Pair of Vintage Old School Fru
Gặp Gỡ Vương Lịch Xuyên

Gặp Gỡ Vương Lịch Xuyên

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327334

Bình chọn: 8.00/10/733 lượt.

ngẩng đầu nhìn anh ta, nở một nụ cười trêu trọc.

"Anh tới bàn chút việc với Tổng giám đốc Giang. Em biết mà, anh cũng

làm bất động sản, muốn mời kiến trúc sư giúp một chút." Anh ta ngồi

xuống, nói với tôi: "Thế nào, Annie, ngày đầu tiên làm việc đã quen

chưa?"

"Rất tốt. Thấy thoải mái hơn ở Cửu Thông."

"Công việc ở CGP không thoải mái đâu. Đợi tới lúc đấu thầu, em sẽ

phải phiên dịch rất nhiều đó. Gần đây họ đang bận với hạng mục ở Ôn

Châu, em có nghe quen giọng Ôn Châu không?"

Tôi nhất thời lo lắng: "Sao? Tôi phải dịch tiếng Ôn Châu sao? Nghe

nói ở đó có rất nhiều người Khách Gia. Tôi không hiểu tiếng Khách Gia

cho lắm."

"Đừng lo lắng," anh ta cười cười "Những người em phải giao tiếp phần

lớn là quan chức chính phủ, họ sẽ cố gắng nói tiếng phổ thông với em."

"À, " Tôi thở dài nhẹ nhõm." Vậy, mấy tập tài liệu bán đấu giá kia anh giao cho ai?"

"Đào Tâm Như." Anh ta nói "Cô ấy ngày nào cũng mắng tôi."

"Giám đốc Tiêu, anh ăn cơm trưa chưa?" Tôi hỏi.

"Chưa. Bên cạnh mới mở một nhà hàng thịt nướng Mông Cổ, nghe nói cũng ngon. Có muốn đi ăn thử không? Tôi mời."

"Cảm ơn..." tôi chỉ dĩa thức ăn của mình, thật ra tôi còn chưa động

đũa. "Tôi đã ăn không ít rồi, hơn nữa, dạ dày tôi hôm nay không tốt

lắm..."

"Không sao, để lần sau." Vẻ mặt anh ta có chút xấu hổ, hiển nhiên lòng tự trọng đã bị đả kích.

Chúng tôi nói thêm vài câu khách sáo, sau đó anh ta lịch sự tạm biệt.

Tôi quay đầu lại, thấy Manh Manh đang mở to mắt nhìn tôi, ánh mắt rất khó hiểu.

"Sao vậy?"

"Em, Annie, sao lại dám công khai từ chối Tiêu Quan? Dây thần kinh nào của em bị đứt vậy?"

"Không phải em nói rồi à? Em không phải bạn gái anh ta. Tại sao phải ăn cơm với anh ta, khiến cho người ta hiểu lầm."

"Em biết không? Tiêu Quan thường không coi ai ra gì, rất ít khi chủ

động với con gái. Bọn con gái si mê ngốc nghếch, tình nguyện bỏ tiền ra

mời anh ta ăn cơm, anh ta còn chưa thèm đi nữa là."

"Được rồi, em thừa nhận, em có bệnh, chưa thấy quan tài chưa đổ lệ. Được chưa?"

"Haizzz, xem em kìa. Nhớ ngày đó, chị cũng là kén cá chọn canh, đến

bây giờ thì không được việc gì. Em nha, nhất định phải tới tuổi chị mới

biết được cái gì là hối hận." Emma lấy điện thoại ra đưa cho tôi: "Gọi

điện thoại nói cho người ta em không đau dạ dày nữa đi, nhanh lên."

Tôi cười, lắc đầu, trả điện thoại cho chị: "Em thấy hai người rất hợp nhau, hay chị tự gọi đi."

Tôi trở lại văn phòng, tiếp tục làm việc. Làm được hơn một tiếng thì điện thoại reo.

"A lô."

