a vẫn lấy làm kiêu ngạo biến mất vô tung, lửa
giận đã muốn khống chế ở trong lòng bắt đầu lan tràn, hắn nắm chặt lấy một tay
Phó Bội Gia: “Thì tính sao? Em không biết là lúc em trở lại, thời điểm em gặp
lại tôi phải nói cho tôi biết! ! !”
Phó Bội Gia chậm rãi nhắm
hai mắt lại, lại chậm rãi mở mắt ra, không chút lo sợ nhìn hắn: “Kiều tiên
sinh, nếu như anh không có quên lời anh nói, thằng bé sinh ra cũng không phải
mong muốn của anh. Thậm chí là làm trái lại mong muốn của anh!”
Cô lại hít sâu một hơi,
nói : “Thậm chí cũng không phải mong muốn của tôi! Tôi lấy chi phiếu của anh,
đúng vậy, tôi dùng tiền kia, cũng tính đi xóa bỏ nó . Nhưng mà bác sĩ cảnh báo
tôi, nói cái thai đã khá lớn, đã không cách nào xoá bỏ nữa rồi! Tôi cũng trong
tình huống không còn cách nào khác mà sinh ra nó.”
Từng chữ từng chữ cô nói
ra, tay Kiều Gia Hiên nắm càng lúc càng chặt, đến mức cảm giác được sự tê dại
giống như những đau khổ của Phó Bội Gia.
Phó Bội Gia nghe thanh âm
của mình vang lên bên tai, vừa quen thuộc lại vừa xa lạ. Thanh âm của cô từ khi
nào thì trở nên vô tình lãnh đạm như thế?
Cô tiếp tục nói: “Kiều
tiên sinh, thắng bé đối với anh mà nói, chẳng qua chỉ là cống hiến một chút
tinh trùng thôi. Anh cần gì phải để ý? Tựa như anh đã từng nói , ngay cả tôi
cũng không xác định được thằng bé có phải con anh hay không!” Từng tiếng cười
kiều mỵ lại thê mỹ phun ra từ trong miệng cô.
“Bội Gia, em vẫn còn hận
tôi?” Kiều Gia Hiên nheo mắt lại.
Bội gia bật, nhưng trong
đáy mắt không có ý cười: “Hận?Thật sự tôi hận anh, tôi cũng không phải thánh
nhân, sau khi anh đối xử với tôi như vậy, tôi sao có thể không hận anh?”
Trong phút chốc minh bạch
hận ý của cô, Kiều gia hiên có chút bối rối, trái tim đập nhanh: “Bội Gia?”
“Kiều tiên sinh, vẫn xin
anh xưng hô với tôi là Phó tiểu thư!” Cô vẫn lạnh lùng như trước mà chống đỡ.
Kiều Gia Hiên cúi đầu,
bên tai cô lẩm bẩm nói : “Bội Gia, chúng ta nói chuyện tốt một chút. Cho dù là
vì Tử Ba! Em vì sao muốn không khí nói chuyện của chúng ta bế tắc như vậy? Tại
sao muốn khiến cho bản thân mình bén nhọn như vậy? !”
Cô cười nhạo: “Bén nhọn?
Là anh ban tặng.”
Kiều Gia Hiên ngửa đầu,
thất bại muốn rống to. Nhưng chuyện duy nhất hắn có thể làm chính là gắt gao ôm
Bội Gia vào trong ngực, mặc cho cô chân đá tay đánh, không bao giờ buông ra
nữa.
Đột nhiên tiếp xúc với
những giọt nước nóng bỏng trên đỉnh đầu, Bội Gia không ngừng giãy dụa, nhưng
không cách nào giãy khỏi ngực của hắn. Cô chỉ có thể không ngừng hít sâu, bình
phục trái tim đang đập cuồng loạn : “Kiều tiên sinh, xin anh hãy coi như không
có chuyện này hay là coi như chưa từng gặp lại tôi, thả tôi ra. Tôi đã mệt chết
đi rồi!” Trong giọng nói lộ vài tia bi ai,vài tia khẩn cầu.
“Không! Tôi sẽ không
buông em ra, còn có con trai của chúng ta!” Kiều Gia Hiên nhẹ nhàng nói, thanh
âm vang lên bên tai Phó Bội Gia, kiên định giống phát thệ.
Bội Gia ngẩng đầu lên,
lẳng lặng nhìn hắn.”Đây là chuyện không có khả năng! Kiều tiên sinh! Anh dạo
chơi nhân gian, đùa bỡn tình yêu, một đứa con gái từng bị anh lợi dụng qua, đã
không còn giá trị lợi dụng gì nữa rồi, anh không buông ra làm gì? Lại lừa một
lần? Lại lợi dụng một lần? Lại đùa bỡn một lần? Hay là tôi nên lại bị anh hấp dẫn
một lần nữa?!”
Kiều Gia Hiên siết chặt
hai nắm đấm, chỉ có thể không nói gì nhìn cô.
Phó Bội Gia đưa vỗ về
đường cong cương nghị trên mặt hắn .”Anh chẳng qua chỉ là tốt với tôi một thời
gian mà thôi. Một người bị anh chơi chán rồi, đứa con gái bị anh vứt bỏ còn có
thể sống như không có việc gì. Hơn nữa sống thực vui vẻ xuất hiện ở trước mặt
anh, cho nên tự tôn của bản thân bị thương tổn! Tôi van cầu anh, đừng hiếu kỳ
tôi, cũng đừng quấy rầy tôi. Bởi vì đối với tôi mà nói, anh đã là quá khứ, đối
với quá khứ, giống như là máu đã chảy ra khỏi thân thể tôi, tôi không chút nào
quyến luyến.”
Không chút nào quyến
luyến? ! Hắn nhìn cô, ánh mắt âm thẩm đánh giá cô, nhìn đôi mắt thản nhiên của
cô , nhìnô mang theo nụ cười nhạt nhẽo.
Cuối cùng cũng hiểu rõ,
hắn vậy để ý cái không hề quyến luyến của cô như vậy!
Kiều Gia Hiên đã phân
không rõ ngực bị buộc chặt hay là điều gì khác———
Hắn lạnh lùng mở miệng:
“Nếu em đã không muốn cùng tôi bình tâm nói chuyện, như vậy chúng ta gặp lại
nhau ở toà án! Em cũng biết, với quyền thế cùng địa vị hiện tại của tôi, có
được quyền nuôi Ba là chuyện dễ dàng!”
Phó Bội Gia giống nhau
không thể tin nhìn hắn: “Kiều tiên sinh, anh không phải là đã tìm ra lương tâm
đi. Làm sao anh có thể muốn con trai của kẻ thù đây?”
Kiều Gia Hiên không nói
tiếng nào, chính là lẳng lặng nhìn cô.
“Chẳng lẽ chúng ta không
thể bắt đầu lại một lần nữa sao??”
Bội Gia nhẹ giương lên
khóe miệng, tầm mắt lại hướng ra bầu trời tối đen ngoài cửa sổ.
Chỉ tiếc trên thế giới
không có loại thuốc gọi là “Quên”!
Ngoài cửa sổ bóng đêm như
mực, làm nổi bật vị trí trên cao, xa xa, bên cạnh những ngọn đèn. Giống như
những ngôi sao trên bầu trời, chợt lóe chợt lóe, như đang kể câu chuyn xưa.
Phó Bội Gia nhìn ng
