ó Bội Gia nói : “Kiều
tiên sinh, giữa chúng ta đã không còn chuyện gì để nói! Tôi muốn cáo từ!” Vừa
nói một bên cầm lên túi da.
Lúc cô đi qua hắn, Kiều
Gia Hiên bắt được tay cô, thống khổ nói nhỏ: “Bội Gia, em hận tôi sao?”
Bội Gia giương lên đôi
mắt đẹp, sâu kín nhìn hắn, lắc lắc đầu: “Không. Tôi không hận anh. Hận một
người là cần phải nhớ kỹ người đó . Tôi không muốn nhớ kỹ anh. Cho nên tôi lựa
chọn không hận anh!”
Cô nhẹ nhàng rút bàn tay
mềm mại của cô ra, nhẹ nhàng bước đi.
Mà hắn cũng không đuổi
theo.
Đây là lần cô nói nhiều
nhất sau khi hai người gặp lại, nhưng cũng là lần hắn tuyệt vọng nhất từ trước
đến nay.
Cô muốn quên hắn đi, đuổi
hắn ra khỏi cuộc đời cô.
Nếu như không nhìn thấy
cô một lần nữa, Kiều Gia Hiên biết mình có thể quên cô , dùng rất nhiều phụ nữ
khác nhau cùng với sự nghiệp càng ngày càng bận rộn.
Nhưng là hắn lại gặp được
cô, hắn còn có thể quên sao?
Năm năm này, hồn của hắn
luôn giống như trong mộng , hắn bị ma quỷ ám ảnh , chần chờ không chịu bán hoặc
hủy Phó thị đi, vì cái gì? Hắn thậm chí ngay cả biệt thự Phó gia cũng mua lại
rồi, nhưng vẫn duy trì nguyên trạng, vì cái gì?
Kiều Gia Hiên cho tới bây
giờ cũng không phải là một người thích chờ đợi, bởi vì hắn biết chỉ có chủ động
ra quân mới có thể đạt được điều hắn muốn , tỷ như tiền tài,
tỷ như danh lợi ———-
Cho nên hắn hiện tại đã
dừng xe trước cửa ở Đế Cảnh hoa viên .
Ước chừng nửa giờ sau,
Phó Bội Gia rốt cục cũng xuất hiện trước mắt hắn, chỉ thấy cô cười nhẹ nhàng
theo Mạc Hiếu Hiền xuống xe, lại xoay người giúp người ngồi phía sau mở cửa xe.
Chỉ thấy một đôi chân nhỏ
mập mạp đưa ra ngoài, sau đó là hai cánh tay cũng béo mập vươn ra.
Giống như bị người ta đá
lên dạ dày mấy cái, sắc mặt Kiều Gia Hiên nhanh chóng trắng bệch, trong lòng
bàn tay vậy mà toát ra mồ hôi.
Chỉ thấy một cậu nhóc cực
kỳ đáng yêu xuống dưới xe, hai tay ôm lấy cổ Phó Bội Gia, không ngừng làm nũng.
Phó Bội Gia khóe miệng chứa đựng nụ cười dịu dàng, vẻ mặt cưng chiều nhìn của
cậu nhóc.
Gió đầu thu, đã dần dần
không còn mang theo hơi nóng, nhưng trước mắt hai người một lớn một nhỏ nói
chuyện cười duyên,lại làm cho lòng bàn tay Kiều Gia Hiên mồ hôi chảy càng lúc
càng nhiều.
Kiều Gia Hiên ngây người
một lát, đợi tinh thần ổn định lại, đã cầm lên điện thoại ném ở chỗ ngồi kế bên
tay lái: “Viên Nhân, về chuyện cô ấy ở Mỹ điều tra như thế nào?”
“Lão bản, thám tử tư vừa
mới đã đem tư liệu đầy đủ đến——-” Viên Nhân yên lặng một hồi.
“Nói!” Chỉ một chữ lại
mang theo uy nghiêm không cho cự tuyệt.
“Phó tiểu thư đến Mỹ sau
đó sinh hạ một đứa con, tên gọi là Phó Tử Ba ———–” Những điều Viên Nhân vừa nói
đã nằm trong phạm vi từ chối tiếp thu của Kiều Gia Hiên rồi, cơn tức giận không
hiểu nổi lập tức như bài
sơn đảo hải mà đến, bàn tay cầm di động
đã nổi lên gân xanh.
Bài sơn hải đảo: đào
núi lấp biển
Hắn ngẩng đầu hung hăng
nhìn Phó Bội Gia, chỉ thấy Mạc Hiếu Hiền đã cho xe dừng lại, một tay cầm gói
to, một tay nắm tay của bé con, ba người cười cười nói nói đi tới cao ốc, giống
như một nhà ba người ấm áp.
Chỉ để lại hắn ở trong
xe, nhìn sắc trời từ trắng chuyển sang mờ mờ, lại từ mờ mờ biến thành đen. Bản
thân hắn cũng như rơi vào trong hang động tối tăm! Không, sớm đã từ nhiều năm
trước hắn đã tiến vào trong hang động tối tăm, vạn kiếp bất phục . Đã từng là
có một tia ánh sáng xuất hiện ở trước mặt hắn, nhưng hắn đã tự tay bỏ lại, tuy
rằng hắn thế mà do dự suốt nửa năm trời. Nhưng cuối cùng là lựa chọn nơi không
có ánh sáng đó. Hắn đã trọn đời thoát thân không được .
Hắn ngẩng đầu nhìn ánh
đèn dịu dàng từ phòng Phó Bội Gia truyền tới, môi mỏng nở một nụ cười, lạnh
lùng , trào phúng , với sự phụ trợ của màn đem lại giống như ác ma tới từ địa
ngục ———–
Phó Bội Gia theo Viên
Nhân đi tới cửa lớn trước phòng làm việc, nhìn Viên Nhân nhẹ nhàng gõ cửa một
cái, lại từ từ đẩy ra, làm một tư thế ‘xin mời’ đối với cô.
Trong một tích tắc cô
bước vào cửa, liền thấy được Kiều Gia Hiên đang nghiêng người tựa trên ghế da.
Năm tháng đã càng làm tôn
lên vẻ quyến rũ chết người của hắn. Hắn hiện tại so với năm đó càng thêm nam
tính mị lực, chói mắt đến làm cho người khác không thể nhìn thẳng.
Gương mặt lãnh đạm của cô
giương nụ cười nhàn nhạt lạnh lùng. Không gia nhập gì cảm xúc, Phó Bội Gia nhìn
thật sâu của con ngươi thâm đen của Kiều Gia Hiên: “Kiều tiên sinh, không biết
anh mời tôi tới nơi này có chuyện gì?”
Cô thay đổi. Đây là ý
nghĩ đầu tiên của Kiều Gia Hiên , bộ dáng thay đổi, càng thêm mềm mỏng trưởng
thành; thái độ thay đổi, tuy là ý cười lại có vẻ lạnh băng, không bao giờ trở
lại vẻ nhiệt tình ngày xưa nữa .
Hắn ý bảo cô ngồi đối
diện với của hắn.
Cô ngồi xuống, bình thản
vô ngân nhìn hắn.
“Em hẳn là có lời muốn
nói với tôi đi?” Hắn cười, nhưng ý cười căn bản không đạt tới đáy mắt.
Phó Bội Gia hơi hơi nâng
lên lông mày: “Phải không? Tôi không cảm thấy vậy. Giữa chúng ta từ năm trước
không phải đã không gì để nói rồi sao?”
“A! Phải không?” Hai tay
đang khoanh trước ng