từ
nhỏ cùng mẹ sống nương tựa lẫn nhau. Biết được hoàn cảnh của cô, mới sinh ra
đồng tình với cô.
“Đúng rồi, gần đây em tìm
việc thế nào rồi? Anh đã sớm nói với em, đến Mạc thị giúp anh là được rồi.”
Phó Bội Gia ăn một chút
thức ăn trên dĩa, cũng không biết vì sao, cô trong khoảng thời gian này muốn
xin việc ở -MIL, vẫn không có hồi đáp, thậm chí kỳ lạ đến ngay cả một cú điện
thoại cũng không có. Cô ngẩng đầu mỉm cười: “Qua một thời gian nữa tính sau, em
muốn chờ Ba thích ứng với cuộc sống mới mới lại đi làm.” Tuy rằng kinh tế có vẻ
túng quẫn rồi, nhưng cô có thể hạ bớt nhu cầu, bình tĩnh tìm việc làm. Thật sự
không cần phải làm cho Hiếu Hiền lại lo lắng.
“Suy nghĩ của em cũng có
lý. Nếu có khó khăn, phải nói cho anh!”
Trong lòng Phó Bội Gia
tuôn ra dòng suối ấm áp, hơi ấm từ từ lan tỏa khắp toàn thân. Cô thở dài nói:
“Hiếu Hiền, thật sự cám ơn anh!”
Mạc Hiếu Hiền cười nhẹ,
giương mắt nhìn cô, dùng khẩu khí cực hài hước nói : “Anh với em còn khách khí
như vậy. Nếu em thật sự phải báo đáp mà nói…, vậy thì em lấy thân báo đáp đi!”
Bội Gia nhẹ trừng mắt
liếc hắn một cái, cúi đầu cắt nhỏ bít tết trong đĩa của con trai, rồi đút tới
miệng cậu nhóc. Ba xem ra đã ăn được không ít, lẳng lặng nghe mẹ cùng chú Mạc
nói chuyện phiếm, cũng không lộn xộn, cực kỳ ngoan ngoãn.
“Mẹ” Ba kéo kéo tay cô:
“Chú kia cứ nhìn chúng ta ———-”
Bội Gia nhìn theo hướng
cậu nhóc chỉ, không khỏi hít một hơi, vị trí đối diện của bọn họ, bất ngờ là
Kiều Gia Hiên đang ngồi. Chỉ thấy hắn nhoẻn miệng cười, giơ ly rượu hướng bọn
họ kính, giống như sứ giả tới từ địa ngục, tao nhã nhưng lại nguy hiểm. Ánh mắt
hai người chạm nhau, Phó Bội Gia liền cảm thấy hỗn loạn.
Ngày ấy sau khi hắn rời đi,
đã có hai tuần lễ không gặp lại hắn. Vốn cho rằng hắn đã buông tay, nhưng hôm
kia hắn lại phái người đưa tới rất nhiều quần áo cùng đồ chơi, nhiều đến nỗi
chất đầy phòng khách nho nhỏ của cô.
Mạc Hiếu Hiền cũng hướng
Kiều Gia Hiên mỉm cười xã giao, quay đầu nói: “Hắn xem ra không muốn buông tay?
Em định làm sao bây giờ?”
Phó Bội Gia không trả
lời, sau một lúc lâu mới ảm đạm nói: “Anh bảo em nên làm cái gì bây giờ?”
“Tiếp nhận hắn hoặc là
xuất ngoại tiếp tục sinh hoạt của em. Lúc em quyết định trở lại thì nên biết sẽ
gặp phải hắn. Em chẳng qua đã đánhược là hắn sẽ xem em như người xa lạ? Xem ra
em thất bại, hắn muốn theo đuổi em. Anh và em đều rõ thế lực của hắn, em đang ở
trong nước, tất sẽ chịu ảnh hưởng của hắn. Không bằng em quay về Mỹ đi?”
