Giáo Sư Quá Dùng Sức

Giáo Sư Quá Dùng Sức

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325560

Bình chọn: 7.00/10/556 lượt.

tham gia vào đội bóng rổ.”

“Đây là tân sinh viên có điểm số khá cao, còn được gọi là Tô Minh Á thứ hai.” Lâm Phi bổ sung thêm.

Tôi nháy mắt mấy cái vẻ mặt sùng bái: “Woa, giỏi vậy sao.”

Cố Hành Chỉ gắp miếng cải cho vào miệng rồi ngẩng đầu lên, vẻ mặt hờ hửng

nhưng trong đáy mắt lại có dụng ý khác: “Đàn chị, không biết tôi?”

“Hả? Tôi biết cậu? Không thể nào, bây giờ các bạn năm nhất thích nói giỡn

thật, chị đây có chồng rồi đừng có tùy tiện trêu ghẹo, ha ha ha.”

Tôi vừa cười vừa tiếp tục bới cơm, trong lòng tự nhủ, bình tĩnh phải bình tĩnh........

****

Thứ ba họp hội học sinh, tôi lật tới lật lui danh sách sinh viên năm nhất

thông qua phỏng vấn, không ngoài dự đoán, cái tên Cố Hành Chỉ bình yên

nằm trong danh sách đó.

Lòng tôi buồn bực, cậu nhận ra tôi thì tôi đành phải nổ lực tác chiến với cậu thôi.

Cuộc họp đúng giờ tiến hành, hội trưởng lên khán đài nói vài lời cảm ơn với mọi người.

Không thể không nói, hội học sinh vô cùng nghiêm túc, ít nói làm nhiều đi học không đi trễ, đây chính là hội học sinh.

Tiếp theo hội trưởng yêu cầu các hội phó lên giới thiệu mình. Tôi kinh ngạc, đẩy đẩy hội phó bên cạnh:

“Sao tôi không nhận được thông báo lên giới thiệu gì đó?”

Lúc này hội trưởng đi xuống, tôi vội vàng kéo anh ta lại: “Xảy ra chuyện gì vậy? Chuyện gì?”

“Kỳ Nguyệt, cô không nhận được tin nhắn?”

“Tin nhắn gì?”

“Vậy thì tôi cũng không biết, hôm trước tôi đã gửi thông báo hết cho toàn bộ hội phó rồi.”

Tôi vội vàng lấy điện thoại ra hoàn toàn không có một tin nhắn nào, tôi thử gọi cho Tân Hân thì nghe tiếng nữ êm dịu, thuê bao của quý khách nằm

ngoài vùng phủ sóng.==

Khó trách hai ngày nay tôi không hề nhận được tin nhắn nào của Tô Tín!

Tôi đông cứng cả người nhìn sáu người hội phó lưu loát giới thiệu xong, má

ơi, tôi đây một chút chuẩn bị cũng không có, liều chết suy nghĩ lời

kịch, càng nghĩ càng loạn. Tôi cố gắng lấy lại bình tĩnh bước đi lên

trước.

“Cái này.....khu khụ, tôi là hội phó.......tôi tên Kỳ

Nguyệt ngành kế toán, bây giờ là sinh viên năm hai, về sau các

bạn....uhm.........có thể gọi tôi là chị Nguyệt.....thật ra thì không

muốn gọi cũng được.....tôi phụ trách việc ghi chép......mặc dù hơi xạo

một chút nhưng tôi thật sự thích......các bạn, đừng có tùy tiện.....tôi

là người nghiêm túc.......cuối cùng, uhm không còn gì nữa, tôi đi

xuống==”

Bên dưới yên lặng..........

Trở về chỗ ngồi hội

trưởng tức giận muốn ăn thịt tôi, còn mau là các vị hội phó kia khuyên

nhủ anh ta nên anh ta mới bình tĩnh lại đi lên khán đài.

“Bây giờ có thể bầu chọn hội phó mình muốn rồi, hãy viết tên của mình vào dười khung tên hội phó mình muốn.”

Tôi nằm úp sấp trên bàn nghe tiếng bước chân đi qua, không còn hy vọng, kết quả chắc là rất thảm, tôi đây không dám nhìn.

“Wey wey wey! Cố Hành Chỉ lên rồi!” một cô gái hội phó ngồi kế bên đẩy đẩy tôi kích động kêu lên.

Tôi bi thương ngẩng đầu thấy bóng lưng Cố Hành Chỉ đang đứng trên bảng đen.

Quả nhiên phía dưới tên tôi chỉ thưa thớt một hai cái tên, không giống những người khác chen chúc nhau trên đó.

Xem chừng là chọn xong rồi, cậu ta cầm phấn lên.

Cô gái bên cạnh hưng phấn túm tay áo tôi: “Của tôi đấy, là tên tôi!”

Tay Cố Hành Chỉ đột nhiên chuyển sang một bên, viết xuống...........

Cố Hành Chỉ.

Ba chữ viết lấp lánh xuất hiện phía dưới tên tôi.

Cô gái túm tay áo tôi thất vọng thở dài.

Cố Hành Chỉ quay lại chậm rãi đi ngang qua tôi.

Trong nháy mắt có một làn gió thoang thoảng xông vào tâm trạng ngổn ngang của tôi.......... Editor: Băng Châu

Bắt đầu từ đó, Cố Hành Chỉ theo tôi lăn lộn……

Biết rõ trên núi có hổ mà vẫn cứ leo. Là do đứa trẻ này muốn làm khổ chính mình không liên quan tới tôi.

Tôi cố ý sắp xếp cho cậu ta trực hội học sinh vào tối hai ngày nghỉ.

Mỗi lần tới thời gian này là tôi lại nhắn tin thúc giục cậu ta «8 giờ tối đi trực, không được đến trễ, nhớ đến chỗ thư ký đánh dấu, nhận được thì trả lời."

Cậu ta cũng biết mà nhắn lại một chữ, oh.

Thời tiết cuối thu chuyển lạnh, tôi chôn mình trong ký túc xá trừ khi nào đi học mới ra khỏi phòng, Tô Tín biết tôi thích ở trong phòng nên cũng không ép tôi ra ngoài, nhưng mà nấu cháo điện thoại mỗi đêm 30 phút là điều không thể thiếu.

Mỗi lần tôi lên sân thượng nghe điện thoại là Tân Hân lại khi dễ tôi, yêu thành như vậy, có chán ngấy không, có buồn nôn không?

Tôi để điện thoại xuống nói: “So với cậu thì tớ chỉ là đệ tử thôi.”

Hôm nay vừa cúp điện thoại thì màn hình lại nhấp nháy số của hội trưởng, tôi vội nhấn nghe.

Anh ta quát: “Kỳ Nguyệt, sao cô không có trách nhiệm của một người hội phó gì hết? Không phải tôi khó khăn với cô mà nhiệm vụ của cậu ta cô phải gánh vác chung, nếu không phải có nữ sinh phản ánh với tôi cô lười biếng thì cho tới giờ tôi cũng không biết gì.”

Tôi im lặng, mẹ nó con nhỏ nào, không đụng tới cô mà cô còn đi nói tùm lum, chả khác nào lấy ân báo oán!

“Được được được, tôi lập tức đi quan tâm tới đàn em, được chưa?” Tôi bất đắc dĩ trả lời.

“Uh, nhanh một chút cho tôi.”

Hội trưởng cúp điện thoại xong tôi vội vàng đi thay đồ ngủ, đội nón len lên đi


Polly po-cket