ãng ngang ngược, chỉ riêng anh mới biết, trong tim Trác Siêu Việt trước sau vẫn không thể quên được một người con gái. Anh chưa hề gặp người
con gái đó, không tài nào tưởng tượng nổi một “cô gái phong trần” có sắc đẹp nghiêng nước nghiêng thành thế nào mà khiến Trác Siêu Việt ngày nào cũng tới quán bar Lạc Nhật để cổ vũ cho cô ấy, hễ đi là đi suốt đêm.
Cho tới một ngày, về đến nhà, anh nhìn thấy Trác Siêu Việt đang cầm gương
soi vết răng trên vai phải, thần thái mơ màng. Những câu hỏi của anh và
câu trả lời ậm ừ của Trác Siêu Việt đã khiến anh hiểu rõ sự thể:
Trác nhị thiếu gia bỏ ra năm vạn đồng để mua vui một đêm với cô gái đó. Sau
cuộc hoan lạc, cô ấy đã bỏ đi. Trác Siêu Việt đến Lạc Nhật tìm cô ấy
nhiều lần, nhưng dường như cô ấy đã biến mất khỏi thế giới này, không
thể tìm thấy được nữa. anh đã hỏi thăm tất cả những người biết cô, nhưng không ai biết được tên thật của cô, cũng không ai có cách nào liên lạc
với cô.
Thứ duy nhất cô để lại cho Trác Siêu Việt chính là vết
thương trên vai phải của anh. Vì không sát trùng kịp thời, vết thương bị mưng mủ, để lại trên vai phải của anh một vết răng thật sâu…
Mặc dù từ trước tới giờ Trác Siêu Việt chưa từng thừa nhận rằng anh có tình cảm chân thành với cô gái đó, nhưng Trác Siêu Nhiên biết rằng, Siêu
Việt không bao giờ quên được cô, bởi vì khi thay quần áo, em trai anh
thường ngây người nhìn vết răng trên vai mình, ánh mắt lóe lên sự nhiệt
tình nóng bỏng như lửa.
Nếu có thể, anh rất muốn giúp em trai tìm lại cô gái đó, nói với cô ấy rằng: “Không phải cô gái nào cũng may mắn
và hạnh phúc như cô, có thể khiến một người đàn ông như Trác Siêu Việt
nảy sinh tình cảm chân thành…”
Trác Siêu Nhiên đương nhiên không
thể nào ngờ rằng, cô gái mà anh muốn tìm giây phút này đang nằm bò trên
giường, đặt tấm danh thiếp của anh trên gối, dùng ngón tay chậm rãi vuốt ve, khoái chí nhìn tên của anh.
Trác Siêu Nhiên, Trung đoàn 3, Sư đoàn N, Khu quân sự thành phố S.
Điện thoại di động: ###########
Điện thoại cố định: ###########
E-mail: ###########
Mộc Mộc nằm bò trên giường, nhìn tấm danh thiếp, cười híp mắt.
Ngay cả địa chỉ của hòm thư điện tử cũng có, sau này viết thư tình chẳng phải sẽ rất tiện hay sao?
Thư tình, viết gì mới hay nhỉ?
Chi bằng vẫn là câu đó: “Em thích anh từ rất lâu rồi… Em biết anh thích
uống rượu mạnh, thích nghe Exodus, thích màu xanh, còn nữa, thích các cô gái tóc dài… đúng không?”
Ừm, còn có thể thêm vào một câu: “Em đã nuôi tóc dài vì anh…”
Không biết nhận được thư điện tử, anh ấy sẽ phản ứng thế nào? Liệu có giống như buổi tối hôm đó không?
Đương nhiên, nếu có thể, cô hy vọng lại được viết chữ lên bộ ngực trần của
anh, nhìn làn da căng mọng của anh điểm xuyết những giọt nước lóng lánh, cảm nhận trái tim anh đang đập mạnh dưới ngón tay cô…
Bỗng nhiên, tâm hồn Mộc Mộc lại quay về buổi tối của ngày hôm đó.
Anh ôm cô ngồi trong bồn nước ấm áp, nghe nói đó là suối nước nóng, có chứa nhiều khoáng chất. cô không ngửi thấy mùi của khoáng chất, chỉ ngửi
thấy mùi xạ hương ngây ngất, khiến người ta mê mẩn tâm thần. anh đặt cả
người cô lên đùi mình, hai tay ôm lấy eo cô.
“Tối hôm nay, tại
sao lại tìm anh?” Anh ghé sát tai cô hỏi, hơi thở nóng hổi phả vào vành
tai cô, cảm giác tê buồn lan tới tận xương tủy.
Cô đỏ mặt né
tránh, một bàn tay đặt lên vai anh, một bàn tay viết chữ lên ngực anh:
“Bởi vì, em thích anh từ rất lâu rồi… Em biết anh thích uống rượu mạnh,
thích nghe Exodus, thích màu xanh, còn nữa, thích các cô gái tóc dài…
đúng không?”
Anh nắm chặt ngón tay cô, đặt lên đó một nụ hôn. “Anh còn thích các cô gái viết chữ trên trái tim anh… giống như em.”
Biết rõ anh đang nịnh, Mộc Mộc vẫn cười híp mắt, khuôn mặt ngập tràn vẻ hạnh phúc của một cô gái đang đắm chìm trong tình yêu.
Anh hôn ngón tay cô, đầu lưỡi ươn ướt lướt qua ngón áp út, cảm giác ấm á
plan theo ngón áp út truyền vào tận trong tim. Nghe nói, ngón áp út có
một sợi dây thần kinh đi thẳng tới tim, hóa ra đó là sự thật.
Trái tim xốn xang trước nụ hôn của anh, Mộc Mộc mỉm cười e lệ rút ngón áp út lại, viết tiếp lên lồng ngực anh: “Anh còn thích các cô gái như thế nào nữa?”
“Anh còn thích…”
Anh cúi đầu, ánh mắt tinh quái đảo qua đảo lại trên người cô, Mộc Mộc có một dự cảm chẳng lạnh.
Quả nhiên, vòng ôm của anh thít chặt khiến cơ thể mềm mại của cô nép sát
vào lồng ngực rắn rỏi của anh, “…Những cô gái không mặc quần áo.”
“Anh hư quá!” Cô ôm lấy cổ anh, ngước mắt mỉm cười với anh.
“Vậy sao? Vậy thì anh sẽ hư thật cho em xem…”
Khi anh hư, quả thật là rất xấu xa!
Anh đặt cơ thể ướt mèm của cô lên tấm khăn tắm trải bên thành bể, làm cho
cô muốn sống không được mà muốn chết cũng không xong, suýt nữa thì kêu
lên thành tiếng…
Quá trình bắt nạt đó, cho tới hôm nay, mỗi khi
nhớ đến, Mộc Mộc vẫn không thể không lấy chăn che mặt lại, khuôn mặt nhỏ bé ửng hồng, toàn thân nóng rực.
Hồi ức không trong sáng trong
đầu bỗng nhiên vụt tắt, Mộc Mộc nghĩ tới một vấn đề then chốt, vội ngồi
bật dậy: Cô đã quên không cho anh biết cách liên lạc với mình!
Anh đã n