ày tôi mới phát
hiện, mất đi một nửa người, lúc ngồi anh chỉ có một điểm tựa, ngồi thẳng rất khó, ngồi lâu càng khó hơn, anh phải dùng tay phải để chống đỡ cơ
thể mình.
Sau đó, anh giảng cho tôi biết tại sao phải sửa, từng chỗ từng chỗ
một, liên tục hơn 2 tiếng. Anh không thuận tay trái, nên viết láu lên
giấy. Trí nhớ của Lịch Xuyên rất tốt, những từ thật dài thật phức tạp,
anh cũng chưa bao giờ viết sai.
Cuối cùng, tôi thấy nếu như anh còn nói tiếp, chắc sẽ mệt mà ngất xỉu: “Mình về đi, khuya quá rồi.”
“Em còn muốn hỏi gì không?”
“Không có. Hiểu hết rồi. Anh Hai, anh giỏi quá - thì ra đây là ưu thế của người nói tiếng mẹ đẻ.”
Anh bật cười.
“Tiếng Anh không phải là tiếng mẹ đẻ của anh.” Anh nói “Anh lớn lên ở Thụy Sĩ, lúc nhỏ thì sống ở khu nói tiếng Pháp, đi học cấp 2 và cấp 3 ở khu nói tiếng Đức, tiếng mẹ đẻ của anh là tiếng Pháp và tiếng Đức.”
“Anh Hai, sự ngưỡng mộ của em với anh như sông dài biển rộng, chảy mãi không ngừng.”
Anh đứng lên, lấy áo khoác cho tôi, chờ tôi mặc xong, sau đó anh mới
mặc áo gió vào. Chúng tôi cùng ra khỏi thư viện, đi đến chỗ bãi xe của
thầy hiệu trưởng.
“Em muốn đi ăn khuya không?” Anh hỏi.
“Thôi, anh mệt rồi. Em về bệnh viện với anh, nha? Khó chịu chỗ nào,
em mát xa cho anh, đi mà? Sức đề kháng của em mạnh lắm, không bị lây
bệnh đâu, thật đó.” Tôi cọ cọ người anh.
“No.”
Anh đưa cho tôi một chiếc hộp nhỏ màu hồng “Anh mua điện thoại cho em, có thời gian thì gọi cho anh.”
“Bệnh viện có chặn tín hiệu không?”
“Ngày mai anh xuất viện rồi.”
“Mau lên xe đi.” Tôi nói.
“Anh tiễn em về ký túc xá trước.”
Trên mặt đất có một lớp băng mỏng, lỡ như anh té, chân còn lại cũng bị gãy luôn thì sao bây giờ.
“Lần sau đi mà, nha? Chừng nào anh khỏe hẳn rồi mới tiễn em. Em năn nỉ anh đó.”
“No.” Anh nói “Đường trơn lắm, em lại không nhìn đường, anh sợ em trượt chân.”
Về đến ký túc xá, tôi vui mừng vô cùng. Mọi người đều nhìn tôi, thấy hôm nay sắc mặt của tôi tươi tắn, khác hẳn mọi ngày.
“Haiz, cuối cùng rồi cậu cũng vượt qua nỗi đau thất tình.” An An quan sát sắc mặt tôi “Mừng cho cậu.”
Tôi đi rửa mặt, lén ra cầu thang trước phòng gọi điện cho Lịch Xuyên. Anh bắt máy trong vòng 3 giây: “Hi.”
“Sắp tới bệnh viện chưa?”
“Sắp rồi.”
“Sao lại là màu hồng?”
“Cái gì màu hồng?”
“Màu của điện thoại đó.”
“Đó là màu của thiếu nữ vị thành niên.”
“Em không phải thiếu nữ vị thành niên.”
“Em mới 17 tuổi.”
“Lịch Xuyên, anh bao nhiêu tuổi?”
“25. Già quá, phải không?”
