hăn, nhà chật chội, cho nên không cho chúng
tôi làm phiền dì lâu. Lần nào lên thăm, chúng tôi cũng đem theo rất
nhiều quà, chỉ ở lại lâu nhất là một ngày.
Điện thoại đổ một hồi chuông thì dì tôi bắt máy.
“A lô, ai vậy?”
“Dì ơi, con là Tiểu Thu.”
“Haizz! Cái con bất hiếu này! Tối 30 Tết còn cãi với ba con làm gì,
ba con gọi điện thoại tới mấy lần rồi.” Dì chửi tôi té tát ở đầu dây bên kia, ở đầu dây bên này tôi còn cảm thấy được nước miếng của dì văng tứ
tung.
“Con vừa tới Côn Minh, chị Mẫn Mẫn về chưa?” Ở đầu dây bên kia rất ồn ào.
“Ừ, cả nhà đều về rồi, còn dẫn Đậu Đậu về nữa. Châu Châu và bạn trai
của nó cũng ở đây. Con mau tới đây đi, mọi người chưa ăn cơm tất niên
đâu.”
Nhà dì chỉ có một phòng khách, một phòng ngủ, cả ba gia đình chen
chúc, làm sao mà ngủ được. Tôi nói: “Dì ơi, dì còn nhớ Minh Minh không?
Tô Minh Minh đó?”
“Sao không nhớ được, bạn thân của con mà.”
Tô Minh Minh là bạn học trung học của tôi, một trong số những người
bạn thân nhất của tôi. Sau khi ba mẹ nó ly hôn, mẹ lấy một doanh nhân ở
Côn Minh. Minh Minh cũng chuyển đến Côn Minh theo mẹ.
Nhà nó rộng, ba dượng nó lo làm ăn ít khi ở nhà, trước đây lần nào đến nhà dì, tôi cũng ghé qua nhà nó ở mấy ngày.
“Con sẽ ở nhà nó mấy ngày, sáng mai con sẽ tới nhà dì chúc Tết.” Tôi
nói dối một cách bình tĩnh. Dì không biết số điện thoại nhà Minh Minh,
“Ba con có hỏi thì dì nói con bình thường nha, mùng 6 con đi Bắc Kinh.”
“Qua Minh Minh làm gì, ở nhà dì đi. Con ngủ chung với Châu Châu cũng được mà.”
“Con hẹn với Minh Minh rồi. Mai con tới chúc Tết dì. Dì, con tắt máy nha!”
Dì tôi là người như vậy, chuyện mới xảy ra thì còn hồ đồ, nhưng chỉ
cần cho bà 5 giây để suy nghĩ, bà sẽ trở nên thông minh bất ngờ. Tôi
biết, chỉ cần tôi thêm một câu nào nữa, dì sẽ hỏi số điện thoại nhà Minh Minh, như vậy, tôi sẽ giấu đầu lòi đuôi.
Sau đó, tôi gọi điện thoại cho Minh Minh. Nghe được giọng nói của bạn cũ, Minh Minh la hét chói tai. Tôi đưa điện thoại ra xa, nói hai ba
câu, nhờ nó che giấu giúp tôi. Dặn dò xong xuôi, tôi tắt máy, xoay đầu
qua nhìn Lịch Xuyên.
“Có lẽ nên qua nhà dì em ăn cơm tất niên.” Anh nói, vẻ hơi buồn buồn. “Nếu ba em gọi điện thoại, ít nhất em có thể làm ông bớt giận một
chút.”
“Lịch Xuyên,” tôi vuốt nhẹ mặt anh “Tối nay là 30 Tết. Ba em không
cần em, dì không cần em, mà anh một mình đến đất khách tha hương, anh vì em bay từ Hạ Môn tới Bắc Kinh, lại bay từ Bắc Kinh tới Côn Minh, anh
mới là người em nên ở bên cạnh. Tối nay, cho dù ba em có tìm được em,
băm em thành trăm mảnh, em cũng muốn ở cạnh anh. Là anh, hiểu chưa?”
