ưởng ngữ khí bình thản “Lệnh
công tử mới vừa rồi đánh nhau cùng một bạn học.
“Chính là con trai tôi.”
Người phụ nữ ăn mặc đẹp đẽ quý giá mở miệng, “Nguyên là đại tiểu thư xí nghiệp
Phó thị, con của cô giáo dưỡng cũng thật làm cho người ta kính nể a, nhìn nó
đánh con tôi thành cái dạng gì.”
Bội Gia lúc này mới quay
đầu, người phụ nữ kia thuận thế nâng đầu của thằng nhóc lên, cô lập tức thở hốc
vì kinh ngạc. Đả thương trên mặt cậu nhó so với Ba còn nhiều hơn mấy chỗ, ánh
mắt vẫn còn đầy nước.
“Theo kết quả chúng tôi
vừa tra hỏi , tựa hồ là bởi vì hai người lời nói bất hòa, Ba động thủ đánh đối
phương trước.”
Là Ba động thủ trước? Ba
luôn luôn nghe lời có hiểu biết sẽ động thủ đánh người?
“Giỏi cho một đứa nhóc
con, bộ dạng không xấu, sao lại có được sự thô lỗ như thế?” Tiếng nói của người
phụ nữ lộ ra vẻ khinh miệt nghiêm trọng cùng bất mãn, “Con tôi luôn luôn tu
dưỡng rất tốt, giống như một tiểu thân sĩ, không thể nói lời trêu chọc con của
cô, nhất định là chính nó không biết phân rõ phải trái!”
“Nói cho mẹ, Ba! ” Bội
Gia chăm chú nhìn con trai “Các con vì sao đánh nhau?”
Ba cúi đầu, im lặng không
nói!
“Đó là con động thủ đánh
người trước sao?” Cô nhẹ nhàng hỏi.
Ba qua một lúc lâu, mới
gật gật đầu.
“Xem đi, chính nó thừa
nhận.” Mẹ của thằng nhóc giọng nói bén nhọn, “Tôi biết Phó tiểu thư luôn luôn
bận việc, mấy năm này lưu lại ở Mỹ vui đến quên cả trời đất, bất quá nếu làm
người mẹ, tốt xấu cũng nên làm trọn nghĩa vụ của người mẹ đi.” Ả nhìn Phó Bội
Gia, ánh mắt như đùa cợt như châm chọc, “Phiền cô về sau dùng nhiều chút thời
gian quản giáo con của cô, ít ở bên ngoài trang điểm xinh đẹp, cuối cùng ngay
cả cha của con trai họ gì cũng không biết!”
Bội Gia nghe vậy, đột nhiên
quay đầu nhìn về phía đôi vợ chồng kia, còn chưa kịp phản bác, đã nghe thấy một
thanh âm lạnh lùng vang lên: “Hoàng phu nhân, con tôi họ Phó hay là họ Kiều, sợ
là không tới phiên cô quản đi! “
Thân ảnh cao lớn của Kiều
gia hiên xuất hiện ở trong phòng hiệu trưởng, nguyên bản không gian to như vậy
vì hắn đến, đột nhiên có vẻ nhỏ hẹp hẳn đi, Bội Gia chỉ cảm thấy hô hấp đều khó
khăn .
Nguyên bản vợ chồng Hoàng
thị dáng vẻ bệ vệ kiêu ngạo vừa nhìn thấy Kiều Gia Hiên, tức khắc ủ rủ, vội
vàng liên tục nói : “Kiều tiên sinh, chỉ là hiểu lầm, chỉ là hiểu lầm, là thằng
nhóc này không tốt! Chúng tôi trở về giáo huấn nó cẩn thận.”
Nói xong đã muốn rời đi.
Bội Gia nói : “Chờ một
chút!”
Vợ chồng Hoàng thị ngạc
nhiên ngừng lại, thân thể hơi hơi phát run.
Bội Gia ngữ khí dịu dàng
cúi đầu hỏi: “Ba, nói cho mẹ, có phải con động thủ trước hay không? Vì sao cãi
nhau?”
Qua vài giây đồng hồ, Ba
mới rầu rĩ lại có chút nghẹn ngào nói : “Nó nói con không có cha. Nói mụ mụ là
phụ nữ xấu, sinh một đứa con không có cha —–”
Ba còn chưa nói hết, đã
cảm nhận được Kiều Gia Hiên ở bên cạnh mãnh liệt tức giận rồi! Cô nhẹ nhàng kéo
tay áo của hắn, đưa Ba cho hắn.
Vợ chồng Hoàng thị tựa hồ
run rẩy càng thêm lợi hại!
Bội Gia xoay người nói:
“Hoàng tiên sinh, Hoàng thái thái. Ba của chúng tôi động thủ đánh người trước,
quả thật không đúng. Nhưng lời nói của quý công tử thật vô giáo dục, nếu truy
cứu nguyên nhân, quý công tử cũng có chỗ không tốt. Như vậy đi, chuyện này coi
như là chúng ta đều sai, người làm mẹ tôi đây ở nơi này hướng lệnh công tử bồi
lễ!”
“Bội Gia!” Thanh âm Kiều
Gia Hiên của vang lên, mang theo tức giận!
Vợ chồng Hoàng thị vội
vàng xua tay liên tục: “Không dám, không dám!” Liên tục không ngừng chạy ra
khỏi phòng hiệu trưởng.
Từ vườn trẻ đi ra, vừa
mới lên xe, Ba đã khẩn cấp hỏi: “Mẹ ơi, chú thật sự là cha con sao?”
Bội Gia chưa trả lời,
Kiều Gia Hiên đã vội vàng gật đầu: “Đương nhiên, cha là cha con!”
Ba vẫn nửa tin nửa ngờ,
đôi mắt căng tròn nhìn Bội Gia.
Bội Gia dịu dàng nói :
“Đúng vậy. Mẹ bởi vì đi Mỹ học, cha ở lại trong nước, bởi vì bận quá, cho nên
mãi cho đến bây giờ mới cùng một chỗ. Mẹ trước kia không phải đã nói với con
rồi sao!”
Trong mắt Ba tức khắc
chiếu ra ánh sáng nhiều màu, thân mình nho nhỏ đã tiến đến bên người Kiều Gia
Hiên, khi Ba thật to trước mặt hắn: “Cha!” Trong thanh âm đã tràn ngập loại
tình cảm quấn quýt với cha.
Lúc trước Ba lần đầu tiên
kêu ‘chú’ với Kiều Gia Hiên, đã dễ nghe giống như âm thanh từ trên trời. Lúc
này một tiếng ‘cha’ , thanh âm này thật sao dễ nghe không cách nào hình dung
được, lọt vào trong tai hắn, trong lòng không ngừng quanh quẩn, trong lòng chứa
đầy cảm động không thể dùng ngôn ngữ hình dung
Bội Gia dịu dàng hát ru
Ba ngủ.
Sinh ra một cậu nhóc tinh
lực dư thừa, không biết mệt mỏi không biết là nên vui mừng hay là mệt đây?
Trên đường trở về cu nhóc
ngây thơ không ngừng oanh tạc: “Cha, vì sao trước kia không gặp xem chúng ta?”
Câu hỏi khiến Kiều Gia
Hiên nghẹn họng nhìn trân trối.
Cô phải kiên nhẫn giải
thích lần nữa: “Cha đang làm việc, không thể xin phép. Bởi vì cha phải nuôi cả
nhà!”
“Mẹ ơi, vì sao —- trước
kia con hỏi mẹ cha đâu? Mẹ đều — không nói cho con?” Ba gằn từng chữ, nhưng
biểu đạt năng lực