“Đâu có già. Cảm ơn, anh ơi, em rất thích anh!” Tôi gọi một tiếng anh ngọt như mía lùi, vui vẻ tắt máy.
Hôm sau đó là một ngày nắng đẹp. Đã cuối học kỳ, tất cả mọi người đều chuẩn bị thi cử, tôi cũng không ngoại lệ. Đúng 7 giờ sáng tôi thức dậy, pha một ly trà đặc đem tới thư viện. Sau khung cửa sổ dài và hẹp, trong ánh nắng ấm áp, tôi mở sách ra, ôn lại bài khóa, ôn lại cấu trúc câu,
ôn lại từ vựng, bận tối tăm mặt mũi.
Buổi trưa, tôi rời thư viện để đi ăn trưa, điện thoại reo mang theo giọng nói của anh:
“Anh đây, Lịch Xuyên.”
“Hi, Lịch Xuyên, anh xuất viện chưa?”
“Cuối cùng cũng xuất viện rồi. Bác sĩ là người quen của ba anh, đày
đọa anh đến chết mất.” Anh nói “Chiều nay, em giúp anh việc này được
không?”
“Giúp gì, anh nói đi.”
“Hôm nay bạn anh khai mạc gallery tranh, em đi với anh được không?”
“Đi thì được, có điều em không biết gì về hội họa, đến đó chắc sẽ lộ ra cái dốt?”
“Không phải, chuyện là vầy, anh cũng không muốn đi, nhưng bọn anh khá thân nhau, không đi không được. Gallery khai mạc lúc 4 giờ, giới báo
chí cũng sẽ đến dự. Cậu ấy kêu anh có mặt đúng giờ cho xôm tụ, 7 giờ có
tiệc rượu, cậu ấy cũng muốn anh tham dự luôn.”
“Tóm lại, chúng ta phải có mặt ở đó suốt 4 tiếng?”
“Nếu em chịu giúp, anh không cần phải ở lại đó 4 tiếng.”
“Thật không? Giúp sao đây?”
“4 giờ mình tới đó, một tiếng sau em nói em nhức đầu, mình đi về luôn.”
“Nhức đầu? Lý do này có giả quá không?”
“Giả hay thật thì phải xem em diễn có giống không.”
“Không thành vấn đề, Lịch Xuyên. Đi gallery xem tranh có yêu cầu gì về quần áo không? Cần mặc áo đuôi tôm không?”
“Có, phải mặc đồ dạ hội.”
“Tốt lắm, em phụ trách diễn xuất, anh phụ trách tiền đạo cụ.”
“Em ăn cơm chưa?”
“Chưa.”
“Vậy đợi anh tới đón em. Mình đi ăn trước, sau đó đi shopping.”
“Em chờ anh trước cổng trường. Em cũng đang định ra cổng gởi thư.”
20 phút sau, Lịch Xuyên lái xe đến đón tôi. Anh nói, anh cần phải chờ một tuần nữa mới mang chân giả được. Không đeo chân giả anh đi rất nhẹ
nhàng, nhưng ngồi xuống lại bất tiện. Công việc của anh phải ngồi vẽ
trong thời gian dài, nên anh bắt buộc phải mang chân giả.
Anh vẫn mặc vest đen, áo sơ mi đen, cà vạt màu tím. Dáng người cao
ráo, tao nhã phong độ, kết hợp thêm gương mặt đẹp trai mê người, đúng là tâm điểm của mọi ánh nhìn. Tôi nghĩ, người như vậy, chỉ còn một chân,
lại vừa xuất viện, nhưng anh bạn họa sĩ chẳng thèm lo lắng, vậy tôi phải giúp anh nhanh chóng thoát khỏi gallery tranh đó mới được. Đôi vai tôi
gánh một trọng trách nặng nề.
Lịch Xuyên hỏi tôi có muốn ăn món Vân Nam không. Tôi nói, tôi