Old school Swatch Watches
Em Ở Bên Ai Cũng Là Khoảng Trống Trong Anh

Em Ở Bên Ai Cũng Là Khoảng Trống Trong Anh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325542

Bình chọn: 9.5.00/10/554 lượt.

bị ngay từ khi nhận được nhiệm vụ, bỏ công sức chuẩn bị mất chục trang Powerpoint. Ai ngờ sự chăm chỉ của cô là không cần thiết.

Sáng thứ bảy, cô đến văn phòng từ sớm, bỏ giáo án đã in ấn xong xuôi ra, điều chỉnh lại máy tính và đèn chiếu. Thế nhưng giáo viên một đường mà học sinh một nẻo. Đến giờ vào lớp lác đác có mấy người bước vào phòng học, người ăn sáng, kẻ đọc tiểu thuyết, thậm chí có người còn dẫn theo con nhỏ đến. Giang Nguyệt giảng bài ở trên bục giảng, bên dưới có người mắng mỏ con cái, tiếng nói chuyện xì xào....khiến Giang Nguyệt dở khóc dở cười. Lúc này cô mới tin lời một đồng nghiệp: Lớp hàm thụ giống như thả bò đi ăn cỏ, chỉ cần có người đến là được rồi.

Lúc Giang Quân gọi điện về, Giang Nguyệt liền kể chuyện ngày hôm nay cho anh nghe, cứ luôn miệng nói mình phí công vô ích. Giang Quân cười: “Thế mà có người hôm qua còn chẳng có thời gian nói chuyện với mình cơ đấy!” Nghe Giang Nguyệt thở dài, anh liền an ủi cô: “Thế thì cháu cứ coi như là giảng bài với không khí đi!”

Trải qua một buổi như thế Giang Nguyệt đã không còn cảm thấy căng thẳng nữa. Tối đó đánh một giấc ngon lành, sáng dậy muộn. Sáng dậy muộn mặc quần áo vào, cô vội vàng lao ra cửa, mặt chẳng kịp rửa. Mặc dù cô đang phải dậy lớp “thả bò ăn cỏ”, học sinh có thể đến hay không thì tùy, có thể đến muộn nếu thích, nhưng giáo viên mà đến muộn quá thì đúng là tai nạn dạy học rồi.

Hối hả đến cổng phía Bắc của trường, đồng hồ đã chỉ tám giờ rưỡi rôi. Giang Nguyệt đang thở không ra hơi thì nghe có tiếng Từ Viêm Huy gọi cô. Anh ta đang đi xe đạp điện, tay xách hai túi mứt, dừng xe bên cạnh cô. Giang Nguyệt nhảy cẫng lên vui mừng: “Hay quá anh đến đúng lúc lắm cho em đi nhờ đến học viện quản lí!”

Từ Viêm Huy cười hi ha, bảo cô lên xe. Giang Nguyệt mặc váy nên không tiện ngồi ngang, đành ngồi lệch một bên ở phía sau. Một tay cô xách túi mứt, tay kia vòng qua eo Từ Viêm Huy.

Chuyện xảy ra ngày hôm đó có thể nói là ngẫu nhiên, nhưng cũng có vô sô nguyên nhân hậu quả. Nếu cô dậy sớm một chút thì đã không phải ngồi xe Từ Viêm Huy. Nếu cô mặc quần bò thì không cần ngồi lệch như vậy. Đương nhiên nếu có những cái nếu này thì hậu quả đã không xảy ra.

Khi chiếc xe lao như bay trên con đường râm mát cạnh học viện, Giang Nguyệt vẫn đang cười nói với Từ Viêm Huy, nói đùa rằng bạn gái của Từ Viêm Huy thật may mắn, ngày nào cũng có người mua đồ ăn sáng cho thế này. Đang nói nói cười cười thì đột nhiên có một chiếc xe mở cửa bước ra. Giang Nguyệt bị hất ngã khỏi xe trước sức mạnh của tốc độ vật cản.

