hai má, cô thật sự hy vọng Trác Siêu Việt sẽ níu kéo cô, chỉ cần anh mở miệng
nói, bất cứ điều gì cô cũng đều đồng ý.
“Anh đưa em về trường nhé!” Anh nói.
Có chút thất vọng, lại có chút mừng rỡ, cô thở dài một tiếng, “Không cần đâu, hãy chia tay ở đây đi.”
Cánh cửa cảm ứng lại một lần nữa xoay tới trước mặt cô, khe khẽ lau nước
mắt, cô bước lên một bước, chuẩn bị bước đi, Trác Siêu Việt bỗng đuổi
theo, kéo chặt cổ tay cô lại, kéo cô vào trong vòng tay anh.
Hai
tay cô ôm chặt lấy anh, trên người anh đầy ắp mùi thuốc lá thơm quen
thuộc. Lần đầu tiên cô phát hiện ra, mùi hương này rất tuyệt vời.
“Mộc Mộc, anh…” Câu nói của anh bỗng nhiên dừng lại, ánh mắt giữ nguyên ở
một vị trí phía sau lưng cô, cả người anh cũng cứng đơ như một bức tượng gỗ.
Một cảm giác ớn lạnh lan tỏa, Mộc Mộc gượng gạo quay người
lại, Trác Siêu Nhiên đang bước vào từ một bên cửa khác, trên môi anh nở
một nụ cười đau khổ, chua chat…
Mấy ngày không gặp, Trác Siêu
Nhiên đã gầy đi rất nhiều, mặc dù vẫn là bộ quân phục thần thánh không
nhuốm chút bụi đất, nhưng trên người anh không còn vẻ kiêu hãnh và cao
lớn như lần đầu gặp gỡ nữa.
Thực ra, mấy ngày vừa qua, cô thường
xuyên mơ thấy Trác Siêu Nhiên, mơ thấy anh ân cần cởi chiếc áo khoác
ngoài ra, đắp lên người cô, lắng nghe những lời tâm sự vô thanh của cô,
cô còn mơ thấy con ngõ nhỏ cũ nát tăm tối, cô đã hôn trộm lên má anh,
còn nữa, cả ánh mắt lạnh tới thấu xương khi lần cuối cùng anh tới tìm
cô…
Cô thật sự rất muốn gặp lại anh, xem anh sống có tốt không, nhưng cô không thể ngờ rằng, họ lại gặp nhau trong hoàn cảnh này.
Cánh cửa tự động cứ xoay hết vòng này tới vòng khác, cô cảm giác trước mặt
mình không phải là một cánh cửa, mà là một hố sâu đen ngòm, sẽ hút cả ba người họ vào đó, nhào trộn đến mức thịt nát xương tan, mãi mãi không
thể trở lại được.
Ba người bối rối yên lặng trong giây lát, Trác
Siêu Việt từ từ buông bàn tay đang nắm chặt cổ tay cô ra, chầm chậm bước lùi về phía sau, kéo xa khoảng cách với hai người.
Ánh mắt của
Trác Siêu Nhiên chăm chú nhìn vào phần xương quai xanh đang lộ ra ngoài
cổ áo của Mộc Mộc, ánh mắt sững lại vài giây, mới rời xa những vết thâm
tím trên làn da trắng mịn của cô, hướng về phía Trác Siêu Việt.
“Anh cứ nghĩ em tới thành phố X để bàn chuyện làm ăn..,” Khuôn mặt anh mặc
dù đã khôi phục lại vẻ bình tĩnh, giọng nói vẫn còn chút căng thẳng.
Mộc Mộc nắm chặt tay kéo của va li, cắn chặt môi, mi mắt cụp xuống thật
thấp. không phải là cô không muốn giải thích, đối diện với tình cảnh
này, cô có thể giải thích như thế nào? Nói rằng sở dĩ cô và Trác Siêu
Việt muốn che giấu là vì không muốn gây tổn thương cho anh, hay là nói
rằng đây là lần từ biệt cuối cùng của họ… Rất rõ ràng, sự giải thích một cách yếu ớt này không những không giải tỏa được những hiểu lầm của Trác Siêu Nhiên, ngược lại, càng khiến anh khó có thể chịu đựng được, không
còn chỗ nào khác để dung thân.
Lại là một sự yên lặng đầy bối
rối, Trác Siêu Việt che miệng ho một tiếng, chuyển sang chủ đề khác:
“Sao anh bỗng nhiên lại tới đón em?”
“Hôm nay vừa hay anh được nghỉ. Mẹ nói hôm nay em sẽ về, bảo anh ra đón em.”
Trác Siêu Việt mỉm cười đau khổ, “Xem ra, không có chuyện gì giấu được mẹ cả.”
“Đúng vậy!” Trác Siêu Nhiên cũng gật đầu đồng ý. “Thực ra, em cũng không cần
thiết phải nói dối anh, anh và Mộc Mộc đã chia tay rồi, cô ấy muốn đi
cùng ai, là quyền tự do của cô ấy.”
Ngữ điệu của câu nói này mặc
dù điềm đạm khác thường, nhưng lại ghê gớm hơn bất cứ lời oán trách hay
mắng mỏ nào, giống như một lưỡi kiếm sắc nhọn, đâm thẳng vào trái tim
của mỗi người.
Sắc mặt của Trác Siêu Việt tối sầm lại, vội vàng nói: “Anh, bọn em…”
“Không cần phải nói nữa, anh hiểu rồi.” Trác Siêu Nhiên mỉm cười, nụ cười vẫn
dịu dàng như xưa. “Lên xe đi, muốn đi đâu, anh sẽ đưa hai người đi.”
“Không cần đâu,” Mộc Mộc vội nói: “Em đi về trường.”
Mộc Mộc đang định kéo va li đi khỏi đó, Trác Siêu Nhiên đã đưa tay ra ngăn
cô lại, “Vừa hay tiện đường đi qua Học viện Âm nhạc, anh sẽ đưa em về.”
Sau đó, không để cô kịp nói gì, anh đã giành lấy va li hành lý của cô, kéo
ra ngoài, giao cho nhân viên cảnh vệ đã đứng chờ từ lâu ở bên ngoài cửa. Mộc Mộc đã gặp nhân viên cảnh vệ của Trác Siêu Nhiên vài lần, mặc dù
chưa từng được giới thiệu chính thức, nhưng một số mối quan hệ nào đó,
người tinh mắt chắc chắn sẽ hiểu ra.
Hôm nay, nhìn thấy Mộc Mộc
bước ra từ sân bay cùng Trác Siêu Việt, nhân viên cảnh vệ đó cứ liên tục nhìn cô với bộ mặt đầy ngạc nhiên.
Trên đường đi, tất cả bọn họ đều yên lặng, nhân viên cảnh vệ vừa lái xe vừa dùng một ánh mắt
đặc biệt để nghiên cứu biểu hiện của họ, dường như đã hiểu ra điều gì
đó, song cũng không hiểu rõ lắm.
Điều hòa trong xe phả ra những
làn hơi nóng, trong làn hơi nóng đó còn mang theo mùi khỏi thuốc nồng
nặc, thổi từng đợt nóng bỏng vào mặt Mộc Mộc, lại dường như có cả tinh
dầu của hành tây xộc thẳng vào mắt cô, cảm giác bỏng rát rất khó chịu,
chóng mặt tới nỗi mấy lần cảm thấy buồn nôn.
Trác Siêu Việt khẽ
liếc cô một cái, không