thường đã đóng vảy lại chỉ vào cái chân bó bột đang gác trên cái gối mềm của cô, hỏi: “Còn đau không?”
“Tay thì hết đau rồi nhưng chân thì hơi khó chịu thôi chứ không đau lắm!” Giang Nguyệt ngẩng mặt lên nhìn anh, thấy cổ áo với tay áo anh đều ướt, cô ngạc nhiên hỏi: “Sao chú lại ướt thế này, chú không đi từ hầm để xe lên à?”
Giang Quân ngại ngùng nói: “Chú đỗ xe ở dưới lầu như thế sẽ nhanh hơn một chút!”
Bên ngoài tiếng mưa rào rào càng khiến cho căn phòng trở nên yên tĩnh. Phóng viên của đài BBC đưa tin: Ở chân núi Himalaya, tổ nhiếp ảnh gia của đai BBC đã cắm trại ở đó ba năm trời, cuối cùng cũng chụp được hình ảnh về loài báo tuyết. Con báo mẹ đang đi săn mồi cho báo con ăn trong trời tuyết rơi dày. Cảnh tượng thiên nhiên hùng vĩ khiến cho người xem không thể thốt nên lời. Khoảnh khắc này hai người cũng im lặng không nói gì thêm. Về đến rồi, cũng nhìn thấy rồi, đôi khi mọi lời nói đều trở nên thừa thãi.
Thời gian luôn luôn trôi đi chẳng ngừng nghỉ, hết khoảnh khắc này, lại đến khoảnh khắc khác. Nhưng cũng có những khoảnh khắc nổi lên hẳn cái bề mặt bằng phẳng của dòng thời gian, cũng giống như một con sông đang chảy bỗng rẽ ngoặt sang một hướng khác, để rồi phong cảnh trở nên hoàn toàn khác biệt, ngay cả tốc độ của dòng nước cũng hoàn toàn thay đổi.
Kể từ khi Giang Quân về, Giang Nguyệt thường cảm thấy thời gian có sự thay đổi kì diệu như vậy.
Mấy hôm đầu, Giang Quân rất ít đi ra khỏi cửa, ngày nào cũng ở trong thư phòng đọc tài liệu, xử lí công việc qua mạng và điện thoai. Giang Nguyệt thì nằm trên cái ghế dài bên cạnh anh, đắp một cái thảm ấm áp, ngồi trước laptop đọc luận văn hoặc viết lách cái gì đó.
Thực ra cảnh tượng này rất giống mười năm về trước, một cái bàn đọc sách, Giang Nguyệt chiếm một phần nhỏ ngồi làm bài tập, Giang Quân thì ngồi bên cạnh đọc tài liệu quản lí. Cả hai một lớn một bé cứ miệt mài đọc sách. Lúc ấy Giang Nguyệt thỉnh thoảng lại ngẩng đầu lên nhìn anh, mỗi lần thấy anh chuyên tâm ghi chép, đánh dấu hay lật trang, cô lại thấy rất hào hứng, lai tự nhắc nhở mình phải cố gắng hơn.
Còn bây giờ Giang Nguyệt vẫn thỉnh thoảng nhìn trộm anh, chỉ có điều mỗi lần ngẩng lên nhìn anh đều bắt gặp ánh mắt anh đang nhìn cô. Mấy lần đầu, khi ánh mắt giao nhau, anh thường có vẻ ngại ngùng, nụ cười trên môi cũng mang chút bối rối, giống như một người làm chuyện xấu bị người khác bắt gặp. Nhưng về sau, anh đã lấy lại sự tự nhiên, mỗi khi chạm phải ánh mắt cô, anh lại khẽ mỉm cười, đôi lông mày nhíu chặt liền dãn ra.
Có lẽ thời gian đã âm thầm trôi qua trong mỗi ánh mắt và nụ cười như vậy, khiến Giang Nguyệt cảm thấy thời gian một ngày chỉ chớp mắt đã qua.
Sau một trận mưa thu, khí hậu đột nhiên trở lạnh, nhưng trời vẫn rất trong xanh. Ánh mặt trời ấm áp buổi trưa chiếu qua của sổ, rọi những tia nắng vàng xuống sàn gỗ, long lanh như bóng nước.
Lúc này Giang quân sẽ bế Giang Nguyệt ra ngoài ban công, hai người ngồi hai bên chiếc bàn sắt màu trắng. Giang Quân pha một bình trà, rót cho Giang Nguyệt một cốc, thêm một chút sữa vào. Thứ hồng trà Sri Lamka thuần khiết thoang thoảng dậy mùi hương, hai người vừa ung dung thưởng thức hồng trà, vừa đưa mắt nhìn mặt hồ Hương Mật và những cây phong la đỏ bên hồ, thư thái đón ánh mặt trời ấm ấp đang chiều rọi mặt đất.
Ngồi như vậy được một lúc Giang Quân sẽ bảo Giang Nguyệt gác chân lên đùi mình, còn anh sẽ dùng cách mát xa mới học được từ cô Trần y tá để mát xa cho cô. Bàn tay anh to và ấm, xoa vào lòng bàn chân lạnh băng của cô, dịu dàng truyền hơi ấm cho cô. Trong lúc mát xa anh còn nói rất nhiều chuyện phiếm với cô.
Ví dụ như: “Chú sẽ đóng một con thuyền để chúng ta sử dụng!”
Giang Nguyệt nói: “Cũng được. Gump đã cho sơn kí hiệu là Jeny lên tất cả những con thuyền đánh cá của mình, vậy thuyền của chúng ta sẽ tên là gì ạ!”
“Thế thì chúng ta đặt tên là Cynthia đi!”
Giang Nguyệt ngây người một lát