Bội Gia Gia cười yếu ớt,
vừa mỹ lệ vừa thần bí: “Qua vài ngày nữa nói sau!”
“Mẹ ơi, con muốn đi
toilet!” Ba kéo nhẹ tay cô.
“Anh dẫn cậu nhóc đi
thôi! Em ăn một chút gì đi, mỗi lần chỉ lo cho tên tiểu tử này, cũng không ăn
được mấy miếng ngon lành!”
Khi bọn họ rời đi không
đến một phút, một người thân ảnh cao lớn liền đứng trước mặt cô. Cũng không đợi
cô mở miệng, liền ngồi xuống đối diện cô.
Phó Bội Gia nở một nụ
cười lãnh đạm: “Kiều tiên sinh, chỗ anh vừa ngồi đã có người.”
Kiều Gia Hiên yên lặng
nhìn cô, trên mặt nhìn không ra là biểu tình gì: “Về chuyện của Ba tôi đã ủy
thác cho luật sư của tôi xử lý.”
Sắc mặt Phó bội Gia có
chút trắng bệch, nhưng không nói gì, chờ câu sau của Kiều Gia Hiên.
“Em có biết vì sao em xin
việc ở -MIL, ngay cả một cú điện thoại phản hồi cũng không có?”
Phó Bội Gia ngẩng đầu
lên.
“Bởi vì tôi đã báo cho
tất cả bạn bè của tôi, nếu công ty của đồng ý ký hợp đồng với em, thì không thể
theo tôi được. Em có biết thương trường người ngẩng đầu không gặp cúi đầu gặp,
thì luôn luôn muốn hợp tác. Ai sẽ vì một người tùy tiện trên đường như em mà
chống đối với tôi??”
“Anh rốt cuộc muốn thế
nào? Tôi đã nói, nếu anh muốn quyền nuôi dưỡng Ba, tôi cho anh!”
Kiều Gia Hiên nheo mắt,
nói : “Tôi muốn cùng em làm một thỏa thuận.”
Phó Bội Gia lạnh lùng
nói: “Thỏa thuận gì? Tôi không có hứng thú.”
Ánh mắt Kiều Gia Hiên
thâm thúy lại sâu xa khó hiểu: “Em sẽ cảm thấy hứng thú . Em chỉ cần mang Ba
trở lại bên cạnh tôi, em chính là tổng giám đốc của Phó thị xí nghiệp .”
Phó Bội Gia chuyển ánh
mắt lên mặt hắn, giống như suy nghĩ sâu xa lại như mơ màng, vẫn không nhúc
nhích.
Sau một lúc lâu, chỉ nghe
thanh âm của cô vang lên: “Tôi đây dùng thân phận gì trở lại bên cạnh anh? Tình
nhân? Đồng bọn hợp tác? Hay là mẹ đứa con của anh?”
Kiều Gia Hiên mỉm cười,
tâm tình dường như vô cùng tốt, lộ ra hàm răng đều: “Em cứ nói đi?”
Hai người không nói gì
thêm, đến tận khi Mạc Hiếu Hiền mang Ba trở về.
Kiều Gia Hiên kề bên tai
cô nhẹ giọng nói nhỏ: “Em cứ từ từ mà suy nghĩ đi!”
Xoay người ôm lấy Ba:
“Ba, mấy ngày hôm trước chú tặng cho cháu mấy món đồ chơi, cháu thích không?”
Ba cười khanh khách:
“Thích! Cảm ơn chú!” Trẻ con thì nào biết có chuyện gì, chỉ muốn quà và đồ
chơi.
Kiều Gia Hiên liên tục
hôn mấy cái lên gương mặt trắng nõn của cậu nhóc, mới vừa lòng đặt cậu nhóc lên
ghế, hướng Mạc Hiếu Hiền khách sáo nói: “Mạc huynh, không quấy rầy mọi người
dùng cơm nữa!”
Xoay người rời đi!
********************
Viên Nhân nhẹ nhàng gõ