ắp xếp gì
không?”
Kiều Gia Hiên nhíu lông
mày, nhìn cô, tựa hồ đang đợi câu dưới của cô. Hắn đối với năng lực phân tích
của cô cảm thấy chút tán thưởng.
Bội Gia hít vào một hơi,
mới nói: “Phó thị chỉ có khai thác lĩnh vực mới mới có thể tiến thêm một bước
mở rộng lợi nhuận!”
Kiều Gia Hiên tao nhã lấy
tay đong đưa chén rượu trong tay, nhìn rượu đỏ lưu chuyển ở trong ly, nói : “Em
có kế hoạch gì sao?”
Bội Gia nhìn thẳng hắn:
“Đây là đây là vấn đề mà anh cùng ban giám đốc phải cân nhắc!”
Kiều Gia Hiên cũng đang
sắc nhìn cô: “Tình hình Phó thị anh cũng biết, nhưng chuyện này phải cùng với
ban giám đốc họp mới có thể quyết định.”
Bội Gia cũng không nói
thêm nữa, chính là trầm lặng nói: “Tôi chỉ là hy vọng Phó thị có thể phát triển
tốt hơn một chút! Trước kia ——–”
Kiều Gia Hiên chậm rãi
vươn tay, đặt lên bàn tay trái của cô, cũng cầm thật chặt, hết thảy chỉ như
vậy, không nói lời nào!
Phó Bội Gia có chút khiếp
sợ ngồi ở phòng làm việc của Kiều Gia Hiên, mặc dù đối với nơi này, cô tương
đối quen thuộc.
Nhưng cả người cô còn
theo hội nghị vừa rồi, suy nghĩ còn chưa quay trở lại toàn bộ.
Cô không nhịn được bật
cười, chua xót, cảm động, kinh ngạc đều ở trong đó.
Không thể tưởng được được
bây giờ cô còn có ảnh hưởng như thế đối với Kiều Gia Hiên , cô không khỏi muốn
cười nhạo mình!
Càng không nghĩ đến hắn
sẽ công ty xây dựng dưới quyền Kiều thị chia cho Phó thị, tuy rằng quyền sở hữu
vẫn của Kiều thị, nhưng về sau cô phụ trách trực tiếp.
Mọi người đều biết, phần
xây dựng Kiều thị là bộ phận kiếm lợi nhiều nhất trước mắt của cả Kiều thị,
điều động tài chính cũng thường là lớn nhất, có thể đến vài trăm triệu thậm chí
hơn một tỷ.
Kiều Gia Hiên thậm chí
còn nói, hắn sẽ không nhúng tay, để cô toàn quyền phụ trách.
Bội Gia thế nào lại cho
hắn chân chính thoát thân, mỗi đêm mỗi ngày có việc làm. Làm không được, làm
không xong , liền đem về nhà, quấn quít lấy hắn đòi chỉ dạy.
Gần mấy tháng , dựa vào chỗ
dựa vững chắc Kiều thị này, cũng nhận được hai, ba công trình nhỏ.
Kiều Gia Hiên kéo tay Ba,
cùng cậu chơi trò bắt bóng.
“Nhìn kìa, bên kia có
diều hâu đó!” Chỉ vào hình ảnh ngón tay phản chiếu ở trên tường.
“Ta là con gà con.” Ba
cao hứng phấn chấn đưa ngón tay nho nhỏ lên.
“Diều hâu bắt đầu bay!
Muốn tới bắt con gà con đây!”
“Mẹ mau tới đây, diều hâu
muốn tới bắt con gà con rồi! !” Ba hưng phấn mà kêu to.
Bội Gia cổ nhẹ chua xót,
chậm rãi đi vào phòng, nhìn thấy cha con hai người vui vẻ phấn chấn chơi.
Kiều Gia Hiên đã hoàn
toàn tiến ôm Ba ở trong lòng rồi, mỗi ngày vừa vào cửa, Ba nhất định bổ nhào
vào trong lòng ngực của hắn trước tiên, bôi đầy nước bọt lên khắp mặt hắn.
Sau đó lại đến phiên cô,
làm cho Bội Gia đều nhanh ăn dấm chua.
Không phải nói bình
thường con trai đều có vẻ gần gũi mẹ sao? Bội Gia bắt đầu hoài nghi tính chính
xác của những lời này.
Thật vất vả dỗ con trai
ngủ, Bội Gia cũng đã cảm thấy mơ hồ , nửa mê nửa tỉnh , chỉ cảm thấy có người
nhẹ nhàng vuốt ve giúp cô, động tác mềm nhẹ giống như lông chim, phất một cái
phất một cái , đánh tan tất cả mệt mỏi. Bội Gia hốt hoảng muốn mở mắt ra, nhưng
toàn thân lại không một chút khí lực, giống như động một ngón tay cũng mệt mỏi
không chịu nổi. Từ chối một lúc lâu, cuối cùng là rơi vào trong mộng.
Thẳng đến khi tia nắng
ban mai chiếu tới, Bội Gia mới tỉnh lại, mở con ngươi, mong muốn nhìn thấy
gương mặt phóng đại của Kiều Gia Hiên. Mấy tháng từ ngày hắn uống say, hắn
thường chơi xấu cô trên giường. Bất luận cô đuổi thế nào, hắn vẫn là tìm các
loại cơ hội. Có khi, thừa dịp cô còn ởư phòng làm việc hoặc là lúc đang tắm,
liền trực tiếp đi ngủ. Đến khi cô trở lại, cũng không nhẫn tâm đánh thức hắn.
Ngay từ đầu, cô liền đi ngủ với con trai, nhưng đợi cô tỉnh lại, nhưng vẫn là ở
trong phòng mình.
Như thế lặp lại vài lần,
cô cũng thành thói quen. Thậm chí có khi sáng sớm tỉnh lại, phát hiện là cô
vượt qua ranh giới, lui vào trong ngực của hắn .
Mùi nước hoa nhàn nhạt
xen lẫn mùi thuốc lá trên người hắn, cũng đã tràn ngập đầy phòng, nhiễm vào
chăn đệm, thậm chí thấm vào trong lòng Bội Gia .
Bội Gia vẫn còn nhớ rõ
lần đầu tiên Ba xông tới, tay cô nhanh chóng mặc quần áo, hắn cũng đang nằm ở
một bên thản nhiên nhìn bộ dạng đỏ mặt của cô.
Thẳng đến khi Ba đẩy cửa
vào, mới thu cô trở về trong chăn, nói cười.
Phản ứng của Ba cũng là
ngây ngốc một lúc, sau đó cực kỳ vui vẻ chui vào giứ hai người, ba người lại
làm ổ trong chăn nửa ngày mới đứng dậy.
Khóe miệng Bội Gia không
tự giác giương lên, mỉm cười thản nhiên, nhưng nụ cười này khi ánh mắt quét đến
hàng lông mi dài đậm của Kiều Gia Hiên thì biến mất.
Cô nhẹ nhàng quay đầu đi,
nắng sớm đã lên, đang cố gắng lọt qua tầng tầng rèm cừa, khiến cho trong phòng
nửa tối nửa sáng, nhìn không rõ ràng.
Một đôi tay nhẹ nhàng
quàng lên trên eo nhỏ của cô, chậm rãi thu nạp, cố sức kéo gần lại khoảng cách
với cô, thẳng đến khi giữa hai người không có một khe hở.
“Còn sớm, ngủ tiếp một
chút!” Kiều Gia Hiên thanh âm trầm thấp mơ hồ không