"Là tôi, Tiêu Quan đây."

"Tổng giám đốc Tiêu, chào anh."

"Dạ dày của em sao rồi?"

Anh ta còn nhớ vụ này, tôi sợ tới mức vã mồ hôi lạnh: "Khoẻ... Khoẻ rồi."

"Buổi tối đi ăn thịt nướng Mông Cổ không?"

"Tôi... buổi tối... có giờ Yoga."

"Mấy giờ bắt đầu?"

"Bảy giờ."

"Mấy giờ xong?"

"Tám giờ."

"Tám giờ tôi tới đón em. Nói cho tôi biết chỗ học Yoga đi."

Không còn cách nào khác, tôi đọc địa chỉ.

"Như vậy, Annie, cho em 10 phút thay đồ, 8 giờ 10 phút gặp."

Tôi còn muốn nói thêm vài câu nhưng điện thoại đã bị ngắt.

Tôi tập Yoga xong, cũng không thay đồ, đầu đầy mồ hôi mồ kê đứng ngay cửa sân vận động. Đúng 8 giờ 10 phút, Tiêu Quan lái xe trờ tới.

Tôi tự mở cửa xe, ngồi vào.

Anh ta chậm rãi lãi xe, một lúc lâu cũng không nói câu nào. Tôi ngồi cạnh anh ta, cũng không hé răng.

Một lát sau, gặp đèn đỏ, anh ta bỗng nhiên nói: "Có lẽ em không biết, lúc học đại học, tôi từng theo đuổi Manh Manh. Lúc đó người theo đuổi

cô ấy rất nhiều, tôi miễn cưỡng được xếp vào top trên. Có lần, cô ấy

thích một bộ quần áo rất mắc, tôi không có tiền mua cho cô ấy. Đương

nhiên còn có những chuyện khác nữa, nên chúng tôi chia tay."

Tôi chờ anh ta nói tiếp.

"Sau đó, chúng tôi đều tốt nghiệp. Tôi làm ăn kiếm được kha khá, cô

ấy nghe nói, từng chủ động tới tìm tôi. Nhưng tôi không để ý tới cô ấy,

cô ấy rất tức giận."

"Những chuyện này có liên quan gì tới tôi không?"

"Hôm nay, trước mặt cô ấy, em khiến tôi khó xử. Cô ấy nhìn bộ dạng của tôi, chắc trong lòng vui lắm."

"Tôi không biết..."

"Có biết hay không cũng không sao cả." Anh nói tiếp "Tóm lại, tối nay, em phải theo tôi đi ăn thịt nướng Mông Cổ."

Tôi cảm thấy, lập luận của anh ta, tôi không hiểu được.

"Anh Tiêu, phiền anh ngừng xe lại một chút." Tôi lạnh lùng nói.

Mặt anh ta thoáng biến sắc, thắng gấp ô tô lại.

"Xin hỏi, anh có phải là con một đúng không?"

"Đúng vậy, vậy thì sao?"

"Bởi vì anh là con một, có một đạo lý, chỉ sợ anh hiểu trễ hơn những

người có anh chị em một chút." Tôi mở cửa xe, nói với anh ta "Thế giới

này, không phải tất cả mọi thứ đều xoay quanh anh. Anh có chuyện vui hay không vui với người phụ nữ nào đó, tôi cũng không có trách nhiệm gì,

cũng không liên quan gì tới tôi. Tạm biệt."

Tôi đóng sầm cửa xe lại, nghênh ngang bỏ đi.

Hôm sau, tôi từng nghĩ Tiêu Quan sẽ đuổi việc tôi trong cơn giận dữ,

vì biên chế của tôi vẫn thuộc Cửu Thông. Không ngờ qua một tháng trời,

vẫn không có động tĩnh gì. Tôi không nghe tin tức gì từ Tiêu Quan, cũng

không nhận được thư từ hay điện thoại gì của anh ta. Tôi làm việc chăm

chỉ, khi mệt mỏi