ổi đâu, cô ấy sẽ không xấu hổ, cùng lắm chỉ áp khuôn mặt nóng bỏng vào ngực em.”
Trấn tĩnh lại tâm trí đang rối
loạn, Trác Siêu Việt nhận lời một cách bất đắc dĩ: “Đk. Em đảm bảo sẽ
tôn trọng cô ấy như tôn trọng thánh mẫu Maria, được chưa?”
“Không cần, cứ tôn trọng cô ấy giống như tôn trọng chị dâu của em là được rồi.”
“…Em sẽ cố gắng.”
“Canh Mộc Mộc nấu rất ngon, anh đã để phần một bát trong bếp, em nếm thử xem. Còn cả…”
“Anh đã nói hết chưa?” Trác Siêu Việt trừng mắt lên nhìn Trác Siêu Nhiên,
người từ trước tới giờ chưa từng nói dai như vậy, “Anh trở nên lắm điều
từ khi nào thế?”
“Một việc cuối cùng, tối qua cô ấy uống rất nhiều rượu, em hãy nấu một bát cháo cho cô ấy ăn…”
“Biết rồi. Anh yên tâm đi, chỉ cần còn một hơi thở, em tuyệt đối sẽ không để cô ấy phải thiếu mất một sợi tóc.”
“Cảm ơn! Nếu cô ấy có chuyện gì, em hãy gọi điện cho anh.”
“Đi nhanh đi!” Trác Siêu Việt đẩy người đàn ông đang luôn miệng nói giống
như một người đàn bà lắm điều ra ngoài, vội vàng đóng cửa lại, sợ rằng
anh ấy sẽ quay lại, tiếp tục thể hiện thứ tình cảm sâu sắc, bịn rịn, lưu luyến đó.
Đứng ở cửa lấy lại bình tĩnh một lát, Trác Siêu Việt bước vào phòng bếp, xắn tay áo lên, lật tung mọi thứ để tìm gạo…
Nói rằng cam tâm tình nguyện là giả dối, nhưng anh còn có thể làm thế nào đây?
Hồi đó, ngay cả bộ quân phục trên người, anh còn có thể bỏ được, rời bò một người phụ nữ còn vương vẫn thì nhằm nhò gì? Sao khó hơn việc từ bỏ giấc mộng làm quân nhân chứ?
Nhưng khi Mộc Mộc nói với anh, cô đã
nhận nhầm người, cô không biết rằng trên đời này lại có hai khuôn mặt
giống hệt nhau, anh mới biết, có một vài chuyện, xem ra rất khó, thực ra lại rất dễ; có một số chuyện, xem ra thì dễ, nhưng khi thực hiện lại vô cùng khó khăn!
Vì vậy, bất cứ chuyện gì cũng cần phải thử, không làm, sao biết được là khó hay dễ!
Cũng giống như, không yêu, sao biết được là ngọt ngào hay cay đắng!
“Xin lỗi!” Hai từ này thốt ra từ miệng Trác Siêu Việt đã hoàn toàn dập tắt mọi kỳ vọng của cô.
Cô lắc đầu, mỉm cười, chỗ da thấm nước mắt bị gió thổi kho trở nên khô
rát, khi cười cứ căng lên, “Không, không phải lỗi của anh. Là do em quá
ngốc nghếch, lại cứ nghĩ rằng chúng ta… ha ha, chúng ta… năm vạn đồng
một đêm, đã thanh toán sòng phẳng… thậm chí còn không được coi là cuộc
tình một đêm, chỉ là một cuộc giao dịch mà thôi… trong mắt của anh, em
chẳng qua chỉ là một gái làng chơi, vì tiền, có thể bán bất cứ thứ gì…”
Một người đàn ông dù có kiên cường hơn nũa, có niềm tin kiên định hơn nữa,
cũng khó có thể vững vàng trước một trái tim chân thành đang tan nát.
Trác Siêu Việt thở dài, bước tới bên cô, dùng đầu ngón tay nâng khuôn
mặt cô lên, lau giọt lệ bên khóe mắt cô, giọng điệu cũng dịu dàng hơn
rất nhiều, “Những chuyện đã qua, hãy quên đi, bây giờ chẳng phải rất tốt hay sao? Anh trai của anh còn thích hợp với em hơn… Em có thể gặp được
anh ấy, là vận may của em đấy.”
Vận may? Cũng có thể, một người
đàn ông như Trác Siêu Nhiên lại có tình cảm với cô, đó là vận may mà
không biết bao nhiêu cô gái khác cầu mong còn chẳng được.
Giả dụ
như cô có thể bỏ qua quá khứ, quên đi Trác Siêu Việt, trao một trái tim
hoàn chỉnh cho Trác Siêu Nhiên, bắt đầu lại một tình yêu chân chính, đây quả thực là kết cục tốt nhất.
Trác Siêu Nhiên sẽ không biết rằng người phụ nữ trong vòng tay anh đã từng có cuộc tình một đêm với em
trai của anh, sẽ không đau khổ thất vọng, cô cũng có thể tiếp tục hưởng
thụ sự ấm áp và bao bọc mà cô khao khát đã lâu, không còn phải đơn độc
đối diện với gió mưa.
Tuy nhiên, Trác Siêu Nhiên thực sự có thể
mãi mãi không biết rằng cô đã nhận nhầm người không? Giả dụ có một ngày, anh ấy biết được, sẽ có cảm giác thế nào?
Cô thật sự có thể dứt bỏ sự mong ngóng chờ đợi trong suốt bốn năm qua?
Người đàn ông cô đơn trong quán bar Lạc Nhật, người đàn ông đồng ý cho cô năm vạn đồng mà không cần tới thân thể của cô, người đàn ông muốn cô viết
tên mình vào lòng bàn tay của anh, người đàn ông hôn cô trong đêm mưa to gió lớn, làm cô đau tới nỗi không muốn sống nhưng cũng không muốn từ
bỏ, từ lâu đã cắm rễ sâu vào trong trái tim cô rồi, cho dù người đàn ông đó là ai, cho dù anh xấu xa cỡ nào, cô vẫn không thể nào quên được.
Mộc Mộc nghiêng mặt, né tránh đầu ngón tay ấm áp của anh.
Cô không làm được, cô không có cách nào lừa dối Trác Siêu Nhiên, không thể hưởng thụ sự quan tâm chăm sóc của anh mà không chút áy náy, cô cũng
không có cách nào đối diện với Trác Siêu Việt, không thể mặc nhiên coi
anh là một người xa lạ chưa một lần gặp gỡ.
Nếu đã sai rồi, dùng những lời nói dối và sự lừa lọc để che đậy lỗi lầm cũng không bằng việc kịp thời sửa chữa sai lầm đó.
Mộc Mộc lau khô nước măt, tập tễnh bước về phía cửa, khi đi ngang qua giá
treo quần áo, cô nhìn thấy chiếc áo lông cừu màu tím nhạt đang treo ở
đó, dù có lạnh đến mẫy cô cũng không muốn mặc, bởi vì chiếc áo đó quá
đẹp, quá ấm áp, một người như cô hoàn toàn không xứng đáng để mặc nó.
Chiếc áo này cần phải tăng cho một người phụ nữ thật sự hiểu rõ giá trị của nó!
Trác Siê