Cơn kinh hoàng qua đi là cơn đau ập đến. Giang Nguyệt càng bất ngờ hơn là, trong hai người bước xuống khỏi xe có một người là Lục Sa.

Từ Viêm Huy, Lục Sa và cô gái ngồi trên xe của Lục Sa đều chạy đến. Lục Sa cũng ngạc nhiên chẳng kém gì cô, nhưng khoảnh khắc này anh phải đè chặt sự ngạc nhiên ấy lại để xem vết thương cho Giang Nguyệt trước. Tay Giang Nguyệt bị rách một mảng lớn, máu rỉ ra, đây là chuyện nhỏ. Chỗ mắt cá chân cô sưng càng to, chỉ hơi chạm nhẹ vào một cái là Giang Nuyệt đã kêu la ầm ĩ.

Lục Sa nhanh nhẹn ôm Giang Nguyệt lên, nói với cô gái đứng bên cạnh: “Hi Hi mở cửa xe ra!” Giang Nguyệt được anh đặt vào ghế đằng sau, Từ Viêm Huy và Dương Hi Hi cũng nhanh chóng lên xe.

Với vết thương liên quan đến xương cốt như thế này, Luc Sa khổng thể tin tưởng bác sĩ của trường, anh liền lái xe lao như bay đến bệnh viện thành phố gần nhất.

Sau khi chụp phim xong, kết quả cho thấy tình hình không đến nỗi nghiêm trọng, chỉ bị gãy xương mác, chẳng mấy chốc đã được bó bột lại. Nhưng Giang Nguyệt đã thành ra thế này: chân phải bị bó bột, phải nằm yên trên giường bệnh.

Lục Sa ngồi xuống mép giường, nhìn chân Giang Nguyệt bị treo cao, lại nhìn bàn tay bôi đầy thuốc đỏ của cô...Khuôn mặt mà anh nghĩ rằng chẳng bao giờ gặp lại được nữa đang nhăn nhó và trắng bệch ra vì đau.

Anh thở dài nói: “Đúng là gặp nhau trong tình huống chẳng ra làm sao cả!”

“ Đúng thế có đôi khi thế giới thật là nhỏ!” Giang Nguyệt cũng không khỏi cảm thấy bùi ngùi trước tình huống gặp lại kiểu này.

“Bọn họ đâu rồi? Sao chẳng thấy ai thế?”

“Sư huynh của em phải đi dạy thay em rồi, cô ấy thì đi chuẩn bị hội trường...Cô ấy là bạn gái của anh. Ban nãy là do lỗi của cô ấy, anh thay mặt cô ấy xin lỗi em. Bọn anh có chút cãi vã, cô ấy bực bội mở cửa xe định bỏ đi, nào ngờ đập phải em!”

Lục Sa không giám nói nguyên nhân tranh cãi là Giang Nguyệt. Xe đi vào trường đại học Z rồi, Dương Hi Hi liền nói nửa đùa nửa thật, bảo a kể về người bạn gái là đàn em năm ấy. Ai dè Lục Sa đột nhiên trầm ngâm không nói không rằng.

“Không sao đâu anh đừng trách cô ấy, em cũng chỉ phải nằm một thời gian là khỏi thôi mà, vừa hay có cơ hội được nghỉ ngơi tĩnh dưỡng!” Giang Nguyệt cười, mặc dù nụ cười của cô chẳng mấy dễ coi bởi vì đau đớn. Cô nhìn Lục Sa chăm chú: quần áo vest thẳng thớm trông rất lịch sự, hỏi: “Sao anh lại đến đây?”

Lục Sa nói: “Anh chưa học xong tiến sĩ. Học được hai năm, cảm thấy rất mông lung chỉ mong muốn mau chóng tìm được vị trí của mình, vì vậy muốn đi làm. Vừa hay bên Mỹ đang tuyể