nói : “Bội Gia, thông minh như em. Cần gì phải giữ lấy quá
khứ, mà không chịu trút gánh nặng này đi?”
Bội Gia thở dài một hơi:
“Có một số việc cần phải có thời gian !”
Mạc Hiếu Hiền biết cô
không muốn nói nhiều, đổi đề tài: “Ba gần đây thế nào? Từ sau khi cậu nhóc vào
Kiều gia, chúng ta cũng chưa có ăn bữa cơm ba người thật ngon.”
“Ba mấy ngày hôm trước
còn nhắc tới anh? Nói anh đã lâu không tới gặp thằng bé.” Nói đến con trai, vẻ
mặt Bội Gia tươi như hoa.
“Thật sao? Mấy ngày nữa
anh mời hai người ăn cơm. À, nhắc đến ăn cơm , mấy ngày hôm trước anh gặp một người,
em có biết là ai không?”
“Ai vậy?”
“Chính là người trước kia
cùng lớp với em cứ ba tháng lại đổi một bạn gái, tên là gì ấy nhỉ——–”
————————–
Hai người nói tới chỗ cao
hứng bừng bừng, cũng nhịn không được mà ha ha cười.
Không biết ở xa xa ánh
mắt ác ngoan không ngừng bắn tới. Kiều Gia Hiên trước sao vẫn híp mắt nhìn chăm
chú hết thảy biểu tình.
Trong bữa tiệc đụng phải
Châu Lạc Thi kia hắn không nghĩ đến. Nhưng càng không nghĩ tới là, cô ta thế
nhưng đối với hắn nhớ mãi không quên, tuy rằng trước mắt đã có một kim chủ khác
nhưng vẫn là muốn có thể giữ liên lạc với hắn.
Từ bữa tiệc tại Kiều Gia,
Bội Gia đối với hắn ôn hoà như trước, không gần không xa . Nếu như theo tính
nết vốn có của hắn, đã sớm kìm nén không được . Nhưng là hắn đối với Phó Bội
Gia xem ra là càng ngày càng hãm sâu rồi, sợ quá mau sẽ dọa cô bỏ đi, lại tự
nói với mình phải kiên nhẫn. Từ sau khi hai người “Ở chung”, cũng đã nửa năm
trôi qua, cô đối với hắn vẫn như cũ.
Cho nên hắn lợi dụng Châu
Lạc Thi, gây ra vài chuyện mờ ám, hi vọng cô có thể ghen. Kết quả thấy cô cùng
Mạc Hiếu Hiền nói chuyện phiếm, bộ dạng cười vui!
Hắn kéo tay Châu Lạc Thi
tới trước mặt hai người: “Bội Gia, đây là ngôi sao ngọc nữ Châu Lạc Thi tiểu
thư!”
Bội Gia vươn tay:
“Chutiểu thư, ngưỡng mộ đại danh đã lâu. Cô so với trên màn ảnh lại càng xinh
đẹp!”
Kiều Gia Hiên lửa giận
càng tăng lên, động tác của cô tao nhã như vậy, cách nói năng của cô khéo léo
như vậy. Cô chẳng lẽ lại không biết quan hệ giữa hắn và Châu Lạc Thi sao? Nhưng
cô lại không có chút ý ghen tị nào?
Kiều Gia Hiên dịu dàng
nhìn Châu Lạc Thi nói : “Thật lâu không gặp rồi, tối hôm nay chúng ta tâm sự
thật tốt!”
Quay đầu nâng cao mày với
Phó Bội Gia, nói : “Tối nay tôi không về . Tự em gọi xe về đi!”
Bốn người trong lúc đó
rơi vào một trận xấu hổ nặng nề.
Ở cửa cười từ biệt với
Hiếu Hiền, Bội Gia vô tri vô giác về phòng, chỉ cảm thấy trong lòng kiềm nén
khó chịu, khó chịu nói không nên lời. Cô thậm chí biết mình tại sao lại khó
chịu như thế.
Cô ở trên giường trằn
trọc, cũng không cách nào đi vào giấc ngủ.
Một âm thanh ô tô quen
thuộc rõ ràng truyền vào tai, tiếp theo là tiếng cánh cửa bị đóng sầm. Chẳng
biết tại sao, Bội Gia lại tuyệt không cảm thấy tạp âm trong đêm dài yên lặng có
gì đáng ghét , ngược lại cô cảm thấy an lòng .
Nghe tiếng bước chân của
hắn từng bước từng bước lên lầu, lại tựa hồ có gì đó không ổn.
Không đúng, hình như cách
phòng cô càng ngày càng gần. Gian phòng của bọn họ cách bởi phòng ngủ của Ba ,
hắn làm sao lại đi qua cửa phòng Ba rồi sao?
Cửa loảng xoả một tiếng
liền mở ra, Kiều Gia Hiên xông vào.
Cửa cô cô trừ mấy tháng
mới chuyển đến có khóa ngoài, gần đây bởi vì hai người vẫn bình an vô sự, hơn
nữa buổi sáng Ba thích xông vào trong phòng cô tìm cô, cho nên đã không khóa kỹ
nữa.
Cho nên, hắn đẩy liền đẩy
ra.
Bội Gia từ trên giường
ngồi dậy: “Kiều Gia Hiên, anh làm gì? Đi ra ngoài cho tôi!”
Kiều Gia Hiên nghênh
ngang đi về phía cô, bên môi nở nụ cười quỷ quyệt: “Bội Gia, em vẫn chưa ngủ
sao? Đang đợi tôi sao?”
Bội Gia nhảy xuống
giường, muốn chạy đến gần cửa đẩy hắn ra ngoài, lại bị hắn bắt được.
Động tác của hắn khiến cô
đột nhiên cảnh giác đến thế yếu của mình, cô đi từng bước đến gần cánh cửa, bàn
tay hướng tay cầm cửa. Nhưng động tác hắn nhanh hơn, trước khi cô có cơ hội kéo
cánh cửa, bàn tay to của hắn đã vững vàng đặt trên ván cửa, chặn đường đi của
cô.
“Đừng vội vã muốn đuổi
anh đi như vậy!” Hắn nghiêng người ghé bên tai cô nhẹ nói, hơi thở nóng ấm phả
lên vành tai cô.
“Anh muốn làm gì?” Bội
Gia thẳng người, cố gắng muốn tách ra khỏi khoảng cách giữa hai người , ngược
lại lại làm cho mình không có khoảng không để tránh né.
“Không làm cái gì a.”
Lồng ngực của hắn lấn đến gần cô, dần dần thu hẹp khoảng cách giữa hai người
lại. Bàn tay vốn đặt trên ván cửa dần dần dời xuống, đột nhiên ôm lấy được vòng
eo thon nhỏ của cô kéo về phía mình.
“Tôi nghĩ anh chắc là mệt
mỏi, có chuyện gì ngày mai chúng ta nói sau được rồi.” Bội Gia muốn chuyển
bước, nhưng không có cách nào nhúc nhích.
“Mệt? À, anh không ngại
mệt, tinh thần anh bây giờ rất tốt.” Kiều Gia Hiên nói xong, cúi đầu hấp thụ
hương thơm bên gáy cô, “Em mới thức dậy thật ngọt.”
“Đừng. . . . . . Đừng như
vậy.” Bội Gia muốn lớn tiếng cự tuyệt hắn, tiếng đến bên miệng lại trở nên yếu
đuối vô lực. Trên người hắn là mùi rượu nồng nàn, có chút mê loạn lý trí của
cô, cô biết