ười nọ sớm không ở bên cạnh, khẽ sờ vị trí hắn ngủ, cũng
không thấy một chút độ ấm nào, lại nhìn về hướng cửa sổ, giật mình thấy ánh mặt
trời như đã sắp gần trưa, Hồng Tụ sợ tới mức vội vàng đứng dậy, mặc quần áo,
tiện tay buộc mái tóc mình lại, sau đó liền chạy ra bên ngoài.
Gặp hạ nhân trong Lao
Nguyệt Các, nàng vội hỏi: “Gia, người đang ở đâu?”
“Gia ở phòng khách vẽ
tranh.”
“Cám ơn.” Nàng lập
tức chạy tới ngay khách phòng, đẩy cửa mở, liền nghe thấy một giọng nói nhỏ
“Đóng cửa lại.”
“Vâng.”
Hồng Tụ thuận tay
đóng lại, bước vào phòng khách, nhìn hướng bên phải liền thấy một nữ tử trên
giường, lộ ra bộ ngực, trang phục cơ hồ không đủ che thân.
“Gia, người đang làm
gì?!” Nàng thét chói tai.
“Vẽ tranh.” Doãn Tử
Liên chậm rãi trả lời, tay trái vận dụng ngòi bút nhanh như bay, con ngươi sắc
bén như dao, không chút sắc dục, nhìn nữ tử trước mắt như phong cảnh chứ không
phải là một người phụ nữ.
“Người!” Nàng buồn
bực tiến tới che trước mặt nàng kia.
“... Tụ nhi?”
“Đừng vẽ.” Nàng mở
hai tay ra, không cho phép hắn nhìn nữ tử bên ngoài, huống chi là tiếp cận nữ
tử trần trụi này :
“Người vốn không cần
nhìn người thật cũng có thể vẽ tranh, sao lại còn muốn nàng ta ăn mặc như vậy?
Cho dù muốn vẽ, cũng là vẽ ta mới đúng, như thế nào lại vẽ nàng ta?” Chỉ mặc
cái tiết khố, thành ra cái thể thống gì?!
Doãn Tử Liên lộ ra nụ
cười, chỉ dùng ánh mắt ra hiệu, nữ tử kia lập tức nhanh chóng mặc áo rời đi.
“Nàng đang ghen sao?”
Hắn gác bút cười hỏi.
“Hừ!”
Hắn kéo nàng vào
trong lòng :
“Đó chỉ là vẽ tranh.”
“Xuân cung đồ?” Nàng
hí mắt.
“Không phải sao?”
“Như thế nào không
thấy nam tử ở đây?”
Doãn Tử Liên cười hí
mắt, thích nhìn thấy nàng mở to miệng giận dữ chất vấn hắn để thấy được nàng
thương hắn bao nhiêu:
“Ta biết nàng thức
dậy nhất định sẽ tìm đến ta, làm sao có thể để cho một người nam nhân trần
truồng xuất hiện ở trước mặt nàng?”
“Vậy người là có thể
thoải mái nhìn thân thể nữ tử khác sao?!”
“Như vậy nàng có biết
nàng so sánh ta với nam nhân khác khiến cho ta khó chịu bao nhiêu không.”
“A?” Nàng dừng lại,
chớp mắt, không rõ trong lời nói của hắn có mấy phần là thật, mấy phần là giả:
“Ta không phải nói
rồi sao? Nam nhân kia tục tằng như vậy, ta lại không thích! Mặc dù vẽ rất được
nhưng ta thà rằng vẽ người.”
“Sao bây giờ không
vẽ?”
“Đó là xuân cung đồ
làm sao bây giờ?” Nói được như vậy thật thoải mái, giống như mười hai bức họa
tội ác tày trời kia đều đã hoàn thành.
Hắn lại nhún vai:
“Nàng đuổi người đi rồi, ta cũng không có cách nào.”
“Người có thể vẽ ta.”
Nàng xoa thắt lưng.
Có sẵn một người ngay
trước mặt, còn không biết tận dụng, chẳng phải là quá lãng phí?
“Không.” Hắn lắc đầu.
“Vì sao?” Nàng đổi
khẩu khí.
“Nàng nói đi?”
“... Người không
thích ta?” Nhanh như vậy? Qua một đêm, hắn liền trở mặt không cần nàng?
Doãn Tử Liên không
khỏi trừng mắt:
“Nói đi đâu vậy? Bây
giờ phải vẽ là xuân cung đồ, nàng nghĩ rằng ta sẽ vẽ nàng lên tranh, mặc cho
nam nhân khác có ý phóng túng với nàng?” Đừng ngốc quá, hắn cũng không có khoan
hồng độ lượng như vậy.
Hồng Tụ kinh ngạc
phát ra một tiếng nhẹ, lập tức lại chớp nhanh mắt:
“Vậy người liền đồng
ý làm cho ta vẽ người?” Làm cho hắn trở thành đối tượng để các thiên kim tiểu
thư chưa lấy chồng có mơ tưởng phóng túng?
“Ngươi muốn vẽ cũng
không phải đông cung đồ.”
Nàng mím môi, miễn cưỡng
xem như có lý:
“Nhưng mà, trước đây
người vẽ tranh, rất ít khi lấy vật thật để vẽ.”
“Vị cô nương vừa rồi
kia là hoa nương của Túy Nguyệt Lâu, là một vị mà thế tử yêu thích.” Hắn giải
thích đơn giản
“Đến lúc đó, đợi vẽ
xong, nàng có thể làm bản khắc, chúng ta làm bộ sách bìa cứng đưa ra thị
trường, tức chết hắn.”
Đôi môi hồng thắm của
Hồng Tụ hé mở:
“Thì ra là thế...”
“Dù sao vô cớ bị
người ức hiếp, làm cho hắn như vậy là còn tốt với hắn quá.” Hắn ‘hừ’ một tiếng.
“Ừ. Làm như vậy rất
đúng!” Lúc này Hồng Tụ mới cười hì hì gật đầu: “Nhưng mà, gia hẳn đã nhớ rõ
khuôn mặt của hoa nương kia rồi, không cần bảo nàng đến đây nữa, đúng không?”
“Quả thật là như
thế.”
“Như vậy, tiếp tục vẽ
đi.”
“Dù sao cũng làm cơm
trưa cho ta ăn trước đi?”
“Được, ta đến phòng
bếp chuẩn bị, thuận tiện lại sắc một thang thuốc cho người, sau khi ăn xong,
người phải bắt đầu vẽ.” Nàng nói xong, bắt đầu tính thời gian.
“Thế nào lại nôn nóng
như vậy?”
“Ta làm bản khắc cũng
cần thời gian.” Hồng Tụ bấm đốt ngón tay:
“Bức tranh như thế,
một ngày ít nhất gia cũng phải hoàn thành một bức, mà ta phải nghĩ biện pháp
vượt qua tiến độ mới được.”
Động tác làm bản khắc
của nàng không nhanh, hơn nữa phải đợi cho gia hoàn thành một bức trước rồi
nàng mới có biện pháp khắc, muốn chuẩn bị xong bản khắc vào cuối năm, hẳn là
không có khả năng, nhưng ít ra phải xong bức họa trước.
“Xem ra, tối hôm qua
những gì ta dạy cho nàng, nàng tương đối không hài lòng.” Hắn bất ngờ nói.
Hồng Tụ thật sự không
hiểu:
“Ta không hiểu ý tứ
của gia..”
“Nàng không muốn ở
chung phòng với ta nữ, cho nên mới cố ý để cho ta làm nhiều việc như