kinh người.
Bội Gia nhéo nhéo khuôn
mặt non mềm nhỏ nhắn của con trai: “Bởi vì sợ con nhớ cha, để mẹ ở Mỹ một
mình!”
Tốn sức đến chín trâu hai
hổ mới có thể dỗ tiểu quỷ này phục.
Kết quả lúc ba người đang
dùng bữa tối thì cậu lại hộc ra một câu, ngữ điệu kinh người: “Mẹ, vậy tại sao
sau khi con gặp cha, mẹ cũng không nói cho con biết a?”
Bội Gia vừa nuốt miếng
cơm xuống liền lập tức bị nghẹn ở trong cổ, nuốt không được phun cũng không ra.
Ghê tởm hơn là Kiều Gia Hiên vẻ mặt tán dương nhìn con trai, giống như cậu đã
hỏi đến trọng điểm.
Thuận tay tiếp nhận nước
Kiều Gia Hiên đưa tới, uống một ngụm, cuối cùng cũng có thể nói: “Này ——- đó là
bởi vì cha nói muốn cho con thời gian thích ứng . Cha sợ con bỗng chốc không
thể nhận cha.” Cái khó ló cái khôn đem tội danh chuyển lên đầu Kiều Gia Hiên.
Cậu nhóc rốt cục cũng cái
hiểu cái không gật gật đầu.
Mãi cho đến lúc lên
giường cậu nhóc vẫn còn quấn quít lấy Kiều Gia Hiên, cho hắn làm con búp bê vĩ
đại của mình .
Thì ra trong cuộc sống
coi như mình tận tâm tận lực như thế nào, vừa làm cha vừa làm mẹ, cũng vĩnh
viễn không thay thế được vị trí của cha trong lòng của cậu, cho dù người cha
này cậu chưa bao giờ thấy qua.
Vừa thấy hai cha con chơi
đùa, Bội Gia lại có vài phần đố k, đố kỵ Kiều gia hiên có thể dễ dàng được Ba
chấp nhận như thế, đố kỵ Kiều gia hiên có thể một lần nữa xâm nhập cuộc sống
của cô dễ dàng như thế.
Nhưng mà sự xuất hiện của
Kiều gia hiên chí ít có một chút tốt, đó chính là đối với việc phát triển nhân
cách, có một “hàng mẫu” nam tính , không cần lo lắng sau khi Ba lớn lên sẽ biến
thành ẻo lả. Bằng không về sau tìm vợ cũng phiền toái ——-
Bội gia không khỏi bật
cười: con trai vẫn còn nhỏ như vậy——-
Giống như một loại tâm
điện cảm ứng, cô vừa quay đầu lại, Kiều Gia Hiên lại tựa vào con trai bên
giường chăm chú nhìn cô, làm cô không khỏi mặt đỏ lên.
Bội Gia cúi đầu nói rõ:
“Ngủ ngon!” Nhanh chóng chạy trốn khỏi phòng của con trai.
Bội Gia ngồi yên ở trên
giường, chạm nhẹ gương mặt đang nóng lên, lâm vào trầm tư ——–
Mãi cho đến khi có tiếng
gõ cửa truyền đến, mới tỉnh lại.
Cô mở cửa, Kiều Gia Hiên
đứng ở ngoài cửa, hai người đều không nói gì, không khí chìm vào tắc nghẽn
khiến người ta khó chịu , mập mờ khiến người không thở nổi, tầm mắt của hắn vẫn
chưa rời khỏi cô.
Thật lâu sau, Kiều Gia
Hiên thất bại xoa xoa tóc: “Bội Gia, chúng ta nói chuyện một chút!”
Bội Gia nhìn hắn, thật
lâu không nói.
“Chúng ta bắt đầu lại một
lần nữa đi. Cho dù là vì Ba!”
Bội Gia vẫn im lặng không
nói, một giọt nước mắt chua xót như đáp lại lời của hắn, rơi xuống gò má kiều
mỵ của cô.
Cô lắc lắc đầu.
Xoay người sang chỗ khác,
kéo dài khoảng cách giữa hắn và cô, giống như cách xa năm năm thật dài kia,
cùng với những chuyện đã xảy ra trong năm năm.
Ngày hôm sau, hai người
rất ăn ý không đề cập lại chuyện này.
Kiều Gia Hiên trước đem
con trai đưa đến vườn trẻ, vốn là việc của quản gia, vì chuyện ngày hôm qua,
hắn nắm tay con trai xuống xe, đưa đến cửa, sau khi hôn cậu nhóc, mới thỏa mãn
lên xe.
“Tôi muốn tổ chức một bữa
tiệc, chính thức giới thiệu Ba cho mọi người.” Hắn ngữ khí lạnh nhạt không
giống như là thương lượng.
Bội Gia chỉ là ngẩng đầu
nhìn hắn, chậm đợi câu sau của hắn.
“Tôi không hy vọng phát
sinh loại chuyệngày hôm qua một lần nữa! Là con trai của Kiều Gia Hiên lại bị
những thứ chẳng ra gì khinh thường. Ngày hôm qua nếu không phải em lôi kéo tôi,
tôi tuyệt đối không tha cho bọn họ!”
Bội Gia không nói, cô
không có lập trường cùng nguyên tắc phản đối. Ngữ khí của hắn không phải thương
lượng cùng cô, mà là đang nói với cô rõ ràng một việc, hay có thể nói chính là
ở thông báo cho cô, không hơn.
Đối với sự hiểu biết của
cô về hắn, cô biết rõ là Kiều Gia Hiên việc cần làm phải làm, cô căn bản không
có biện pháp ngăn trở, năm năm trước không có cách nào, năm năm sau càng không
có cách nào.
Cô thoáng gật đầu, coi
như đáp lại.
********************
Những ly rượu đan xen với
những câu chuyện vui không ngừng.
Tiếng nhạc du dương không
ngừng vang lên, âm thanh giống như tơ tằm phiêu tán khắp nơi, tràn ngập toàn bộ
đại sảnh.
Phó Bội Gia tao nhã khoác
tay Kiều Gia Hiên, mỉm cười gật đầu với khách.
Niên niên tuế tuế hoa tương tự, tuế tuế
niên niên nhân bất đồng.
Ý nói những bông hoa
qua trải qua bao nhiêu năm vẫn như vậy, con người trải qua nhiều năm sẽ thay
đổi
Cô năm đó chính là khoác
tay phụ thân như thế, cùng ông tham dự các bữa tiệc, cũng nhận được được vô số
lời ca ngợi cùng thán phục.
Cô mỉm cười nhìn tiến đến
chào hỏi Chung Thế bá, khách sáo hỏi việc nhà.
Kiều Gia Hiên lại dịu
dàng nhìn cô, cô hôm nay mặc một bộ lễ phục dạ hội màu đen, hơi hơi lộ ra hai
cánh tay trắng như ngọc cùng cái cổ duyên dáng, lại vô cùng cao quý thanh lịch.
Những đường cắt may bó sát người tôn lên những đường cong mê người của cô, cổ
của cô thực sự tuyệt đẹp, cánh tay mảnh dẻ, đầu vai của nàng thực mềm mại,
xương quai xanh của cô thực gợi cảm ———–
Trời biết, hắn đang nguyền
rủa từng
