Polly po-cket
Em Ở Bên Ai Cũng Là Khoảng Trống Trong Anh

Em Ở Bên Ai Cũng Là Khoảng Trống Trong Anh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325912

Bình chọn: 7.00/10/591 lượt.

ô, khiến cả người cô như đang chìm trong ánh hào quang.

Anh đứng hồi lâu, cuối cùng vẫn không nén được liền đi về phía cô. Anh ngồi xuống đối diện cô, dịu giọng trách: "Trời lạnh thế này mà đi mở cửa sổ, không sợ chết cóng à?"

Giang Nguyệt bị giọng nói đột ngột vang lên làm cho giật thót người, cô hoàn toàn không hay biết là anh vào: "Sao chú đi vào mà chẳng có chút tiếng động gì thế?", cô buột miệng trách. Nói xong mới thấy giọng điệu sao quen thuộc thế, trước đây đã nhiều lần cô từng trách cứ anh như vậy.

Anh mỉm cười chỉ xuống chân nói: "Bởi vì chú đi đôi tất dày do cháu mua cho mà!"

Đó là đôi tất mà mấy hôm trước Giang Nguyệt đi mua sắm đã mua về, là loại tất được dệt từ lông cừu rất mềm và ấm, rất thích hợp với mùa đông lạnh lẽo và ẩm ướt của Tề Ninh. Cô liền mua rất nhiều, ai cũng có phần tránh để anh phải nghĩ ngợi khi nhận quà.

Anh khẽ than thở: "Đã lâu lắm rồi cháu mới về nhà đón Tết. Năm nay trong nhà náo nhiệt hẳn!"

Cô đáp: "Vâng. Trong nhà bao nhiêu người như vậy mà chú còn chưa quen sao?" Giang Nguyệt còn nhớ trước đây anh ghét nhất là đông người, đi tiếp khách là chuyện không tránh được, nhưng ở trong không gian riêng của anh thì nhất định phải yên tĩnh. Cô cũng vậy. Rất nhiều điểm về tính cách của cô đều giống như một bản sao của anh, trong số đó có nhiều điểm là tự nhiên, nhưng có nhiều điểm là do cô cố ý xây dựng.

"Cũng vẫn ổn. Cô ấy sức khỏe không tốt, có bố mẹ ở bên chăm sóc chú cũng yên tâm hơn đôi chút. Hai ông bà đều khỏe mạnh, biết tự tìm thú vui cho mình, không cần chú phải bỏ tâm sức lo lắng!" Anh nói rất nhẹ, nhưng không khí trong phòng chợt đông cứng, không biết là bởi vì đóng cửa sổ lại hay là bởi vì anh vừa nhắc đến Du Tân Nhụy.

Lần này Giang Nguyệt về, thời gian tiếp xúc với Du Tân Nhụy nhiều hơn hẳn. Cô nhận ra Du Tân Nhụy rõ ràng là yếu đi, tinh thần sa sút, thế nhưng vẫn nhiệt tình quan tâm, thăm hỏi cô như bình thường. Giang Nguyệt nghĩ chắc Giang Quân đã nói qua thân thế của mình với Du Tân Nhụy, thế nên người phụ nữ có lòng nhân ái này đã cảm thấy đồng cảm với cô.

Du Tân Nhụy tỏ ra rất vui mừng về chuyện ra nước ngoài du học của cô, đã mấy lần khuyên cô phải học lấy cái bằng tiến sĩ rồi hãy về. Giang Nguyệt than thở, tiến sĩ ngành lịch sử kinh tế thì phải học đến năm nào mới tốt nghiệp được? Du Tân Nhụy liền lấy ví dụ rất nhiều cái tên về những bậc thầy nổi tiếng. Giang Nguyệt lúc ấy bỗng cảm thấy nhiệt huyết sục sôi, cảm thấy việc học hành là một sứ mệnh vĩ đại, cho dù có phải bỏ lỡ tuổi thanh xuân cũng không có gì đáng tiếc.

"Đến lúc cháu về trường thì có lẽ thủ tục đã được gửi về rồi. Chẳng mấy chốc là phải đi, sang năm không biết có về được không nữa." Giang Nguyệt vòng tay ôm lấy đầu gối của mình.

"Cháu lớn rồi, đương nhiên sẽ phải xa bố mẹ, anh em thôi. Phải ra ngoài lăn lộn mới lớn lên được!"

Giang Nguyệt nhớ lại những lời cổ vũ, động viên của Du Tân Nhụy, chợt thấy bực mình, liền nói: "Cháu sợ cháu sẽ làm hai người phải thất vọng. Cháu không thể trở thành một học giả như thím nói được, cháu cũng không thể làm nên sự nghiệp lớn như chú. Cháu thích học, nhưng cháu không có sáng kiến, cũng không đủ thông mình!" Cô thở dài, "Cháu có lẽ chỉ có thể làm một người tầm thường mà thôi!" Đây là tảng đá ngoan cố cứ đè nặng lên tâm lý Giang Nguyệt, cô càng nói càng cúi thấp đầu.

Giang Quân đưa tay nâng cằm Giang Nguyệt lên, cười nói: "Có đến mức phải ủ rũ thế không? Ai lúc còn trẻ mà không lo lắng như cháu?"

Cô nhìn anh, nói: "Chú, chú thì không…"

Anh lắc đầu, khẽ cười nói: "Chú thì khác, những lo lắng của chú thậm chí còn rất sâu. Đối mặt với nguy cơ, nếu không làm tốt sẽ hủy hoại tâm huyết của cả đời chú." Anh nhìn ra màn đêm bên ngoài cửa sổ, vẻ mặt trầm ngâm.

Cô đặt tay lên đầu gối anh, ấn nhẹ rồi dịu giọng nói: "Chú làm được mà, bây giờ có mấy ai không biết đến thành công của chú đâu!"

Anh cười ảm đạm: "Trong thế giới của bọn chú khoe khoang là sự tầm thường nhất trên đời. Có rất nhiều thiên tài khi còn sống đều là người vô danh, u uất không được như ý muốn. Thực ra chỉ cần nhìn xa một chút, nghĩ thoáng một chút sẽ thấy chút danh vọng, lợi lộc của con người thực ra chẳng là cái gì!" Anh vỗ vỗ vào tay cô, nói: "Chú chưa bao giờ hi vọng cháu sẽ thành ông nọ bà kia. Cháu không cần phải áp lực vì sự kì vọng của người khác, cũng không cần tưởng tượng là chú kì vọng quá nhiều vào cháu. Nếu chú có bất kì kì vọng gì ở cháu, thì đó chính là hi vọng cháu được vui vẻ."

Giang Nguyệt im lặng lắng nghe anh nói hết. Cô không nói lời nào. Vui vẻ ư? Vui vẻ là thứ mà cô chỉ nhìn thấy chứ không thể chạm vào, nếu cứ phải ép cô đi tìm kiếm nó, kết quả của sự tìm kiếm chính là sự trống rỗng, bởi vì hạnh phúc mà cô muốn có đang ở một nơi khác. Cô nghĩ, nếu có thể ngồi đối mặt với anh trong đêm khuya tĩnh mịch như thế này, cho dù không một câu nói ấm áp, cũng chẳng có những động chạm thân mật, đối với cô là tốt lắm rồi.

Tối hôm ấy, sau khi Giang Quân đi, Giang Nguyệt nghĩ, nếu như năm ấy hai người không bị gián đoạn, tất cả mọi thứ có lẽ đã khác? Có lẽ lúc này cô đang được nép