Anh cười buồn, cúi đầu xuống, hôn mặt và trán tôi.
“Ưm, anh uống rượu hả?” Tôi ngửi thấy mùi rượu thoang thoảng hơn nữa, đôi tay anh luôn lạnh lẽo, nhưng giờ lại nóng như lửa.
“Có uống vài ly bia.”
Tôi sờ trán anh, nóng như than.
“Anh đang sốt hả? Bao nhiêu độ?”
“Chắc hơi sốt, anh chưa đo.” Anh gạt tay tôi ra.
Tôi đang tính nói tiếp, chiếc xe đi vòng qua một cái hồ hình bán nguyệt, từ từ dừng lại trước một toà nhà đèn đuốc sáng choang.
Trên bảng hiệu có 4 chữ to: Khách sạn Thuý Hồ.
Đại sảnh của khách sạn rộng như sân bóng đá, bốn mặt đều có ghế sô
pha đẹp đẽ, phía sau sô pha là mấy bồn trúc. Tôi theo Lịch Xuyên vào
thang máy, tới phòng anh.
Đó là một căn hộ nhỏ, phong cách thiết kế pha trộn giữa Đông và Tây,
vô cùng xa hoa. Anh cởi áo khoác giúp tôi, rồi treo vào tủ quần áo.
“Thư ký đặt khách sạn này cho anh à?” Tôi hỏi.
“Thư ký đặt. Tuy nhiên anh cũng nghe tiếng mới đến, nghe nói phòng căn hộ ở đây do I.M.Pei [2'> thiết kế.”
[2'> I Ming Pei (1917) - một kiến trúc sư nổi tiếng toàn thế giới của Trung Quốc, từng tốt nghiệp trường MIT, Mỹ.
“I.M.Pei là ai?”
“Bậc thầy Bối Duật Minh.” Anh nói “Anh rất thích cách lấy ánh sáng của ông ấy, hơn nữa, anh cũng thích kính.”
Hiển nhiên, tôi chỉ hiểu lơ mơ những lời anh nói, anh cười, giải
thích “Những toà nhà chọc trời trong thành phố giống những con dã thú
ngoài hành tinh, chỉ có những tấm kính mới giấu nó lại được.”
Trong phòng làm việc của anh có 3 cái màn hình máy tính Apple loại 21 inches, trên bàn khác có một bản vẽ phác thảo lớn, bên cạnh đó có mấy
chai bia rỗng. Dưới bàn là xe lăn của anh, khung làm bằng cacbon, rất
nhẹ, gấp gọn lại nặng chưa tới 33 pound. Đệm ghế được chế tạo đặc biệt
phù hợp với cơ thể anh. Lịch Xuyên thường ngồi vẽ bản vẽ rất lâu, chỉ có ngồi trên chiếc xe lăn này mới thoải mái hơn một chút.
Tôi suy nghĩ, mỗi lần đi xa, anh đi bộ cũng đã đủ khó khăn, còn phải
mang theo mấy thứ này ra vào sân bay, có phải rất khổ sở hay không.
“Laptop của anh không sài được sao?” Tôi hỏi “Tại sao cần nhiều màn hình dữ vậy? Khách sạn còn cung cấp màn hình nữa hả?”
“Không có” Anh nói “Anh không thích nhìn màn hình nhỏ, mấy cái này là anh mua ở đây.”
“Nhưng mà, nếu anh phải mang về thì rất phiền đó?”
“Anh không mang về, dùng xong sẽ tặng cho khách sạn.”
“Làm vậy… quá lãng phí rồi?”
“Nếu nhờ nó mà anh vẽ được bản vẽ đẹp thì không lãng phí chút nào.”
Anh nháy mắt mấy cái “Có câu danh ngôn gì, thợ mộc gì đó, đồ nghề gì